Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 670: Chuyên tu phòng ngự lợi hại Kim Đan

Cái đồ chơi này có khả năng cho hắn treo bụi cũng không treo xuống được.
Lý Trường Thọ tuy nói là rất lợi hại. Nhưng người ngoài không biết mà. Vị đạo hữu Kim Đan bên cạnh chỉ thấy hắn chọn loại sức công kích mãnh liệt, còn mãnh liệt hơn cả hải sản hung dữ, Yêu Thú làm cho bắp chân cũng mềm nhũn. Gần như theo bản năng liền muốn chuồn mất. "Cái này... cái này còn muốn chơi?"
"Cái kia... vậy thì sao, hay là chúng ta chạy..."
"Con mẹ nó!!!!!"
Kim Đan đạo hữu chưa kịp nói hết câu, chỉ thấy Lý Trường Thọ quần áo bồng bềnh, lộ ra miếng vải đen trên xương cốt rắn chắc. Kim Thân và Kim Chung Tráo cũng quá mức chói sáng. Lý Trường Thọ trực tiếp thi triển một chiêu thất truyền đã lâu trên giang hồ: Thiết Bố Sam. Hắn đem chân khí rót vào trong quần áo, vạt áo nhìn như bồng bềnh nhưng thực chất đã cứng rắn như thép sống. Trông thì mềm mại, nhưng mà thử cắn một cái vào đi xem. Tê~~~~~~~~~~
Kim Đan đạo hữu rõ ràng thấy răng kiếm thú trước mặt miệng cứng đờ, lông mày cũng nhăn lại. Không hiểu, sao mà hắn có cảm giác như răng kiếm thú hơi bị đau răng.
Á... Cái này... Chuyên tu phòng ngự lợi hại đến vậy sao? Hay là bữa nào mình cũng đi thử xem? Nhìn xem Lý Trường Thọ không hề bị thương chút nào mà chạy trốn từ miệng răng kiếm thú. Ngược lại còn thấy răng kiếm thú mấy cái răng bị gãy.
Trong đầu Kim Đan đạo hữu không hiểu sao lại lóe lên ý nghĩ như vậy. Không phải tu chân tu không nổi. Mà thật sự là phòng ngự còn đáng đồng tiền bát gạo hơn.
"Sư huynh đừng lo lắng, thừa lúc nó bị bệnh, đoạt mạng hắn!!!"
Lý Trường Thọ thấy thời cơ tốt như vậy, người bên cạnh lại đang sững sờ. Không khỏi thúc giục nói. Bản thân hắn khẳng định là không thể công kích. Đã muốn làm nổi bật phòng ngự của mình lợi hại thì công kích kia nhất định phải yếu hơn không chỉ một bậc. Như vậy mới không tốt giải thích.
"A... Cái này... Tốt..."
"Xem chiêu..."
Sau khi được Lý Trường Thọ nhắc nhở, vị Kim Đan đạo hữu kia hiển nhiên cũng ý thức được mình đã thất thần. Vội vàng phát động một loạt công kích. Chỉ tiếc, răng kiếm thú không đơn giản là lực công kích kinh người mà phòng ngự cũng không tầm thường. Có thể nói, nó chính là một cái da dày thịt béo.
"ưm ưm ưm ưm ưm"
"Đừng đánh vào da, đánh nhược điểm, đánh nhược điểm!"
Lý Trường Thọ thấy vậy thì sốt ruột. Kim Đan này sợ là đồ giả sao? Sao lại có cảm giác như ngay cả đánh cũng không biết? Sao lại đi đánh vào chỗ người ta phòng ngự mạnh nhất? Công kích chuyện này, nhất định là phải đánh vào chỗ yếu nhất chứ!!!
"ưm ưm ưm ưm ưm"
"A????"
"Cái này... Cái này... Cái này... làm gì có nhược điểm mà cho ta đánh!!" Kim Đan đạo hữu một mặt giọng nghẹn ngào. Hắn làm sao không biết cái chuyện đánh rắn phải đánh vào bảy tấc? Nhưng mà chỗ răng kiếm thú lộ ra bên ngoài, không phải cũng choàng khôi giáp thật dày sao? Làm gì có nhược điểm nào? Đây cũng đâu phải người mà còn có huyệt đạo gì đó!
"ε=(´ο`*))) thở dài... "
"Ngươi cái này... "
"Đợi chút nhìn ta cạy miệng nó ra, sau đó...biết không?"
Lý Trường Thọ phẩy tay làm ra động tác lơ đãng.
"A... Cái này... Hiểu rồi." Tu sĩ Kim Đan bừng tỉnh đại ngộ. Nói sớm đi! Cái miệng này thật sự là yếu ớt nhất rồi. Chỉ tiếc, răng kiếm thú này hiển nhiên là bị Lý Trường Thọ vừa rồi cạy răng khiến nó bị bóng ma tâm lý. Cho dù Lý Trường Thọ có khiêu khích nó như thế nào đi nữa thì nó cũng kiên quyết không mở miệng lần nào.
"Ngươi đến đây!"
"Đến cắn ta đây!!!"
Lý Trường Thọ phẩy phẩy ngón giữa, làm ra vẻ phách lối. Lần này Yêu Thú không ngồi yên được nữa. Chung quy cũng làm đủ tâm lý rồi. Lại một lần mở cái miệng như chậu máu của nó ra. Để lộ răng nanh sắc nhọn.
"Ngao ô!!!"
"Chính là lúc này!!!"
Lý Trường Thọ đi lên chống đỡ một kích. Tu sĩ Kim Đan cũng không nói nhảm nữa, trực tiếp ném mấy lá phù lục cùng lúc, đánh trúng vào miệng răng kiếm thú. Lý Trường Thọ nhìn phòng ngự của răng kiếm thú mà đánh giá lá bùa này, thấy lúc răng kiếm thú im miệng thì bùa này cũng chỉ mới chạm tới giới hạn mà thôi. Nói như vậy thì nhiều nhất có lẽ cũng chỉ làm gãy được mấy cái răng. Đối với thương tổn của nó cũng không tính là lớn. Ngay khi hắn muốn ra tay đẩy vào thêm một chút để lá bùa trực tiếp đánh nát đầu răng kiếm thú thì bỗng nhiên có một trận gió nhẹ thổi qua bên cạnh. Lá bùa cứ thế lặng lẽ nhẹ nhàng đi vào trong.
Trận gió mát này đương nhiên không phải là gió mát thông thường. Lý Trường Thọ theo đầu nguồn linh lực truy tìm đi qua, lại gặp Hóa Thần đang hóa thân Trúc Cơ ra tay. Đừng nói, hắn vừa khống chế Nguyên Anh Yêu Thú kia vừa chú ý tới tình huống bên này mà còn lén lút xuất thủ. Cái này đương nhiên không phải là thèm khát cái chút tích lũy này. Cái này... người này rốt cuộc là đến làm gì? Chẳng lẽ lại là trong đám pháo hôi này có công tử nhà ai đó, tên Hóa Thần tu sĩ kia là hộ đạo nhân của hắn? Lý Trường Thọ sờ lên đầu. Có chút khó hiểu. Nhưng cho dù là hộ đạo nhân cũng đâu cần thiết phải ra tay giúp người khác? Hơn nữa, cũng không thấy hắn đặc biệt chiếu cố ai cả? Hay là... người này thật sự là ăn no rửng mỡ?
"ưm ưm ưm ưm ưm"
Nghĩ mãi mà không rõ!
Oanh!!!!
Trong lúc Lý Trường Thọ đang suy tư, phù lục trước mặt đã vỡ ra. Trực tiếp đánh nát đầu răng kiếm thú. Răng kiếm thú nặng nề ầm vang ngã xuống.
"A!!!!"
"Ta xử lý Nguyên Anh Yêu Thú!"
"Ta vậy mà lại xử lý được Nguyên Anh Yêu Thú!!"
"A!!!!!!!!!"
"Cái này... cái này... Ta..."
Nhìn Nguyên Anh Yêu Thú trước mặt ầm vang ngã xuống. Vị tu sĩ Kim Đan kia rõ ràng không thể chấp nhận được sự kích thích này, cả người có chút điên dại. Bất quá, nghĩ kỹ cũng đúng, đây chính là Kim Đan chiến Nguyên Anh đấy!!! Một chiêu xuất ra, liền có thể giết ngay Nguyên Anh. Ai gặp chuyện đó mà không lẩm bẩm vài tiếng. Nhất là vị Kim Đan này rõ ràng không phải là nhân vật lợi hại gì. Một con tép riu lại đi giết được Đại Boss. Bị kích động cũng không tránh khỏi.
"Cẩn thận, Nguyên Anh của nó vẫn chưa chết!!" Lý Trường Thọ tốt bụng mở miệng nhắc nhở. Khác biệt lớn nhất giữa Kim Đan và Nguyên Anh là: Nguyên Anh có đầu sinh mệnh thứ hai. Hoàn toàn có thể đoạt xá sau đó làm lại. Vì vậy, muốn tiêu diệt Nguyên Anh thì phải diệt luôn cả Nguyên Anh của nó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận