Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 596: Thiếu Lâm Kim Thân giống

"Cảm giác như mình bị bánh từ trên trời rơi xuống nện choáng váng."
"Mọi người không suy nghĩ một chút xem có học được không đã rồi tính?"
"Cứ học đi rồi tính, có học được hay không thì lại nói."
... ... ...
Nghe được phương trượng Thiếu Lâm nói lời khí thế hào hùng như vậy.
Tất cả đệ tử Thiếu Lâm đều phấn khởi trong lòng.
Bọn hắn đã có thể tưởng tượng ra ngày sau cảnh tượng bản thân mình một tay che trời, một tay vạn Phật hướng tông, uy phong lẫm liệt biết bao.
Nhưng mà, tưởng tượng dù đẹp đẽ, tình hình thực tế lại chưa hẳn nhẹ nhàng như họ nghĩ.
Làm gì cũng cần có thiên phú.
Không phải cứ có bí kíp là có thể tu luyện được.
Bất quá đó đều là chuyện sau này.
"Khụ khụ khụ khụ... ... ... Yên lặng!!!!"
"Còn có một chuyện, ta cảm thấy... ... ừm... ... ..."
"Thường Thọ sư tổ chẳng những có công cứu vãn tòa nhà Thiếu Lâm này đang nguy nan."
"Nói đến thực lực của hắn, ta cảm thấy Thiếu Lâm chúng ta nên tạc một tượng riêng để tôn thờ hắn thì thế nào?"
Phương trượng ho khan hai tiếng, lại ném ra một vấn đề khác.
Tạc tượng Kim Thân cho người sống, chuyện này xưa nay chưa từng có.
Đương nhiên, tạc tượng Kim Thân cho người chết thì có.
Cũng đều là dành cho những người có công lớn hoặc là những kỳ nhân có tu vi cao.
Ví như... ... ... Tiên tổ khai phái Thiếu Lâm cũng có tượng riêng của mình.
Hơn nữa, còn có khu vực chuyên môn được đặt theo tên người.
Đương nhiên, công lao và thực lực của Lý Trường Thọ tuyệt đối không bằng vị lão tổ kia.
Nhưng... ... nói thế nào nhỉ!
Nói hắn là người đứng thứ hai sau Tổ Sư Gia, nghĩ là cũng chẳng có ai dám phản đối.
Chỉ riêng việc hắn hai lần cứu Thiếu Lâm trong cơn nguy khốn, lại có thực lực như thế, Thì tất cả mọi người một lòng một dạ mà phục tùng!
"Nếu là người khác thì ta chắc chắn không đồng ý, nhưng Thường Thọ sư tổ thì... ......"
"Đúng đó, người khác thì ta sẽ là người đầu tiên nhảy ra phản đối, nhưng nếu là Thường Thọ sư tổ thì cảm thấy... ......"
"Ừm... ... ừm... ... phương trượng, vấn đề này của ngươi có quá đáng không vậy!!!!"
"Đúng đó a! Quá đáng quá đáng!!!!"
"Cái chữ 'không' này chúng ta có thể thốt ra sao???"
"Đúng đó, chúng ta căn bản không có cách nào mở miệng!!!!"
"Không thể có chuyện cự tuyệt."
"Không sai... ... ..." ... ... ...
Chuyện lập tượng cho Thường Thọ sư tổ trên cơ bản chỉ là diễn qua loa cho có lệ.
Tất cả mọi người đều là người đã nhận qua ân huệ của sư tổ.
Nếu là mấy chục năm sau thì may ra có người phản đối.
Đằng này, mới vài phút trước vừa xảy ra chuyện, ai có thể, ai dám nhảy ra?
Ai lại nguyện ý nhảy ra chứ?
Trên cơ bản thì việc này coi như được chấp nhận rồi.
Bất quá, những chuyện này cũng chẳng liên quan gì tới Lý Trường Thọ.
Phân thân của hắn đã sớm về Hối Quá Nhai bế quan.
Về phần bản thể thì... ... ...
--------------------- Kiếm Trì Hồ.
Kiếm Trì Hồ nổi tiếng gần xa.
Vốn dĩ nó nổi tiếng là nơi quyết đấu tuyệt hảo của các kiếm khách.
Nhưng hôm nay, nó vẫn nổi tiếng vì kiếm, nhưng không phải do kiếm khách nữa rồi.
Mà là... ... ...
Ầm ầm ầm bang!
Keng keng keng keng!
Vừa mới tới gần Kiếm Trì Hồ, nghe gần nghe xa.
Đều có thể nghe được những âm thanh rèn sắt lanh canh.
Âm thanh trong trẻo vang bên tai, như tiếng hát du dương, vang vọng trên bầu trời.
Không sai, bây giờ ở Kiếm Trì Hồ nhiều nhất không phải là kiếm khách.
Mà là... ... thợ rèn.
Từ năm đó, sau khi Lý Trường Thọ để người lại nơi này.
Nơi này đã trở thành thánh địa rèn sắt trứ danh.
Từ Tây Môn Vô Qua và Độc Cô Vô Liêu mà khai chi tán diệp ra các loại chi nhánh nhỏ đều tụ tập quanh hồ.
Trung tâm của bọn họ là Trường Thọ lò rèn.
Quy mô tiệm rèn, vô cùng lớn!
Cũng may nơi này vốn chỉ là nơi quyết đấu, không có người ở.
Nên mới chứa đủ nhiều lò rèn như vậy.
Đương nhiên, những cửa hàng này không phải là mở không công.
Đừng thấy giờ đây nơi này vắng vẻ, trên thực tế thì Kiếm Trì Hồ đã trở thành nơi sản xuất bảo kiếm lợi hại nhất trên thế giới.
Rất nhiều người nghe tiếng mà tìm đến.
Chính là để cầu một thanh bảo kiếm.
Hơn nữa, ở Kiếm Trì Hồ muốn mở tiệm rèn, cũng không phải là cứ có ít tiền là giải quyết được.
Nơi này rất có quy tắc, mỗi một lò rèn đều có danh hiệu của riêng mình, và điều đó cũng có nghĩa là đằng sau bọn họ là một vị Tu Chân Giả đứng sau lưng.
Về phần thực lực... ... ...
Vậy thì khó nói, bất quá có Trường Thọ lò rèn lớn nhất bảo bọc.
Cũng không ai dám tới đây gây rối.
Leng keng leng keng leng keng Lý Trường Thọ chậm rãi bước về phía lò rèn lớn nhất.
Khác với những tu chân giả khác, đám người rèn sắt này dù đã thành tu chân giả rồi, vẫn không có bế quan.
Mà vẫn yên lặng rèn sắt ở nơi này.
Không có cách, họ lấy sắt mà nhập đạo.
Cũng chỉ có rèn sắt mới có thể tăng lên thực lực của họ.
Nếu như rời khỏi việc này, thì thực lực của họ sẽ trì trệ không tiến bộ.
"Khách quan dừng bước, phía trước không phải người bình thường có thể đi vào."
"Yêu cầu... ... ..."
Lý Trường Thọ vừa mới tới gần Trường Thọ lò rèn liền bị người ngăn lại.
Không có cách, đây là địa bàn của lão tổ của bọn họ, người bình thường coi như muốn mời lão tổ rèn sắt cũng không trả nổi cái giá này.
Cho nên, thường sẽ an bài đệ tử ở chỗ này phòng thủ.
Ngăn trở một số khách nhân hiếu kỳ, và cả những người đi lạc.
Việc này cũng giúp ích rất lớn cho người bên trong.
"Khụ khụ khụ khụ!!!!!"
"Câm miệng, biết hắn là ai không?"
"Còn dám cản hắn!"
"Lão bản, mau mời vào, mau mời vào!!!!"
Đệ tử canh cổng còn chưa nói hết lời, đã bị người ta đánh gãy.
"Sư... ... Tổ Sư Gia... ... ..."
Đệ tử quay đầu lại, thiếu chút nữa là rớt cả cằm xuống.
Người tới lại là Tổ Sư Gia, vẫn là hai vị Tổ Sư Gia cùng nhau chạy ra.
Cái này... ... Rốt cuộc ai mới có thể có cái phô trương này?
Hơn nữa, hai vị Tổ Sư Gia gọi cái gì?
Lão bản?
Đệ tử bỗng thấy tấm phướn treo trước cổng tiệm rèn, trong lòng chợt hiểu ra một tia.
Cái này... ... Chẳng lẽ... ... Vị kia...
Bạn cần đăng nhập để bình luận