Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 958: Thay mận đổi đào kế hoạch

Chương 958: Kế hoạch đổi mận thay đào
Nhưng nếu để nó biến từ có thành khác, thì không khó khăn đến vậy. Thật ra nếu không vì chuyện lần này vô cùng quan trọng, Lý Trường Thọ cũng không nhất định sẽ để thứ như Linh Khí pháo xuất hiện trên đời. Vì hắn cũng chẳng đoán được, vật này xuất hiện rốt cuộc là tốt hay xấu. Nhưng bây giờ thì, không quan trọng nữa rồi. Dùng rồi thì hối hận cũng không kịp. So với Linh Khí pháo, thì việc diệt một cái hoàng triều, thứ đáng sợ nhất là sự phản công không từ thủ đoạn. Nơi này dù sao cũng là Tu Chân Giới, chiến tranh không phải lúc nào cũng có người chiến thắng cuối cùng.
"Không từ thủ đoạn?"
"Ý của sư phụ là đám người kia sẽ ra tay?"
Tần Chính hiển nhiên cũng đã nghĩ đến một khả năng này. Tu Chân Giới tuy không có đạn hạt nhân, nhưng lại có thứ còn hơn đạn hạt nhân. Đó chính là cường giả Hợp Thể trở lên. Cũng là cơ sở mạnh nhất của mỗi hoàng triều hoàng thất.
"Không sai."
"Trước đây lúc diệt Đại Hòa hoàng triều, lão tổ tông Tần gia các ngươi đã phải đấu với đám người kia nửa ngày mới thắng được."
"Đại Lệ hoàng triều bên này thì không biết vì sao không ra tay."
"Nhưng nếu tiếp tục đánh, ta rất lo đám lão tổ tông Tần gia các ngươi không chịu nổi."
"Nếu các ngươi muốn diệt tiếp hoàng triều khác."
"Không cần phải nói, tuyệt đối sẽ đối mặt với một trận quần chiến xưa nay chưa từng có."
"Thật sự đến lúc đó."
"Hắc hắc hắc hắc..."
"Các ngươi liệu có chống được?"
"Mấy lão tổ tông tay chân chậm chạp của các ngươi không biết có khiêng nổi không đấy!"
Lý Trường Thọ vừa cười vừa nói. Đạn hạt nhân của Tu Chân Giới dĩ nhiên chính là các lão tổ tông đặc hữu của hoàng triều. Trước kia tuy đã phát động một lần, nhưng đó vẫn là một đấu một. Cộng thêm Đại Hòa hoàng triều vốn đã yếu nên mới thắng được. Còn về Đại Lệ hoàng triều thì không biết vì lý do gì, căn bản không hề đánh nhau. Nói cách khác, nếu tiếp tục đánh, quân đội thì ngược lại không sao. Lão tổ tông Đại Tần mới là người gặp tai ương. Rất có thể sẽ phải đối mặt với sự vây đánh của lão tổ tông năm đại hoàng triều. Trừ khi đám người kia đều đang bế quan. Nhưng cho dù vậy, ít nhất cũng phải đánh với mấy người. Lão tổ tông Đại Tần không có trang bị tân tiến như quân đội Tần. Bọn họ đánh nhau chỉ có thể cứng ngắc nghênh chiến mà thôi. Trong tình huống bình thường, cường giả Hợp Thể trở lên không nói là có thể đánh hai. Nhưng cản được hai người, không để bọn họ rời đi quấy rối thì vẫn có thể. Nhưng nếu phải đánh với ba thì hết cách. Đánh với bốn... bọn họ nên suy nghĩ trước xem mình có thể trốn thoát không đã. Còn về đánh năm thì... vẫn nên nghĩ xem mình nên chôn ở đâu thì hơn. Rất rõ ràng, lão tổ tông Tần gia sắp phải đối mặt với tình huống đó. Và nếu lão tổ tông Tần gia bị diệt, Đại Tần hoàng triều trên cơ bản cũng chẳng khác nào diệt vong. Bọn chúng thậm chí còn chẳng cần phải thành lập lại hoàng triều, thao túng quân đội. Chỉ cần lén thay người Đại Tần, biến thành thế gia. Sau đó làm loạn một trận biến cố trong cung đình. Liền có thể đổi mận thay đào cướp thành quả thống nhất của Đại Tần. Đánh trận, dựa vào quân đội là không sai. Nhưng nếu muốn trở thành hoàng thất, phải xem nắm đấm. Nắm đấm không đủ cứng, dựa vào cái gì để đứng đầu thiên hạ? Thực lực lão Tần gia không yếu, nhưng nói một chọi năm thì ha ha ha ha, có hơi vô nghĩa rồi.
"A... Cái này..."
"Ai hắc, không phải có sư phụ ngài ở đây sao?"
"Chỉ cần ngài ra tay, không phải dễ như ăn kẹo sao?"
Tần Chính bỗng như nghĩ ra điều gì đó. Vẻ mặt nịnh nọt nhìn Lý Trường Thọ. Hắn nhớ không lầm, vị sư phụ này của hắn đánh nhau rất giỏi. Coi như không đánh được cũng không sao. Chỉ cần tùy tiện gọi một sư huynh ra giúp đỡ. Thế thì đánh thắng chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
"Không sai, ta quả thật đánh thắng được."
"Nhưng đáng tiếc, ta không thể giúp ngươi chuyện này."
"Đây là chuyện nội bộ của các ngươi."
"Chuyện nội bộ của hoàng triều thì chúng ta không thể xen vào."
"Trừ phi bọn họ ăn no rửng mỡ đi công kích sư huynh đệ chúng ta."
"Nếu không một số chuyện các ngươi phải tự mình giải quyết."
Lý Trường Thọ cười gian nhìn Tần Chính nói. Hắn muốn nhân tộc thống nhất. Còn việc có thể giữ vững hay không thì không liên quan tới hắn. Bằng không, thiên hạ này chẳng phải mãi mãi không biết đổi chủ sao? Điều này không phù hợp với lý niệm của Lý Trường Thọ.
"A..."
"Vậy Đại Tần chẳng phải là dù thắng hay thua cũng xong?"
"Thế thì còn đánh thế nào?"
Tần Chính vẻ mặt ủ rũ.
"Không thể nói như vậy."
"Chỉ cần thực lực của ngươi đủ mạnh, tự nhiên có thể giải quyết nguy cơ trước mắt."
"Đừng quên, thực lực của ngươi tăng lên nhờ long mạch."
"Chỉ cần ngươi ổn định trước, chờ đến khi thực lực đi lên."
"Thiên hạ này vẫn là của Đại Tần các ngươi thôi."
Lý Trường Thọ hảo tâm trấn an nói.
"Lời thì nói vậy, nhưng vấn đề là ta có thể trụ đến lúc đó sao?"
Tần Chính cũng như đang nếm một quả mướp đắng vậy. Hắn tự nhiên biết lời Lý Trường Thọ nói là đúng. Nhưng vấn đề là, không ai biết đám người kia sẽ xuất hiện khi nào. Đây chính là sự tồn tại của đạn hạt nhân không định giờ. So với đại quân, cường giả Hợp Thể hiển nhiên không phải người tụ tập thành đàn. Ngay cả tốc độ cũng không phải đại quân có thể sánh bằng. Cũng không cần đánh công thành, thủ thành. Cũng không cần... Tóm lại, bọn chúng coi như muốn ra tay đối phó Tần vương hắn cũng không phải là không được. Chỉ bất quá, trong tình huống bình thường, giết một nước chi chủ không có tác dụng gì. Dù sao chết thì đổi một người là xong. Giống như phụ thân của Tần Chính, Tần Dị. Tần Dị tuy bị hại chết. Có thể sẽ có người lợi hại hơn lên thay Tần Chính. Đó là trong tình huống bình thường. Trừ khi diệt hết cả gia tộc Tần. Nếu không thì vô dụng. Cùng lắm thì ông tổ nhà họ Tần đi ra ngồi cái hoàng vị này thôi. Có điều, người ta giờ tính trước là diệt ông tổ nhà họ Tần trước. Như vậy thì vấn đề sẽ rất lớn. Không có chỗ dựa, người phía dưới có thể nói là nơm nớp lo sợ.
"À... không chịu được cũng phải chống đỡ thôi."
"Ngươi truyền thư bảo bọn họ trốn trước đi."
"Ta nhớ không lầm thì trận pháp của Đại Tần các ngươi cũng không tệ."
"Nếu không có gì ngoài ý muốn, bằng vào trận pháp cầm cự với bọn chúng chắc không thành vấn đề."
Lý Trường Thọ nghĩ rồi đưa ra chủ ý. Ở Tu Chân Giới, trận pháp quả thật là sự tồn tại rất không bình thường. Có người dựa vào gia trì trận pháp thậm chí có thể vẩy một tay hơn mấy chục người.
"Ừm... cũng chỉ có thể vậy thôi."
"Vấn đề là, lão tổ bị nhốt rồi."
"Vậy ta chẳng phải là phiền phức sao?"
Tần Chính lại nghĩ đến một vấn đề. Nếu như lão tổ tông không kịp thời xuất thủ, thì cái mạng nhỏ của hắn có khi sẽ không giữ nổi.
"Ngươi có phải ngốc không?"
"Chỉ cần trốn qua bên cạnh sư huynh ngươi."
"Hắc hắc hắc."
"Chúng ta tuy không chủ động tấn công."
"Nhưng nếu như hoàn thủ thì không có vấn đề gì."
Lý Trường Thọ cười nói. Chủ động xuất thủ là bọn hắn khi dễ người. Còn bị động hoàn thủ thì có sao đâu!
Bạn cần đăng nhập để bình luận