Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 300: Truy tung khí tức áo đen người giấy

Chương 300: Truy tung khí tức áo đen người giấy Xà yêu kia thế nhưng là con rắn cưng hắn nuôi dưỡng hơn trăm năm. Không nói đến hiệu suất làm việc, nếu thật sự mất, vậy thì tổn thất lớn cho hắn. Phải biết, loại sinh vật có linh tính, có thể tự khai hóa như vậy, cũng không phải thứ tầm thường có thể dễ dàng tìm thấy trên đường cái. Lại thêm những năm nay hắn tỉ mỉ bồi dưỡng, nếu thật sự mất rồi, muốn tìm một con khác như vậy thì cũng khó. Huống chi, bây giờ hắn còn mất cả nguồn gốc tiến giai. Chỉ sợ mấy trăm năm đều khó có thể tạo ra một con không sai biệt lắm như thế. Quan trọng hơn là, kẻ thần bí không hiểu từ đâu xuất hiện ở Kinh Đô, còn phá hỏng kế hoạch của hắn. Không biết...
----------------- Đêm tối đen như mực. Áo đen người giấy lặng lẽ luồn lách qua các con đường, ngõ nhỏ. Rất nhanh đã khóa được mục tiêu, Giáo Phường Ti hoang tàn. Bất quá, chúng cũng không tới gần, mà chỉ đi một vòng quanh Giáo Phường Ti. Rất nhanh, dường như phát hiện ra một loại khí tức nào đó, chúng cùng nhau chia nhau bay về mấy hướng. Một đường bay về hướng hoàng cung, còn lại thì bay về phía các cơ quan trọng yếu của Đại Khang Vương Triều như Lục Phiến Môn, Cẩm Y Vệ. Chỉ có một đường bay về phía chân trời xa xôi.
Áo đen người giấy truy tìm trên bầu trời đêm, không lâu sau liền đến một nơi trống trải. Chúng bao quanh nơi này, xoay vòng khắp nơi. Một hồi lâu sau, dường như phân tích ra được một loại khí tức khác, rồi bay về phía một hướng nào đó.
----------------- Thanh lâu Lý Trường Thọ đang chuẩn bị rời khỏi đây để về lại nhà cũ của mình. Từ xa, qua cửa sổ, hắn trông thấy một đám Hắc Ảnh hướng về phía mình mà tới. Nhìn kỹ, lại là áo đen người giấy! Nhìn thứ quỷ dị này, trong đầu Lý Trường Thọ lập tức hiện ra một đoạn ký ức, đó là ký ức của xà yêu. Loại áo đen người giấy này có thể thông qua truy tung khí tức, khóa chặt hung thủ. Có thể nói, chúng là một trong những pháp bảo lợi hại của chủ nhân hắn. Không ngờ, thế mà chúng lại truy tung đến tận đây. Rõ ràng lúc trước chính mình dùng phù lục trấn áp đầu rắn, đồng thời cũng cắt đứt khí tức của nó rồi. Chẳng lẽ lại...
Lý Trường Thọ nghĩ đến một khả năng, có lẽ đám áo đen người giấy này thấy khí tức xà yêu biến mất tại nơi đó, nên đã lần theo những khí tức còn sót lại để truy tìm, cuối cùng lần đến đây? Cũng có thể là chúng đang lần theo khí tức của Hoàng Thẩm Y...
Tóm lại, dù thế nào đi nữa thì nơi này cũng không thể ở lại được nữa. Lý Trường Thọ tiện tay ném ra một lá phù lục, phong tỏa người giấy lại, lập tức dùng phù lục tiêu diệt khí tức trong thanh lâu. Cuối cùng, phong bế cả khí tức của nhóm người mình, rồi nhảy lên rời khỏi nơi đây. Lý Trường Thọ không dám về nơi mình làm việc và sinh sống, đành phải tiến sâu vào trong núi lớn. Trước khi đi, hắn còn ném áo đen người giấy ra ngoài. Thấy người giấy chỉ mãi quanh quẩn ở một chỗ, không có ý định đuổi theo, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, người kia hẳn là không tìm được mình. Tìm một chỗ sắp xếp tốt cho Hoàng Thẩm Y và đầu rắn. Lại gia cố thêm một đống phù lục, Lý Trường Thọ mới an tâm quay về. Kinh Đô còn rất nhiều chuyện đang chờ hắn!
------------------ Kinh Đô Lý Trường Thọ vừa trở về Kinh Đô không được mấy canh giờ thì đã có người đến gõ cửa.
"Ba ba ba ba!!!""Ba ba ba ba ba ba!!!!" "Ba ba ba ba ba ba!!!!!!!"
Tiếng đập cửa đinh tai nhức óc, trực tiếp phá tan sự yên tĩnh của buổi sáng sớm. Thiếu chút nữa thì phá nát cánh cửa nhà Lý Trường Thọ.
"Ai đấy!""Còn có để cho người ta ngủ không?"
Nơi Lý Trường Thọ ở được coi là xóm nghèo của Kinh Đô. Người ở đây, ai nấy tính tình đều rất lớn, lại còn nghèo hèn! Chỉ là, bọn họ vừa mới ló đầu ra, nhìn một cái, trong nháy mắt liền im như tờ. Kẻ đang gõ cửa kia là ai? Toàn người mặc quan phục, tay cầm đao lớn quan lão gia, ai dám đắc tội, sợ là chán sống rồi! Bọn họ có gõ cửa đã là nể tình lắm rồi. Nếu không phải Lý Trường Thọ không phạm phải sai lầm gì lớn, lại còn kết giao được không ít thiện duyên trong ngục, thì e là giờ này đã bị trói lại rồi.
"Ôi, chư vị quan lão gia, các ngài đây là..."
Lý Trường Thọ giả bộ không biết gì, khoác vội chiếc áo rồi xuất hiện. Mặt đầy quầng thâm mắt, trông có vẻ tối qua ngủ không ngon giấc. Lại thêm dáng vẻ khúm núm, nịnh nọt, nhìn thế nào cũng giống như một kẻ tiểu nhân không hiểu chuyện.
"Vương Lục đúng không!""Ngươi dính líu một vụ án cơ mật, phiền ngươi theo chúng ta một chuyến!"
Người cầm đầu bộ khoái, tay nắm lệnh bắt, phe phẩy trước mặt Lý Trường Thọ. Trên đó viết: hỗ trợ điều tra.
"Sư phụ..."
Trong tiểu viện, Quỷ Cốc có chút lo lắng kêu một tiếng. Hắn đã sớm tỉnh, đương nhiên hắn cũng không biết rõ chuyện gì đã xảy ra tối qua.
"Không sao không sao, ngươi ở nhà ngoan ngoãn làm việc.""Đúng rồi, các vị quan lão gia, việc này chắc không liên quan đến hắn đâu ạ?"
Lý Trường Thọ vẫn cố hỏi.
"Không..."
Người cầm đầu im lặng. Chuyện này có vẻ rất nghiêm trọng, nhưng thật ra cũng không liên quan mấy đến Vương Lục trước mắt này.
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt, vậy chúng ta đi thôi."
Lý Trường Thọ ngoan ngoãn chìa hai tay ra.
"Không cần, lần này thật ra chỉ là truyền ngươi đến hỏi vài câu, ngươi đừng quá khẩn trương!""Biết gì thì nói nấy cho đúng!"
Một vị quan viên có ngữ khí hòa hoãn đứng lên nói.
"Dạ dạ dạ, tiểu nhân nhất định biết gì nói nấy ạ!"
Lý Trường Thọ không hề lo lắng. Chuyện Hoàng Thị Phúc, hắn đã không giấu diếm cấp trên. Ngay cả chuyện hắn nhờ hắn chiếu cố con gái, cả chuyện Hoàng Long Đằng, đều không hề giấu giếm cấp trên. Với tình huống này, hắn đã bị đóng dấu là người thật thà rồi. Lại nói gì, độ tin cậy cũng cao hơn rất nhiều. Nếu như trước kia, hắn giấu giếm cấp trên, lén lút giao dịch với Hoàng Thị Phúc, giờ lại xảy ra chuyện này thì có giải thích cũng không thể nào rõ ràng được.
----------------- Cẩm Y Vệ tư lao Lý Trường Thọ bị đưa đến nơi này một cách vòng vo. Cùng chỗ với hắn, còn có vương quản ngục, tú bà Giáo Phường Ti, hoa khôi Trần cô nương cùng một vài người khác có liên quan cũng bị đưa đến đây. Thậm chí cả mấy vị trong buổi đấu giá ngày hôm đó, kể cả mấy quan nhị đại ở đại đường đều được mời tới, từng người bị thẩm vấn. Đương nhiên, không dùng hình. Dù sao, nói vấn đề này có liên quan đến mọi người cũng có chút liên quan, nói không liên quan thì yêu nhân kia không biết từ đâu xuất hiện, trực tiếp phá hủy hội trường, trên cơ bản khả năng lớn cũng không liên quan đến những người ở đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận