Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 495: Phục chế! ! !

Chương 495: Sao chép! ! ! Toàn bộ giang hồ võ lâm đồng đạo đều đang nhìn kìa! Hắn thế mà bị đuổi ra ngoài những hai lần. Nếu đây là chiến đấu trên lôi đài, chỉ bằng việc hắn mấy lần bị truyền đến Bắc Mang Sơn, đã sớm bị coi là thất bại. Đồng thời, điều này cũng có nghĩa là cho dù trận tỷ đấu này có thể thắng, hắn cũng không có biện pháp gì với người trước mặt. Hắn muốn chạy trốn, tự nhiên có thể chạy thoát. Lúc này Linh Toa đạo nhân lại ẩn ẩn có chút hối hận vì mình đã nhận phi vụ này. Đám linh thảo sắp tới tay cũng không còn thơm nữa. Hắn thân là cường giả Thần Thoại Cảnh, mặt mũi vẫn là thứ rất đáng giá. Lần này nhận trận này thật sự là... Khó mà mở miệng. Nếu cuối cùng còn chiến bại, vậy thì thật... mất mặt không chịu nổi. Cho nên, Linh Toa đạo nhân cũng nổi hung ác, dù thế nào cũng phải ép người kia ra ngoài một lần. Đến lúc đó, tự nhiên coi như mình xong việc... xong việc. Dù sao, hắn không bị tổn hại gì, bị người chuyển đi, thân thể cũng không có thương tổn gì, cho nên mới có thể quay lại. Trần Khai nếu mà đi ra, như vậy nhất định không còn sức tái chiến, cũng rất không có khả năng trở về. Coi như hắn cười cuối cùng. Còn về những người của học viện... Thật lòng mà nói, hắn cũng không có ý định ra tay đánh dẹp nơi này. Hắn nhận tiền chỉ là đến đập phá một trận, chứ không phải đến liều mạng. Hắn cũng có người thân bạn bè của mình, muốn diệt đám người của học cung này thì hắn phải đảm bảo người thân mình không rời khỏi tầm mắt của mình. Nếu không... Đây cũng coi như là sự ăn ý giữa các võ giả cao giai. Họa không lây đến người nhà. Hai quân đối chiến thua thì là thua. Báo thù cũng phải dựa vào thực lực, đây là điều hắn không sợ. Dù là phá hỏng đại điển mở cung tội ác tày trời, người ta cũng chỉ biết tìm hắn để gây sự. Nhắm vào hắn, hắn không thèm để ý. Cho nên, chỉ cần không đụng đến những người khác ở đây thì đều dễ nói. Huống chi, ở đây còn có nhiều võ lâm đồng đạo như vậy. Hắn đuổi cùng giết tận thì sẽ thành người của ma giáo. Vậy đối với hắn là vô cùng bất lợi. Đương nhiên, đây đều là chuyện sau này. Chuyện quan trọng nhất trước mắt vẫn là đánh thắng trận chiến này. Về phương pháp đánh bại đối phương, thật ra thì trong lòng hắn đã có tính toán. Hắn được gọi là Linh Toa đạo nhân không chỉ biết mỗi chiêu Linh Toa Chưởng, mà còn tự ngộ ra một bộ Linh Toa bảo điển. Trong đó bao gồm cả Linh Toa Bộ. Một chữ toa liền bao hàm ý nghĩa của bản bảo điển này. Linh Toa Bộ am hiểu nhất là tốc độ, có thể như quỷ mị xuyên qua không gian. Mặc dù vẫn lưu lại dấu vết khi lướt qua. Nhưng Linh Toa Bộ di chuyển không ngừng, trong thời gian ngắn có thể đạt đến gần như tốc độ ánh sáng để đi quãng đường ngắn. Người ngoài nhìn vào giống như thuấn di, xuyên qua không gian không cố định. Lại thêm Linh Toa Chưởng cũng có tác dụng tương tự, rõ ràng nhìn thấy ở cách mấy trượng, nhưng rất có thể giây tiếp theo đã ở ngay trước mặt ngươi, khiến người khó lòng phòng bị. Đương nhiên, việc vận dụng Linh Toa Bộ cũng vô cùng tốn sức. Lại thêm Linh Toa Chưởng, tiêu hao Nội Lực không kể xiết. Nếu không phải bất đắc dĩ, hắn cũng sẽ không dễ dàng thi triển. Vừa nãy hắn chính là không coi người chỉ là một thư sinh vào mắt, quá chủ quan. Bây giờ, đến lúc hắn biểu diễn rồi. "Vút vút vút vút! ! ! ! ! ! ! ! !" Linh Toa Bộ vừa thi triển, trong chớp mắt cả trường đều là bóng dáng của Linh Toa đạo nhân. Trần Khai nhìn những bóng dáng Linh Toa đạo nhân lấp lánh không ngừng bay loạn khắp sân, cả người ngơ ngác. Ầm! ! ! ! ! ! ! Chờ hắn phản ứng kịp thì Linh Toa Chưởng đã ở trước mặt hắn. Sau tiếng nổ, khói lửa tràn ngập. Mọi người đều đang nhìn xem thắng bại của trận chiến, chỉ có Linh Toa đạo nhân sắc mặt khó hiểu, đồng thời nhìn lòng bàn tay đang rướm máu của mình. Vừa nãy, hắn như đánh phải thứ gì đó kỳ lạ. Thậm chí, còn cứng hơn cả cây cổ thụ ngàn năm tuổi hắn đã từng đánh. Một kích vừa rồi thế mà lại khiến lòng bàn tay của mình bị thương. "Hô! ! ! ! ! ! ! ! ! !" Khói bụi tan hết, lộ ra khuôn mặt dữ tợn của Trần Khai. Cũng may hắn vừa nãy phản ứng kịp thời, trong nháy mắt đã dùng sức mạnh của ngôn xuất pháp tùy. Khiến cho thân thể của mình biến thành vật chất cứng rắn nhất trên thế giới này. Mặc dù chỉ có một giây ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để chặn được một đòn tấn công của Linh Toa đạo nhân. Còn khiến hắn bị thương ngược lại, nhưng cũng chỉ thế mà thôi. Hắn nhiều nhất chỉ có thể bị động phòng thủ, còn muốn chủ động khai chiến với người ta thì ngay cả người cũng không tìm thấy. "A! ! ! ! !" "Chạy! ! ! !" Linh Toa đạo nhân hừ lạnh một tiếng, lộ vẻ khinh thường, hẳn là đã nghĩ thông suốt điều gì đó. Trong nháy mắt lại thi triển Linh Toa Bộ. "ε=(´ο`*))) haiz. . . . .""Ta và hắn có được thực lực giống nhau." Nhìn những bóng dáng Linh Toa đạo nhân đang bay loạn khắp sân, Trần Khai mặt căng thẳng thở dài. Vừa nãy có thể ngăn cản thật quá nguy hiểm. Vẫn nên thay đổi phương thức chiến đấu thôi! ! ! ! Ngôn xuất pháp tùy không phải chỉ đơn giản như vậy. Chỉ cần có thể nói, liền có thể thể hiện ra sức mạnh khác biệt. Dù là phục khắc lại thực lực cũng có thể làm được. Chỉ có điều, với thực lực Á Thánh của Trần Khai, chỉ có thể duy trì cùng cảnh giới mà thôi. Nếu vượt cấp, không thể duy trì. "Vút vút vút vút! ! ! ! ! ! ! ! !" Lúc nào không hay, giữa sân lại có thêm một bóng dáng Trần Khai đang bay loạn. Lần này võ lâm nhân sĩ lại một lần nữa đứng ngồi không yên. "Trời ạ! ! ! ! ! ! ! Linh Toa Bộ, đây là tình huống gì? Vì sao Trần Khai cũng biết Linh Toa Bộ? ? ? ? ?" "Ông trời ơi! ! ! Ta không nhìn lầm đấy chứ, cái này. . . . . Cái này cái này cái này. . . .""Là mắt của ta bị ảo giác sao? Tại sao ta thấy Trần Khai đang dùng Linh Toa Bộ?""Cảm giác Trần Khai dùng Linh Toa Bộ hình như có chút non nớt.""Không sai, ta đã hiểu rồi, năng lực của Nho gia hẳn là một loại năng lực đặc thù, bọn hắn có thể. . . Sao chép. . .""Sao chép sao? Không đơn giản như vậy đâu! ! !""Cảm giác. . . ." . . Trong đám người lại một lần nữa sôi trào, chỉ có điều, lần này mọi người bắt đầu tính toán kỹ lưỡng về năng lực của Nho tu. Trần Khai mấy lần thi triển, các kỹ năng không giống nhau, nhưng đã cung cấp không ít manh mối. Đối với những người từng trải mà nói, có thể suy đoán ra rất nhiều điều. --------- Trên sân "Có ý tứ! ! ! ! !""Có ý tứ! ! ! ! ! !""Bất quá, cũng chỉ có ý tứ thôi! ! ! ! !""Dám dùng thủ đoạn của ta để đối phó ta! ! ! !""Quả nhiên là cuồng vọng! ! ! ! !" Linh Toa đạo nhân thấy Trần Khai thi triển ra chiêu thức giống hắn, không những không giận mà còn mừng rỡ. Hắn có thể rất rõ ràng nhìn ra sơ hở của Trần Khai. Không còn cách nào, người quen thuộc nhất với chiêu này không ai khác chính là hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận