Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 649: Hèn hạ Lý trường thọ

"Mặc dù ta mời các ngươi đến đây, người cũng là ta gọi, nhưng hành động cử chỉ này là do chính các ngươi có thể khống chế."
"Ta chỉ là để các ngươi và các nàng ở chung một phòng đợi một đêm."
"Cụ thể làm gì?"
"Ta không yêu cầu."
"Các ngươi ngồi trò chuyện một đêm cũng được, ngắm trăng một đêm cũng tốt, hoặc là làm gì khác cũng được."
"Tóm lại, chỉ cần kiên trì một đêm, cái ảnh lưu niệm thạch này ta sẽ lập tức hủy ngay trước mặt các ngươi."
"Hơn nữa, về sau tuyệt đối không nhắc lại chuyện này!"
Lý Trường Thọ cầm ảnh lưu niệm thạch, lắc qua lắc lại.
Hai cái lắc làm người ta bàng hoàng.
"A. . . . . Cái này. . . Ngươi thật hèn hạ! ! !"
Tiếu Địch chỉ vào mũi Lý Trường Thọ, phẫn nộ quát.
"Đúng vậy, sao ngươi có thể hèn hạ như vậy?"
"Ngươi biết rõ ta và các nàng..."
Điền Cấu cũng đứng lên, một mặt nghĩa chính ngôn từ.
Chỉ là, hắn nói được nửa chừng liền hơi đau eo.
Lời Lý Trường Thọ nói cũng không sai.
Có những chuyện là chuyện của hai người.
Một người cố nhiên có thể cố gắng, nhưng nếu người kia không phối hợp, thì cũng không thể thành.
Huống chi, một bên là tiểu mỹ nhân yếu đuối không xương.
Một bên là thiếu hiệp trẻ tuổi mang thần công.
Mỹ nhân có ý mà thiếu hiệp vô tình.
Buổi tối, cho dù mỹ nhân muốn cưỡng ép đè thiếu hiệp, cũng không được.
Đây cũng không phải là chuyện thiếu hiệp muốn bá vương ngạnh thượng cung.
Nếu tối nay mà có gì xảy ra.
Vậy coi như làm sao cũng không nói rõ được.
"Sao nào?"
"Các ngươi không phải rất yêu sư muội Trà Trà sao?"
"Chút thử thách nhỏ này cũng không vượt qua nổi sao?"
Lý Trường Thọ cố ý dùng lời khích tướng.
Đừng nhìn hai người trước mặt tuổi tác đều hơn mấy chục.
Nhưng suốt ngày đều ở trong tông môn tu luyện, lại càng chưa từng tiếp xúc xác thịt với nữ nhân.
Cái tuổi tâm lý còn không bằng mấy đứa nhỏ sớm trưởng thành.
"Ngươi. . . . Cái này. . . . Tốt, không phải chỉ là một đêm sao?"
"Đần thì đần! ! !"
Tiếu Địch quả nhiên bị kích một cái liền lập tức nhận lời.
"Ừm ừm ừm."
"Không sai, không phải chỉ là ở một đêm thôi sao?"
"Tình cảm của chúng ta và sư muội Trà Trà sâu sắc như vàng, chút khảo nghiệm này tính là gì?"
"Bất quá, chúng ta phải nói trước, ngày mai cái ảnh lưu niệm thạch này..."
Điền Cấu có thêm chút đầu óc.
Chỉ là cũng không khá hơn bao nhiêu.
Tâm tính của thiếu niên chính là không chịu được bị kích động.
Bất quá, nếu không phải hai người này ngốc đến trong veo như vậy.
Cũng không nhìn ra được bộ mặt thật của Trà Trà.
Cũng như vậy, Lý Trường Thọ cũng sẽ không làm ra vở kịch này.
Thứ nhất là vô dụng.
Thứ hai. . . Vậy không nói được nữa rồi.
"Không vấn đề, đã vậy, hai vị xin mời?"
Nụ cười trên khóe miệng của Lý Trường Thọ đã có chút không kìm được.
Chỉ cần vào ván này, bọn họ đã như cá nằm trên thớt, không thể thoát được.
Chỉ nhìn biểu hiện vừa rồi của bọn họ.
Hai người đều không phải là Liễu Hạ Huệ ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, càng không phải đại Thánh Nhân một lòng tu đạo.
Chẳng qua chỉ là hai tiểu tử huyết khí phương cương, còn chưa va chạm với đời.
Bọn họ đoán chừng sẽ chỉ ngây ngốc cho rằng, thanh lâu chỉ có mỗi chiêu thoát y ngủ chung là hấp dẫn.
Nếu như nghĩ vậy, thì quá là sai lầm! ! !
Nếu không phải hai người này chỉ là nhân vật phụ.
Lý Trường Thọ thật muốn dạy bọn họ, thế nào mới là mỹ nhân kế.
------------- Bên ngoài thanh lâu ồn ào náo động lúc nửa đêm.
Trong phòng thanh tịnh trang nhã, lại yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Nơi đây chính là nơi chốn mà khách nhân vui thích, hiệu quả cách âm đương nhiên tốt hơn nhiều.
Nhưng lúc này trong phòng lại tĩnh lặng như tờ, ngay cả tiếng kim rơi cũng nghe thấy được.
Tiếu Địch từ khi mới bước vào phòng, đã lập tức cách hai tỷ muội kia một khoảng xa.
Đồng thời còn nghiêm giọng bảo các nàng đừng có tới gần mình.
Hai tỷ muội hoa đương nhiên ngoan ngoãn nghe lời đứng ở cạnh cửa.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Trong chớp mắt, ba người đã đứng suốt hai canh giờ.
Hai canh giờ, cứ đứng im không nhúc nhích.
Tiếu Địch thì không cảm thấy gì.
Nhưng thân thể phàm nhân của hai tỷ muội hoa, làm sao có thể không bị sao?
Đã sớm đứng đến mức chân run rẩy, gần như không đứng vững nổi nữa.
Tuy Tiếu Địch hướng mặt ra cửa sổ, nhưng hắn dù sao cũng là Tu Chân Giả.
Lúc nào cũng chú ý đến hai tỷ muội, sợ mình sơ ý một chút, sẽ mắc lừa.
Giờ khắc này, đã nhận ra sự khác thường của hai người.
"Đứng không vững thì đừng đứng."
"Ta đâu có bắt các ngươi phải đứng..."
Lời của Tiếu Địch còn chưa nói xong.
Chỉ thấy hai tỷ muội hoa, "Thịch" một tiếng liền ngã quỵ xuống đất.
"Ấy. . . . . Đừng đừng đừng. . . Các ngươi đây là..."
Thấy hai tỷ muội hoa "Thịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất.
Nước mắt trong hốc mắt muốn rơi không rơi trông thật sầu bi.
Tiếu Địch một kẻ độc thân cả muội muội cũng không có, nào đã thấy cảnh mỹ nhân rơi lệ như vậy?
Nhìn mỹ nhân quỳ trước mặt mình.
Khiến hắn không biết làm sao.
Liên tục muốn tiến lên nâng người lên.
Thậm chí cũng quên lý do trước đó mình giằng co là vì cái gì.
"Công tử, ta biết ngươi khinh thường thân phận đê tiện của chúng ta."
"Nhưng. . . Chúng ta cũng không có cách nào mà. . . ."
"Ô ô ô. . . Nếu có lựa chọn, ai lại muốn tự cam thấp hèn, làm cái loại chuyện này chứ?"
"Ô ô ô. . . . . Ô ô ô. . . . ."
Hai tỷ muội hoa khóc lóc rưng rưng.
"Ta không có, ta không có, ta không nói gì cả."
Tiếu Địch bị những giọt nước mắt này làm cho phải liên tục phủ nhận.
"Ta biết, công tử ngoài miệng thì nói vậy thôi."
"Trong lòng chắc là nghĩ chúng ta chạm vào người công tử thôi cũng sợ bẩn rồi."
"ε=(´ο`*))) haiz. . . Cuối cùng vẫn là tỷ muội chúng ta trèo cao."
"Làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?"
Hai tỷ muội hoa khóc sụt sịt than thở.
"Đừng đừng đừng, ta không có nghĩ như vậy, dưới đất lạnh, hai vị vẫn là đứng dậy trước đi."
"Quỳ như vậy không tốt cho sức khỏe."
"Chúng ta ngồi trò chuyện, ngồi trò chuyện."
Tiếu Địch hiện tại làm gì còn năng lực suy nghĩ, hắn chỉ đơn thuần muốn không thể tiếp tục như vậy nữa.
Nếu không, tim của hắn đau mất.
"Không được, công tử ghét bỏ chúng ta kẻ ti tiện, nhưng vị công tử Lý kia đã trả tiền rồi."
"Cầm tiền không làm việc, e rằng kẻ ti tiện như chúng ta cũng sẽ bị khinh thường."
"Tuy chúng ta ngã vào vũng bùn, nhưng. . . Nhưng chúng ta vẫn là người a! ! !"
Bạn cần đăng nhập để bình luận