Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 644: Thảm thiết toàn diện chiến sự

"Tất cả đều đã rút về rồi sao?"
"Vậy...bên ngoài thì sao bây giờ?"
"Vậy coi như mặc kệ luôn hả?"
Lý Trường Thọ hơi kinh ngạc.
Dựa theo tin tức hắn nghe được thì bên ngoài đang loạn như một nồi cháo. Yêu quái thì chạy tán loạn khắp nơi. Vào lúc này, nếu nói người của Trừ Yêu Ti toàn bộ rút lui thì chẳng khác nào dâng cả tòa thành cho yêu quái. Đến lúc đó lũ quỷ nhảy nhót...chậc chậc chậc, rõ ràng là một cảnh nhân gian luyện ngục a!
"Haiz... Chúng ta cũng đâu muốn rút lui."
"Nhưng tình hình bên ngoài, cho dù chúng ta toàn thể xông ra cũng chỉ thêm tốn mạng thôi."
"Chi bằng đợi viện binh, đến lúc đó cùng nhau xuất quân."
"Như vậy ít nhất có thể bảo toàn được nhiều người."
"Huống hồ, Trừ Yêu Ti đã phát lệnh cảnh báo, bảo tất cả mọi người nên ở yên trong nhà, không có việc gì thì đừng ra ngoài."
"Nên cũng có thể giảm bớt được phần nào thương vong."
Hác Đại Nhân có vẻ biết rất rõ tình hình. Dù sao hắn cũng là một Trừ Yêu Sư kỳ cựu. Giao thiệp rộng, tin tức linh thông. Thuộc dạng cáo già. Nếu không, cũng sẽ không là người đầu tiên dẫn người rút về. Tuy rằng có chút trùng hợp, nhưng chung quy cũng có yếu tố tin tức linh thông ở bên trong.
Mấy ngày kế tiếp, liên tiếp có Trừ Yêu Sư chạy về. Chỉ tiếc...thương vong thê thảm đến đau lòng. Đương nhiên, bọn họ đồng thời cũng mang về không ít tin tức. Đầu tiên chính là thú triều đã chính thức bắt đầu. Lần này đến từ vùng đông nam, khí thế rất hung hãn. Nhìn đường đi dường như là muốn đi ngang qua Vân Châu. Chỉ là không biết mấy tông môn phía trước có chống đỡ được hay không. Triều đình đã tăng phái đại quân đến viện trợ. Các đại tông môn cũng nhao nhao hưởng ứng, phái ra tinh anh đệ tử. Chỉ tiếc... Không hiểu vì sao lần này thú triều lại hoàn toàn khác với trước đây. Những yêu quái kia giống như bị điên, liều mạng xông phá phòng tuyến. Vừa mới bắt đầu, thậm chí trong một đêm đã liên tiếp phá ba thành, suýt chút nữa làm đám người Đại Danh Hoàng Triều sợ chết khiếp. Cũng may, một tiếng trống thì khí thế tăng, hai tiếng thì suy, ba tiếng thì hết. Như vậy mới khó khăn lắm chặn được bước tiến của yêu thú. Chỉ là, cho dù chặn được cũng không có tác dụng gì. Lần này thú triều giống như bị tiêm thuốc kích thích vậy, so với trước đây càng thêm liều lĩnh hơn. Trước đây, thú triều đến theo từng đợt. Mọi người tranh thủ lúc đó còn có thể nghỉ ngơi chút. Tán gẫu dăm ba câu. Nhưng bây giờ... Thú triều đến theo từng đoàn từng đoàn, phảng phất như không cần tiền đang tấn công. Một đoàn đi qua, lại có một đoàn khác. Hết đoàn này lại đến đoàn khác. Khiến người ta mệt mỏi đến không kịp thở. Ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có. Nếu không, cũng đã không bị đánh bất ngờ đến mức liên tiếp mất ba thành rồi. Các đại tông môn phải khẩn cấp điều động quân lực, đồng thời hợp sức với tông môn đang ở phía trước tan tác, lúc này mới có thể miễn cưỡng chống đỡ. Có thể nói chiến trường đang vô cùng oanh liệt. Đương nhiên, ngoài thú triều, dọc theo đường đi thành trì lại càng hỗn loạn. Các loại yêu quái xuất hiện ở dọc đường này. Không chỉ có Vân Châu, trong các thành trì trên đường cũng đều bị yêu ma quấy phá trên diện rộng. Không quản được, căn bản là không quản nổi. Đại đa số Trừ Yêu Ti đều lựa chọn đóng cửa chờ viện trợ. Điều này khiến yêu quái trên đường càng thêm hung hăng ngang ngược. Các đại tông môn ngoài việc phái người ra tiền tuyến hỗ trợ, còn phái mỗi nhà đệ tử xuống núi tiếp ứng. Tư thế kia giống như muốn quyết một trận tử chiến với Yêu tộc. Đương nhiên, lúc này Trừ Yêu Ti có vẻ náo nhiệt hơn ngày thường một chút. Đáng tiếc, không khí bên trong có vẻ vô cùng ảm đạm. Dù sao, không ít người quen đều bỏ mạng trong đợt thú triều này. Lý Trường Thọ thì lại tương đối thảnh thơi, nơi này hắn không có người quen nào. Mỗi ngày nghe ngóng chuyện bên ngoài, cuộc sống trôi qua tạm bợ lại thấy cũng có ý vị.
"Haiz....Vân Phi Tông đúng là thảm a, lão tổ của bọn họ vừa xuất sơn, đệ tử thì hết sạch...."
"Xì... Vân Phi Tông tính là gì? Các ngươi không biết cái Phi Tượng Tông đó, vừa đúng ngay đường thú triều đi qua, cái đợt này đi qua... Không còn lại gì cho bọn họ, từ già đến trẻ, kể cả con Tinh Tượng bảo hộ tông môn kia cũng..."
"Haiz, Đại Danh Hoàng Triều vừa mới gặp một kiếp nạn, bây giờ lại gặp một đợt thú triều thế này, lần này e rằng..."
"Ta nghe nói Tam hoàng tử xuất chinh, đã tử trận rồi."
"Đâu chỉ Tam hoàng tử, Thất hoàng tử, Bát hoàng tử trấn giữ chỗ đó cũng giống như trên lò nướng, sơ sảy một chút thôi là..."
"Không đúng a, Tam hoàng tử dù sao cũng là Nguyên Anh rồi, thêm cả Hoàng Gia Hộ Vệ nữa, thú triều sao có thể..."
"Không thì sao lại bảo thú triều lần này điên cuồng?"
"Ta nghe nói đại quân đã có chút không chống nổi, Hoàng Thành mới bắt đầu dán bố cáo tuyển quân, chỉ cần có thể lập chiến công, sẽ có rất nhiều thưởng..."
"Thưởng? Có mạng mà hưởng mới được, mà nói có cái gì tốt chứ?"
"Ây... cũng không thể nói thế được, lần này hoàng triều đúng là dốc hết vốn liếng, nghe nói còn mở kho quốc khố ra, chỉ cần điểm tích lũy đủ cao, cái gì trong đó cũng đổi được hết, trong đó còn không thiếu một số linh khí Cao Giai, còn có cả Trường Sinh đan các thứ."
"Trường Sinh đan? Thứ này triều đình cũng bỏ ra được sao? Chẳng phải đây là thứ thường chỉ ban thưởng cho công thần mở mang bờ cõi hay sao?"
"Haizzz! Cho nên mới nói là dốc hết cả vốn liếng! Vật kia bình thường ngay cả hoàng thất cũng không dễ gì có, chỉ tiếc, cần có chiến công lớn...."
"Haiz....chúng ta đừng có mơ tưởng tới mấy thứ đó...! !"
"Đúng thế, không dám vọng tưởng đến cái kia!"
"Đây chính là Trường Sinh đan a, một viên nuốt vào có thể giúp bao nhiêu người đột phá cảnh giới?"
"Thôi đi thôi đi, không đến lượt chúng ta đâu."
"Haiz..."
Mọi người nói qua nói lại, bỗng nhiên đều thở dài. Vật như Trường Sinh đan, Lý Trường Thọ mấy ngày nay đọc đủ các loại sách vở, cũng có chút hiểu biết. Về cơ bản thì nó chính là bản nâng cấp của Trường Thọ đan. So với Trường Thọ đan thì uy lực còn lớn hơn nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận