Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 604: Tin tức linh thông khách nhân

Huống chi, cho dù Vô Thượng Đại Tông Sư không hiếm thấy thì đó cũng là ở đại lục. Đặt lên trên hải đảo, thì bọn họ đúng là những kẻ vô cùng đáng sợ. Một hòn đảo có thể có được hai ba người như vậy đã có thể thoát khỏi phạm trù đảo nhỏ, trở thành hòn đảo cỡ trung. Nếu không phải đảo Biên Hải là một hòn đảo có phần đặc biệt thì có lẽ cũng không có Vô Thượng Đại Tông Sư nào ghé đến. Nhưng bây giờ lại có Vô Thượng Đại Tông Sư ngã xuống, còn mang theo hai mươi mấy Đại Tông Sư. Phải biết, những người đó cũng đều là những khách thường ngày mà bọn họ có cố gắng trèo cao cũng không trèo tới được. Vậy mà bây giờ... Toàn bộ đi hết! Trong khoảnh khắc, mọi người không biết nên vui hay nên buồn. "Vậy... vậy... vậy... sau đó thì sao?" Một vị khách sững sờ hơn nửa ngày mới hỏi. "Đúng đó, sau đó thế nào?" "Con hải quái kia trông ra sao?" "Chúng ta có nguy hiểm gì không?" "Đúng đó, cái này cái này cái này cái này... Vô Thượng Đại Tông Sư cũng chết rồi, nếu con quái vật kia làm loạn thì chúng ta..." "Hay là, chúng ta đi thôi?" "Đi đâu? Đi được đâu?" "Đúng đó, có thể đi đâu được? Ta sống cả đời ở đây rồi, có thể đi đâu chứ?" "Cho dù muốn đi, ta cũng không có tiền nữa..." "Đúng đó, cả nhà ta sống nhờ vào chút ít thu nhập này, nếu một ngày không kiếm được tiền, chỉ sợ..." "ε=(´ο`*))) haiz, các ngươi nói tại sao Biên Hải Thành của ta lại xảy ra chuyện này vậy?" "Còn nữa..."
Tin tức gây sốc vừa tung ra, tất cả mọi người đều không ngồi yên được. Đùa à? Bọn họ chỉ là những dân chúng thấp cổ bé họng, cái gì cũng sợ. Đừng nói nghe phong phanh mà đã hoảng sợ, mà ngay cả một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể dọa bọn họ sợ hãi quá độ. "Khụ khụ, mọi người cũng đừng hoảng." "Chúng ta phải tin tưởng đảo chủ, hắn nhất định sẽ xử lý mọi chuyện ổn thỏa." Người vừa tuôn ra tin tức nóng hổi kia lại một lần nữa lên tiếng. "Đúng đó, đảo chủ vẫn rất đáng tin." "Nhưng mà, thấy huynh đài có vẻ biết nhiều, chắc là cũng đã nghe được tin tức gì đó." "Nếu không phiền, có thể kể ra cho mọi người nghe một chút được không?" "Cũng để mọi người trong lòng yên tâm!" "Lão bản, cho bàn này một bình Trúc Diệp Thanh, tính vào sổ của ta." Vị khách mời rượu lại tự móc tiền túi ra, mời vị khách kia uống rượu. "Cái này..." "Thật ngại quá!" "Thôi được, ta quả thật cũng nghe được một chút tin tức, nhưng không biết là thật không đâu!" "Mọi người cứ coi như là nghe cho vui thôi." "Còn việc thật giả, tự phán đoán nhé." So với Thiêu Đao Tử, Trúc Diệp Thanh rõ ràng là cao cấp hơn. Vị khách đưa tin có phần không tiện. Nhưng, anh ta vẫn cứ nói trước, ngược lại không trực tiếp mở miệng. "Cứ yên tâm, huynh cứ thoải mái mà nói, ta cứ xem như nghe chuyện vui." "Không sao đâu." "Cũng... Khụ khụ khụ, dù sao thì trong lòng cũng yên tâm hơn mà!" Người mời rượu, tiểu thổ hào, hơi lúng túng ho khan hai tiếng. Suýt nữa đã nói thẳng vào mặt người ta rằng tin tức của anh ta là giả rồi. Vậy thì quá là mất mặt rồi. May mà hắn kịp thời dừng lại. "Được rồi, thật ra thì ta cũng nghe đồn thôi, rằng đảo chủ của chúng ta không phải đi mời người sao?" "Các ngươi thử đoán xem, hắn mời ai?" Vị khách uống rượu đặc biệt thừa cơ lôi kéo, muốn mọi người cùng tham gia một chút. Đáng tiếc... Ở đây đúng là toàn người ở cấp độ thấp, thế mà chẳng ai phản ứng gì. Hay nói đúng hơn là, căn bản chẳng ai nghĩ tới khả năng nào cả. "Huynh đài, ngài cứ nói đi." "Cái này... chúng ta đều là dân đen, sao hiểu được chuyện của mấy người ở trên." Tiểu thổ hào mời rượu có chút bất đắc dĩ. Nhà hắn tuy cũng xem như khá giả, nhưng trên thực tế cũng là một hộ dân nơi khác đến. Nếu không thì, cũng chẳng đến nỗi bị bưng bít thông tin như vậy. Hiện tại, mục đích lớn hơn của hắn là kết giao với một vài người thông tin linh hoạt. Nếu không thì, dù hắn có nhiều tiền hơn nữa, thì làm sao lại tự dưng mời người ta uống rượu như vậy chứ? Mọi chuyện đều có mục đích của nó cả. "Cũng phải nói rằng đảo chủ của chúng ta quả thực rất có năng lực." "Hắn đã tìm được Kim Chủ, thực lực của Kim Chủ thì chắc mọi người đều biết cả." Thấy mọi người không có phản ứng, người đưa tin tức có chút không vừa lòng tặc lưỡi. Nhưng rồi cuối cùng anh ta vẫn nói tiếp. "Kim Chủ?" "Ý ngài là, cái vị đại gia giàu có kia?" "Đảo chủ của ta lại quen được người đó ư?" Kim Chủ à! Đó là một nhân vật luôn quanh quẩn trong lòng mỗi người, không sao gạt đi được. Không ai biết vị Kim Chủ này là ai, cũng không ai thấy được mặt thật của vị Kim Chủ này. Thậm chí, ngay cả việc Kim Chủ là một thế lực, hay chỉ là một người, hoặc là một đám người cũng không ai biết rõ. Nhưng, không thể nghi ngờ, Kim Chủ chính là Kim Chủ. Bất kể những hải đảo này có phát triển thế nào đi chăng nữa, Kim Chủ vẫn mãi là một bá chủ vô địch trên đầu mọi người. Còn về chuyện tự lập thì không phải không có người từng nghĩ đến, nhưng chưa kể bọn họ có năng lực hay không, thì hãy cứ hỏi những người ở dưới họ có ai phục họ không đã? Mất đi sự bảo hộ của Kim Chủ, tức là mất đi tiền, mất đi tài nguyên. Ngược lại, nếu là dưới danh nghĩa của Kim Chủ, vừa có tiền, lại có tài nguyên, còn có thể giúp phát triển. Và những điều đó, cái giá duy nhất mà mọi người phải trả, chính là việc trên đầu mình có một người vô hình. Thế là đã có thể nhận được viện trợ miễn phí. Một chuyện tốt kiếm lời dễ dàng như vậy, ai mà không thích chứ? Chỉ tiếc, đến giờ vẫn chưa nghe nói đảo chủ nào leo được lên cành cây cao của Kim Chủ. Mà bây giờ, vừa nghe được đảo chủ của hòn đảo Biên Hải này lại có quan hệ với người kia, phản ứng đầu tiên của mọi người chính là sốc, sau đó liền cảm thấy ổn rồi! Có người đó ra tay thì chuyện gì ở đảo Biên Hải mà không giải quyết được chứ? "Ờm... Khụ khụ... Thật ra thì cũng không hẳn." "Mọi người cũng biết, Kim Chủ luôn luôn không lộ diện, mọi việc đều do người khác thay mặt làm cả." "Cho nên..." "Thật ra thì, đảo chủ cũng chỉ là liên lạc được với cô Lăng tiểu thư, con gái của người kia thôi..." "Nghe nói năm xưa khi đảo chủ đi du lịch thì có chút giao tình với vị kia." "Cho nên..." Người đưa tin tức cứ nói rồi lại thôi, vừa đủ gây tò mò. Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ hiểu được rồi. Mỹ nhân hiệp khách, đó là cốt truyện quen thuộc thường thấy nhất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận