Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 963: Ôm cây đợi thỏ

Cho dù là mười một lão tổ liên thủ. Cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy phá vỡ trận pháp được... Lần này khiến Đại Ấn Vương cảm thấy không bình thường. Tiểu tử này có phải đang truyền tin giả không? "Tiểu nhân sao dám lấy chuyện này ra đùa?" "Là sự thật." "Cửa thành đã thất thủ." Lính liên lạc mặt mày ủ rũ. Chuyện này mà đặt trên người hắn, hắn cũng không tin nổi! Nhưng sự thật bày ra trước mắt, không cho bọn họ không tin. "Rốt cuộc tình huống thế nào, nói rõ chi tiết xem." "Hoàng Thành trận pháp phòng ngự mạnh như thế, sao có thể trong thời gian ngắn đã bị phá tan?" "Dù Tần quân có dùng Linh Khí pháo, cũng không nhanh vậy... Hả?" Đại Ấn Vương có chút không chắc nói. Chủ yếu là hắn bị Linh Khí pháo làm cho ám ảnh rồi. Sợ Linh Khí pháo tùy thời biến dị. Lực lượng đó gọi là không thể lường hết. Dù sao, lần trước bọn họ đang nghĩ ra phương pháp hoàn mỹ để giải quyết Linh Khí pháo. Đối diện trực tiếp chơi chiêu phi thuyền Linh Khí pháo. Chuyện này khiến mọi người bị động. Giờ lỡ hắn lại giở chiêu thì sao bây giờ? "Không... không phải Linh Khí pháo." "Là nội gián!" "Có nội gián trực tiếp phá hủy trận pháp bên trong thành!" "Hơn nữa còn phá hủy mấy chỗ một lúc." "Trận pháp sư của chúng ta có muốn sửa cũng không sửa được!" Lính liên lạc báo cáo. "Cái gì!" "Là ai?" "Bắt hắn lại cho ta, nghiêm hình tra tấn!" "Nhất định phải cho hắn biết phản bội có kết cục như thế nào!" Đại Ấn Vương hung hăng nói. "Là Trương Quốc công ra tay, nhưng bọn họ đã sớm thu dọn đồ đạc chạy trốn rồi." "Bây giờ có lẽ đã ở Đại Doanh Tần quân." Lính liên lạc tiếp tục báo cáo. "Cái gì, sao các ngươi không ngăn lại!" "Trương Quốc công, ta đối đãi với hắn bình thường không tệ." "Sao hắn dám..." "Sao hắn dám làm thế..." Đại Ấn Vương giận dữ. Chuyện quái quỷ gì thế này! Chuyện khác còn chưa nói. Sao lại có cả nội gián nữa chứ. "ừm...ừm..." Lính liên lạc cũng cạn lời. Đây là Quốc công gia, lúc bình thường ai dám bắt hắn. Còn về việc phạm tội... Người ta đâu phải kẻ ngốc, dám làm chuyện này thì tự nhiên đã chuẩn bị kỹ càng. Làm sao có chuyện để bọn họ bắt được. "Câm miệng!" "Còn ngại mất mặt chưa đủ sao?" "Người của mình cũng không quản tốt, ta quá thất vọng về ngươi!" "Được rồi, ra ngoài đi." "Tần quân đã giở trò thì đừng trách chúng ta cũng tàn nhẫn." "Mấy lão già kia tìm không thấy, nhưng Tần Chính tiểu tử lông xanh này thì không thoát được đâu." "Ngầm ước định là không thể ra tay với quân đội." "Nhưng khi đánh vào Hoàng Thành thì có người ngăn cản." "Bây giờ Đại Tần nếu không ai ra mặt ngăn cản chúng ta." "Thì đừng trách chúng ta không khách khí." Viêm Hỏa lão tổ lộ ra nụ cười quái dị trên mặt. Ngầm ước định là dựa trên tình huống thực lực ngang nhau. Tình huống bình thường mà nói, một nước đối một nước. Thực lực tầng cao nhất sẽ không quá mức chênh lệch. Hai bên không phân được thắng bại, tự nhiên có thể ngồi yên trên Điếu Ngư Đài. Nhưng tình huống hiện tại lại không phải như thế. Hiện tại thực lực cấp trên không thể cân bằng. Lão tổ Đại Tần không dám lộ diện. Trong tình huống này. Bọn họ tự nhiên không cần thiết phải sống theo giáo điều. Nếu không bọn họ chẳng phải trở thành kẻ chịu oan uổng sao? "Toàn bằng lão tổ quyết định." Viêm Hỏa lão tổ mở miệng. Đại Ấn Vương tự nhiên không thể nói không. Thế là một đám người hùng dũng tiến lên thành lâu. Trận pháp tuy bị phá mấy chỗ. Nhưng Tần quân rõ ràng không có ý định xông lên ngay lập