Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 489: Không muốn nhúng tay

Chương 489: Không muốn nhúng tay Đầu tiên thì các đại tông môn cơ bản đều không muốn dính vào những chuyện này, nhất là bây giờ là mười thế lực lớn. Cấp trên cũng đã hạ tử lệnh, không cho người phía dưới nhúng tay vào. Nếu không thì sẽ bị trục xuất khỏi sư môn.
Tuy vậy, điều này cũng dễ hiểu, người ta đã là thập đại thế lực, không cần thiết làm những chuyện có hại mà không có lợi cho mình. Họ lại không kém thế gia ba cái thứ củ khoai này. Nếu Đức Thượng Học Cung thật sự là một môn phái hung ác thì không có lý do gì tự nhiên đi gây thù chuốc oán. Nhưng nếu Đức Thượng Học Cung chỉ là quả hồng mềm, bọn họ làm thế thì lại là lấy lớn hiếp nhỏ, tiếng xấu không hay. Mà Đức Thượng Học Cung cũng không phải là dạng tà giáo gì, tối thiểu thì danh tiếng của người ta trong dân gian vẫn tốt. Cho nên, tuyệt đối không thể dùng những thủ đoạn đối phó với tà giáo để đối phó với bọn họ.
Việc các đại tông môn không muốn dính vào những chuyện này ngược lại có thể hiểu được. Chỉ là, ngay cả Tào Môn – tổ chức chuyên nhận nhiệm vụ giết người – cũng không muốn nhúng tay thì thật sự hơi kỳ lạ.
"Ngoài Tào Môn ra thì đã liên lạc với những tổ chức sát thủ nào khác chưa?"
"Bọn họ có đồng ý ra tay không?"
Thừa tướng hơi nghiêng cổ, nhìn về phía đám thế gia giàu có.
"Đã liên lạc rồi, những tổ chức khác thì không từ chối, chỉ cần tiền đủ là có thể nói chuyện." Đại diện một thế gia có tiền lắc đầu.
"Vậy là được rồi, tổ chức sát thủ đâu chỉ có một mình Tào Môn, không cần phải chết đuối với chúng."
"Chỉ cần tiền đủ thì không ai làm thì sẽ có người làm thôi."
"Ngoài mấy đại tông môn đó ra thì còn vấn đề gì nữa không?" Thừa tướng khoát tay, có chút bực mình nói.
Tào Môn đúng là tổ chức sát thủ đệ nhất thiên hạ, nhưng không có nghĩa là trên giang hồ không có những tổ chức sát thủ khác. Thời buổi này, có tiền là có quyền, chuyện gì có tiền không giải quyết được.
"Ta liên hệ với một môn phái, ngược lại không từ chối, nhưng lại có mấy điều kiện muốn chúng ta đáp ứng."
"Cái này... ......"
Tình giao hảo thì vẫn cứ là tình giao hảo, dù tình cảm có tốt đến đâu, thì cũng không ai muốn không công làm giúp việc người khác cả. Mấy nhà thế gia này hiển nhiên là không muốn một mình gánh chịu hậu quả, liền thừa dịp buổi họp này phủi trách nhiệm. Chuyện như vậy không phải là hiếm gặp.
Điều kiện của bọn họ nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Đơn giản là muốn có chút kỳ trân dị thảo, hoặc là muốn Đại Thang nhượng lại một khu vực đỉnh núi, hoặc là có yêu cầu gì đó khác. Chỉ cần điều kiện thỏa mãn thì bọn họ sẵn lòng rời núi giúp đỡ.
"Ừm… Yêu cầu của bọn họ, mọi người bàn bạc thì có lẽ cũng không tính là chuyện lớn."
"Vậy còn những gia tộc không tìm được người kia, mọi người thương lượng xem nên làm thế nào?"
"Chỉ là… ... ..."
"Những người này thực lực không mạnh cho lắm a."
"Đức Thượng Học Cung dù sao cũng có một vị Á Thánh, nếu chuyển đổi thành võ giả thì cũng tương đương với Thần Thoại Cảnh."
"Trên người hắn không biết có nhân vật lợi hại hơn nữa hay không?"
"Mà bên ta cao nhất cũng chỉ là Vô Thượng Đại Tông Sư, như vậy thì không được… …." Thừa tướng nhíu chặt đôi lông mày, nếp nhăn trên trán càng thêm sâu hoắm.
Tuy ông ta là quan văn, nhưng cũng hiểu một chút. Mấy tên tép riu kia chỉ có thể làm quân tiên phong. Muốn đối phó với Đức Thượng Học Cung thì còn phải dựa vào lực chiến cao nhất. Dù chỉ cần có một người ở Phá Toái Cảnh cũng hơn cả vạn võ giả ở cảnh giới thấp.
"Thật vậy, nếu không có nhân vật lợi hại thì chuyện này có lẽ…"
"ε=(´ο`*))) haizz, ai bảo bọn ta không đủ bản lĩnh a! ! !"
"Thật sự là hết cách rồi a! ! "
"Phải làm sao mới ổn thỏa đây… …."
Mấy người khác nghe thừa tướng nói cũng nhao nhao phụ họa theo. Sao mà bọn họ không có tài cán gì, thật sự không tìm ra được nhân vật nào lợi hại a.
"Đặng lão thái sư, ngài Đặng gia đi theo Thái tổ từ những ngày đầu khởi nghĩa, luôn đồng hành với Đại Thang qua bao thăng trầm mưa gió."
"Toàn bộ triều đình, Đặng gia ngài là có thực lực mạnh nhất."
"Không biết lão thái sư có thể có ý kiến gì cho chuyện này không?"
Thừa tướng suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn hướng mắt về phía Đặng lão thái sư vẫn im lặng nãy giờ, một vị lão thần trông rất đăm chiêu.
Đặng gia đi theo Đại Thang Thái Tổ từ thời kỳ khai quốc. Trải qua biết bao triều đại không thể đếm hết được. Có thể nói, Đại Thang trải qua bao nhiêu triều đại thì Đặng gia cũng có bấy nhiêu đời thái sư.
Hơn nữa, Đặng gia và các thế gia khác còn có chút khác biệt. Một số thế gia dựa vào việc theo Thái Tông Hoàng Đế dựng nghiệp mà phát triển. Đặng gia thì không, trước Đại Thang, Đặng gia đã là Siêu Cấp Thế Gia rồi. Cũng chính vì có sự giúp sức của Đặng gia, Thái Tông mới có thể từ lúc tay trắng mà dựng nghiệp, cuối cùng thành công đánh hạ giang sơn Đại Thang. Đặng gia tự nhiên cũng được hưởng đãi ngộ siêu cấp.
Đương nhiên, đây không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng nhất là, Đặng gia vẫn luôn có mối liên hệ mật thiết với giới võ lâm. Muốn nói trong đám người ở đây ai có khả năng mời được quái vật già cả đó thì chỉ sợ là có vị Đặng lão thái sư vẫn luôn vờ ngủ này mà thôi. Dù ông ta đang giả vờ ngủ, nhưng đã còn ở đây thì chứng tỏ ông ta cũng không phải là không muốn giúp. Chỉ là mọi người vẫn phải thương lượng về điều kiện.
"(⊙o⊙)... .... . A?"
"Thừa tướng đại nhân nói đùa, chuyện lớn như vậy lẽ ra do thừa tướng đại nhân quyết định mới phải."
"Ta chỉ là một lão già sắp xuống lỗ, làm sao có ý định gì được?"
Đặng lão thái sư mơ màng mở đôi mắt còn buồn ngủ ra, hai tay liên tục lắc lư, ra vẻ rất kinh hãi. Bất quá những người hiểu rõ ông ta đều biết, lão thái sư này thích nhất giả heo ăn thịt hổ, nên không ai tin ông ta cả.
"Đặng lão thái sư nói quá lời rồi, ta chỉ là một tiểu bối nhận được sự tín nhiệm của mọi người nên mới có vị trí thừa tướng thôi."
"Nói cho cùng thì cũng chỉ là phụ trợ cho bệ hạ, đâu sánh bằng thái sư đức cao vọng trọng."
"Cả triều văn võ không ai không phải là vãn bối của thái sư cả, thái sư nói gì thì mọi người đều nguyện ý lắng nghe."
Thừa tướng thẳng thắn tự nhận mình ở một vị trí cực kỳ thấp, đồng thời nâng lão thái sư lên cao. Mình chỉ là người làm chân tay, người thật sự ra quyết định vẫn phải là thái sư.
"Đúng đúng, thừa tướng nói chí phải."
"Lão thái sư đức cao vọng trọng, chính là bậc tiền bối được mọi người kính ngưỡng."
"Đúng là vậy, nếu lão thái sư ra tay, một người chắc chắn sẽ bằng cả đám chúng ta cộng lại."
"Tất cả mọi người đều là vãn bối của thái sư, nói ra thì năm đó ta đã từng là môn sinh của thái sư, bây giờ thì… …"
"Vậy thì ta xem như là môn sinh của môn sinh."
"Ta cũng vậy... ..."… Có thừa tướng mở đầu thì ai nấy đều là nhân tinh, tự nhiên biết nên nói gì. Ở quan trường lăn lộn nhiều năm như vậy, dùng lời nịnh nọt cũng đều đã rất lão luyện rồi. Trong chớp mắt đã nâng lão thái sư lên tận mây xanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận