Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 441: Kinh khủng Thiên Cơ các

"Cái bên phải thì ngược lại dễ nói chuyện, chỉ cần ngươi có một nghề thành thạo, cũng có thể vào."
"Cho dù là cầm kỳ thư họa đều được, đương nhiên kỹ năng phải vô cùng tinh thông."
"Không phải dạng tiểu xảo bình thường."
Người qua đường Giáp dường như mỗi ngày đều đi dạo ở gần đây, cho nên hiểu biết rất nhiều. Giống như một người biết hết mọi chuyện.
"Hiểu rồi, đa tạ." Kiếm Thập Lục nghĩ nghĩ, vẫn quyết định đi cửa chính.
Cửa hông bên trái, cái khác không nói, tuổi tác của hắn chắc chắn không phù hợp, bên phải thì càng không cần phải nói.
Hắn chỉ biết múa kiếm, đối với những trò khéo kỳ lạ cũng không thông thạo. Chỉ có thực lực Vô Thượng Đại Tông Sư mà thôi.
Đối phó chuyện này thì hắn vẫn có chút nhẹ nhàng.
Không ngoài dự đoán, sau khi cửa lớn mở ra, Kiếm Thập Lục rất nhanh đã thông qua được khảo hạch gác cổng.
Theo chân tiểu đội tiến vào Thiên Cơ Các.
Thiên Cơ Các rất lớn, vô cùng lớn. Đặc biệt là tầng thứ nhất, nó còn lớn hơn cả mười cái sân bóng đá cộng lại.
Kiếm Thập Lục và những người khác được đưa đến một quảng trường lớn bằng một sân bóng đá bên trong.
"Căn cứ quy củ của Thiên Cơ Các, tháng này chỉ tính ba quẻ, người có duyên."
"Mời các vị rút thăm quyết định." Quản sự cất giọng nói xong quy tắc.
Rồi có người bưng đến cho mỗi người một cái khay. Trên mỗi khay đều có một biển số.
"Nhớ kỹ biển số này, ta bắt đầu rút." Quản sự nói xong, đi đến một cái rương chứa đầy biển số.
Khẽ vươn tay, từ trong rương lấy ra một tấm bảng gỗ.
"Số mười bảy!" Bắc Ngụy vương gia vui mừng nhướng mày.
"Số bảy." Quản sự vừa nói xong, người áo đen liền lắc lư tấm biển.
"Số ba." Lại một tấm bảng được rút ra, lại một người áo đen vui mừng nhướng mày.
"Rút thăm kết thúc, mời các vị rời đi."
"Ai rút trúng số xin mời đi theo ta." Quản sự vừa quay người đã muốn dẫn người rời đi.
"Khoan đã, lão tử khổ cực đi đường lâu như vậy, lại còn phải chờ đợi lâu như vậy."
"Các ngươi Thiên Cơ Các cứ nhẹ nhàng đôi ba câu là muốn đuổi lão tử về, có phải có hơi không hiểu đạo lý tiếp đãi khách rồi không?"
Trong lúc Kiếm Thập Lục còn có chút mơ hồ thì một giọng nói nặng nề của người áo đen vang lên.
"Đây là quy tắc của Thiên Cơ Các... ..." Quản sự mặt lạnh tanh, hiển nhiên đã gặp không ít loại người này.
"Cái chó má quy tắc, quy tắc của lão tử mới là quy tắc."
"Hôm nay Thiên Cơ Các các ngươi nếu giúp ta tính ra việc này thì thôi."
"Nếu không... ... . . . . . Kiệt kiệt kiệt khặc khặc... ... ... . ."
"Đừng trách bản tọa lật đổ cái tháp rách của các ngươi."
Quản sự còn chưa nói xong thì đã bị người áo đen đánh gãy.
Người áo đen vừa cười quái dị, vừa hất mũ rộng vành lên, lộ ra chân dung.
"Trời ạ! Lại là U Minh Xà vương của Ma Giáo."
"Nghe đồn U Minh Xà vương mới nhậm chức đã là cường giả Thần Thoại Cảnh."
"Thiên Cơ Các lần này gặp xui rồi."
"Không phải chứ, vậy chúng ta còn có thể xem mệnh được không."
"Đáng sợ thật, ta chỉ là tới xem mệnh thôi, có đến mức này không?"
"Thiên Cơ Các tiêu đời rồi."
"Xui cái rắm, ta thấy là cái Xà vương kia xui xẻo mới đúng." ... ... .
U Minh Xà vương vừa lộ mặt ra thì đám đông đã nhao nhao bàn tán.
Hiển nhiên mọi người đều biết rõ tài năng của Xà vương Ma Giáo này.
"Ồ?"
"Xà vương đây là muốn không tuân thủ quy củ của Thiên Cơ Các sao?"
Quản sự mặt vẫn bình tĩnh, hình như đối phương chỉ là một con sâu bọ tùy tay có thể nghiền nát.
"Hừ!"
"Cái quy tắc chết tiệt gì?"
"Các con, ra đi!"
U Minh Xà vương lè lưỡi, ngay lập tức cả quảng trường vang lên những tiếng kinh hô thất thanh.
Không biết từ lúc nào, toàn bộ quảng trường đã đầy những con rắn đang thè lưỡi ra thụt vào.
Nhìn những con rắn đang ngọ nguậy đủ màu sắc, vừa nhìn đã biết là những loài rắn độc cực kỳ nguy hiểm.
"Hừ!"
"To gan!"
Từ trên trời truyền đến một tiếng kinh a.
Ngay sau đó, một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Bẹp
U Minh Xà vương vừa nãy còn dương oai diễu võ, uy phong lẫm liệt, giờ đã bị đánh ngã nhào xuống đất.
Miệng sùi bọt mép, sống chết chưa rõ.
Đám rắn dưới đất cũng bị ép thành bột mịn, ngay cả một chút bột phấn cũng không còn.
Rầm.
Toàn trường im phăng phắc.
Mọi người đồng loạt nuốt nước miếng.
Mấy kẻ lúc trước còn muốn học theo mấy vị đại lão cũng ngay lập tức cụp đuôi về.
Chờ thì cứ chờ thôi.
Dù sao chờ đợi còn tốt hơn là mất mạng.
"Các vị hiện tại còn ý kiến gì không?"
Quản sự chắp hai tay sau lưng, lúc này vẻ mặt vẫn bình tĩnh.
Mọi người lại cùng nhau giật mình, liên tục lắc đầu.
Ngay lúc ông ta hài lòng gật đầu, chuẩn bị quay người rời đi.
"Chờ một chút."
Một giọng nói đột ngột vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh hiếm có này.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía nơi phát ra âm thanh.
Muốn xem xem là vị dũng sĩ nào.
Chỉ thấy Kiếm Thập Lục đang có chút ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.
"Ồ?"
"Vị khách nhân này còn có gì muốn chỉ giáo?" Quản sự hơi nhếch mắt, không giận mà uy.
Dường như ngay sau đó ông ta sẽ thi triển lôi đình thủ đoạn, trấn áp hắn.
"Rầm."
"Cái kia, không phải, ta chỉ muốn hỏi một chút, có thể cầu biện pháp để được gặp Các chủ một lần được không?"
"Việc này của ta cũng rất gấp, cứ chờ đợi như vậy cũng không phải là cách."
"Đương nhiên, nếu không có cách thì ta sẽ chờ, chắc chắn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc của Thiên Cơ Các."
Kiếm Thập Lục nuốt một ngụm nước bọt, không dám khinh thường.
Hắn bây giờ vô cùng may mắn vì lúc trước không nghe báo cáo của thủ hạ, cứ một mạch tới đây muốn lật đổ Thiên Cơ Các.
Vậy thì nào có phải đến lật người, đi tìm cái chết còn có lý hơn.
Còn tốt, còn tốt.
"À... ... . . . Cũng không phải là không có cách."
"Thiên Cơ Các ta ngoài xem bói ra, còn phụ trách tiếp nhận và tuyên bố nhiệm vụ."
"Nếu các vị có hứng thú, có thể xác nhận hoặc tuyên bố nhiệm vụ ở Thiên Cơ Các."
"Nếu điểm tích lũy đầy đủ, có thể dùng điểm tích lũy đổi các loại đồ vật tại Thiên Cơ Các."
Quản sự dừng lại một chút, đưa ra một phương án.
"Ồ?"
"Xin hãy nói rõ chi tiết."
Mắt Kiếm Thập Lục sáng lên, hắn không sợ không có cách, chỉ sợ không có đường đi.
"Nếu các vị có ý, xin mời đi theo ta."
Quản sự đảo mắt nhìn mọi người một lượt, nhàn nhạt mở miệng.
Ngay sau đó, ông ta dẫn mọi người đi tới một quảng trường khác.
Ngoài quảng trường có treo một tấm bảng lớn ghi ba chữ "Nhiệm vụ sảnh".
"Nơi đây là Nhiệm vụ sảnh của Thiên Cơ Các ta, có thể tiếp nhận ủy thác, tuyên bố nhiệm vụ."
"Cũng có thể xác nhận nhiệm vụ, kiếm điểm tích lũy."
"Tương tự như làm một nơi giao dịch cho các đồng đạo võ lâm."
"Đương nhiên, tất cả thông tin của khách hàng, chúng ta đều sẽ giữ bí mật."
Quản sự chỉ vào các nhiệm vụ trong sảnh.
Trên đại sảnh treo những tấm bảng chữ lớn. Bên trên có ghi rõ yêu cầu nhiệm vụ và số điểm tích lũy nhận được.
Rõ ràng Thiên Cơ Các đã sớm chuẩn bị từ trước chứ không phải mới nghĩ ra.
Kiếm Thập Lục ngước mắt nhìn lên.
Bắt lấy quan sai ác bá Lý Thúy Liên! Điểm tích lũy một trăm!
Tìm kiếm thiên linh thảo, điểm tích lũy năm trăm!
Cung cấp cơ yếu Trận pháp, điểm tích lũy không hạn! (dựa trên giá trị quy đổi)
Bạn cần đăng nhập để bình luận