tức. Bọn họ đang không ngừng công kích vào những chỗ trận pháp bị tổn hại. Có ý mở rộng ra. Đến lúc đó nhất cổ tác khí. Trực tiếp phá tan trại địch. "Tuyệt vời, có quân sĩ như vậy, lo gì không thắng trận!" Trên tường thành, vừa nhìn thấy Tần quân lần đầu tiên, Viêm Hỏa lão tổ đã thốt ra lời cảm khái kinh ngạc. Không còn cách nào khác, quân đội đối diện sĩ khí hừng hực. Muốn không khen cũng khó. Nhìn lại quân đội của mình bên này xem. Mặt ai nấy đều mỏi mệt. Cảm giác đó, hoàn toàn bị nghiền ép... Như thế thì còn đánh thế nào? Sợ là còn chưa đánh đã đầu hàng. Cũng khó trách sẽ xuất hiện chuyện công hầu phản bội chạy trốn. Với hiện trạng như thế này, chỉ sợ không phản bội chạy trốn mới là chuyện lạ. Đôi khi hắn thực sự rất muốn mở đầu óc của hậu bối nhà mình ra nhìn xem. Đầu óc của hắn là lớn thế nào vậy. Cùng là con cháu đời sau. Dựa vào cái gì hậu duệ nhà mình lại yếu kém hơn nhiều vậy? Đối diện thì lợi hại. Bản thân thì lại là phế vật... Thậm chí có khoảnh khắc, Viêm Hỏa lão tổ còn nghĩ hay là nên dứt khoát buông tay luôn. Cứ để cho hậu bối như vậy, hắn cũng không bảo vệ được. Đương nhiên, nghĩ tới hậu bối như vậy cũng đã chấp chính mấy chục năm. Về sau sẽ có hậu bối khác tiếp quản. Viêm Hỏa lão tổ liền trở lại bình thường. Thôi thì cũng coi như là vì đời sau. "Lão tổ..." Đại Ấn Vương vô cùng xấu hổ. Hắn cũng đâu muốn để các tướng sĩ mặt mày rạng rỡ lên chứ? Nhưng vấn đề là, mấy năm liên tiếp bại trận. Tiền trợ cấp cũng khó mà lo nổi. Vòng tuần hoàn ác tính, đúng là không có cách nào cả. "Ngươi..." "Hừ, mấy lão già kia xem ra vẫn chưa hết hy vọng đâu!" "Các vị nghĩ sao?" Viêm Hỏa lão tổ vừa định mắng cho một trận cái đứa con cháu bất hiếu này. Đột nhiên thần sắc nghiêm lại, nhìn về phía phương xa. "Nếu bọn chúng đã đi tìm đường c·hết, vậy dứt khoát thành toàn cho chúng đi." Một bên, Quy Thủy lão tổ khinh thường hừ lạnh một tiếng. "Được, bất quá, mấy con chuột trốn đông trốn tây kia không cần nhiều người ra tay." "Các ngươi đi trước, ta đi giải quyết người phía dưới kia trước." Viêm Hỏa lão tổ nghĩ nghĩ nói ra. Ba người của Đại Tần ra mặt rất rõ là thấy không hấp dẫn được bọn họ, bất đắc dĩ phải hiện thân. Nhưng vấn đề là nếu bọn họ đuổi theo. Chưa nói đến có đuổi kịp người không. Hoàng Thành nhà mình chắc chắn là tiêu đời. Một Hoàng Thành của hoàng triều dù sao cũng là quan trọng nhất. Huống hồ, cho dù ngăn được Đại Tần cũng không phải không cần đánh với các hoàng triều khác. Dù sao mười người đuổi theo với mười một người đuổi theo cũng không khác nhau mấy. Hắn chi bằng ở lại. Giải quyết chuyện trước mắt vẫn hơn. Có hắn ở đây trấn giữ. Hắn ngược lại muốn xem hôm nay Hoàng Thành này ai có thể phá hủy. "Được, vậy chúng ta đi qua xem sao." "Viêm Hỏa huynh, ngươi tự cẩn thận." Những người khác đương nhiên biết Viêm Hỏa lão tổ đang tính toán gì trong bụng. Bất quá không quan trọng. Hiện tại Tần quân mới là đại địch. Tình thế cực kỳ nghiêm trọng, nếu cứ so đo chút chuyện nhỏ nhặt, thì rất dễ xảy ra nội chiến. Dù sao chỉ là một tòa Hoàng Thành. Cứ để cho hắn thủ thì sao. Dù sao bọn họ cũng không thiếu một miếng thịt. Nếu hắn đánh c·hết Tần Chính thì tốt hơn. Bọn họ cũng bắt được ba con chuột kia. Rồi sau đó, bọn họ coi như có thể trực tiếp chia cắt Đại Tần. Xét như vậy, có phải hiện giờ bọn họ nên trở về thông báo cho mấy đứa con cháu bất hiếu kia để chúng tiên hạ thủ vi cường thì có tốt hơn không? Dù sao, bên nào chết đi, Đại Tần đều sẽ rắn mất đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận