Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 257: Cách Chơi Của Các Lão Gia

Chương 257: Cách Chơi Của Các Lão Gia
Những lời thì thầm khe khẽ của các tù nhân đương nhiên không thể thoát khỏi tai Lý Trường Thọ. Nhưng những lời bàn tán ở đây chẳng có gì hữu ích. May mắn thay, không chỉ có một nhóm tù nhân đang xì xào. Lý Trường Thọ rất tự nhiên chuyển sự chú ý sang chỗ khác.
"ε=(´ο`*))) ai, lão Vương ta thật oan uổng a!"
"Ai nói không phải chứ!"
"Ngày đó ta đang ăn lẩu, hát ca, đột nhiên liền bị quan binh bắt."
"ε=(´ο`*))) ai, ai nói không phải chứ!"
"Lúc đó, ta thế nhưng là một mặt mộng b·ứ·c, canh còn chưa uống hết, liền bị người quấn c·h·ặ·t bên trong."
"ε=(´ο`*))) ai, ai không phải đâu!"
"Sớm biết, ta liền không thổi phồng hai cái kia, canh kia dễ uống a, về sau sợ là đều không uống được, ta gọi là một cái sau hối h·ậ·n a, sợ cái bỏng đấy làm gì?"
"ε=(´ο`*))) ai, ai nói không phải chứ............"
Lại là một đoạn đối thoại vô nghĩa, Lý Trường Thọ lại đổi kênh. Lần này, cuối cùng cũng nghe được nội dung mình muốn nghe.
"Muốn ta nói Thương Nhiên Vương liền không nên tạo phản, những người kia có c·h·ết hay không thì có liên quan gì tới ta, chúng ta toàn được nhậu nhẹt ăn ngon, quản nhiều chuyện kia làm gì?"
"Nói đúng là a, bây giờ tốt rồi, chúng ta ngược lại thảm rồi, bách tính nhưng không có một chút cảm kích nào, ngược lại đ·â·m sau lưng chúng ta."
"Lời cũng không thể nói như vậy, ai có thể ngờ được cái c·ẩ·u Hoàng Đế kia lại làm ra loại sự tình này?"
"Nói đúng là a, nếu không phải Thương Nhiên Vương p·h·át hiện, ai có thể nghĩ tới, cái c·ẩ·u Hoàng Đế kia thế mà lại dùng người sống tế tự, đơn giản.......... đơn giản.............” "Hơn trăm cái tim trẻ sơ sinh a, nghĩ một chút liền............."
"Ai có thể tin được chứ?"
"Ngươi ta đều không tin, cũng khó trách đám dân ngu kia không tin."
"Nếu không có người báo tin, cũng không đến nỗi............."
"Cái tế tự này rốt cuộc có ích lợi gì a?"
"Nghe nói......... Tựa như là vì truy cầu trường sinh bất lão............"
"Cái tà thuật này thật sự có thể có tác dụng?"
"Ai biết được? Ta đều như vậy, đâu còn có thể quan tâm mấy cái này........"
Dò xét nhiều kênh, Lý Trường Thọ cuối cùng cũng nghe được thứ mình muốn nghe.
Người sống?
Tế tự?
Tà thuật?
Trẻ sơ sinh?
Vua của một nước, lại muốn dùng hài tử kính yêu ủng hộ dân chúng của mình làm bậc thang trên con đường trường sinh. Thật sự, nghe mà rợn cả người!!!! Tuy nói, nhà tư bản cũng là uống m·á·u người, ăn t·h·ị·t người mà tồn tại. Nhưng đâu có trực tiếp như vậy nha! Quá... Sự tình quá kỳ lạ, Lý Trường Thọ nhất thời tức giận không nói nên lời.
Nếu là Võ Đế lại làm thêm mấy trăm năm Hoàng Đế, không biết có thể hay không... Trường sinh, là mộng của mỗi một vị đế vương. Ai mà không muốn vĩnh viễn hưởng thụ lấy cái quyền lợi vô thượng này. Muốn ai sinh thì người đó liền sinh! Muốn ai c·h·ết thì người đó liền c·h·ết! Giận dữ mà chư thần cũng phải sợ, an cư thì thiên hạ đều nín thở. Cái loại cảm giác này, không phải là quá sảng khoái sao?
Cũng khó trách, chuyện mưu phản lớn như vậy, lại cứ vậy mà lặng yên không tiếng động bị p·h·án rơi. Còn thả nhiều người đáng lẽ phải liên lụy. Xem ra, vị đại Khang Đế kia là đang mua chuộc dân tâm. Hiển lộ sự nhân từ của chính mình. Đánh đổ chân lý của Thương Nhiên Vương a! Bất quá, thật không thể nào là giả được. Nếu đã làm, sớm muộn cũng sẽ có một ngày bại lộ thôi. Sinh tế trẻ sơ sinh, để cầu trường sinh. Việc này, Lý Trường Thọ là không quá tin. Nói có thể kéo dài tuổi thọ thì còn có lý. Nếu chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, thì hẳn là, vị đại Khang vương kia sẽ còn lần tế tự tiếp theo. Đến lúc đó, không biết còn bao nhiêu cái mạng sống trẻ thơ bị cướp đoạt.
Lý Trường Thọ nhất thời không biết nên biểu lộ tâm tình của mình như thế nào. Chuyện này vốn không có liên quan gì tới hắn, nếu để mặc nó trôi qua, lương tâm cũng cắn rứt. Cảm thấy sẽ phải chịu đạo đức lên án.
ε=(´ο`*))) ai, đi trước một bước xem tình hình a.
Nghĩ tới cái danh tiếng kia. Thì vị đại Khang vương kia cũng sẽ không làm ra thêm những hành động quá khích gì nữa đâu.
--- **Sau cơn mưa trời lại sáng**
Hết thảy đều bình an vô sự. Đoàn áp giải lại lên đường. Con đường lầy lội không dễ đi chút nào. Thêm nữa, lệnh c·ấm rượu một tháng, khiến tâm tình đám cai ngục cũng chẳng tốt đẹp gì. Hạ roi xuống cũng nặng thêm ba phần! Đánh cho các phạm nhân khổ không thể tả. Mấy ngày ngắn ngủi, lại có vài phạm nhân không chịu nổi sự dày vò mà ngã xuống dưới những đòn roi tàn nhẫn.
----
Loáng một cái đã ba tuần kể từ lần xảy ra chuyện. Không được u·ố·n·g r·ư·ợ·u đám cai ngục cũng nghẹn tới cực điểm. Ra tay với đám tù phạm cũng trở nên tàn nhẫn hơn, vốn dĩ có hơn trăm người, đội ngũ ngay lập tức giảm quân số xuống còn chín mươi. Đống lửa bùng cháy dữ dội. Vì phải gấp rút lên đường nên đoàn đã bỏ lỡ Dịch Trạm. Lại phải ngủ ngoài trời trong rừng một đêm.
"Mẹ nó, ta cũng không thể nhịn thêm được nữa rồi, 3 tháng không có đụng vào đàn bà, ta cảm thấy nhìn đầu heo nái cũng thấy mi thanh mục tú."
"Ai nói không phải chứ? Hồi trước khi đi, ta còn ghét bỏ cái bà vợ mặt vàng nhà ta, bây giờ mà cho nàng đứng trước mặt, ta phải cho nàng biết mặt ngay!!!"
"Trên đường này đúng là quá tệ, đàn bà thì không có để chơi, rượu thì không cho uống!"
"Ta thật sự là sắp........."
Lần này đi tới dữ tợn cảnh tháp, vì đường đi quá xa. Sợ mấy lão nhân tuổi cao không chịu nổi, liền không điều đến. Trong đội ngũ đều là người trẻ tuổi huyết khí phương cương cùng mấy người trung niên còn sung mãn. Bình thường, bọn họ còn ra vào thanh lâu quán bar, nên không cảm thấy gì. Nhưng một khi bị c·ấ·m dục 3 tháng. Mà lại không có chỗ giải tỏa thì thật đáng xem, heo nái cũng có thể thành hoa hết cả rồi. Chỉ cần không phải quá xấu bi thảm, đều có thể ra tay được.
"Thật nhớ những ngày còn ở thanh lâu."
"Ta bây giờ chỉ nghĩ đến..."
"ε=(´ο`*))) ai, nhưng cái chốn hoang vu dã lĩnh này, đi đâu tìm đàn bà?"
Đám cai ngục trò chuyện một hồi, liền không thể không nhắc tới đàn bà.
"Ngược lại cũng không phải là không có cách!"
Đột nhiên, có một người thông minh ló mặt ra.
"Cách gì?"
"Nói mau đi, ngươi mau nói đi!!!!"
"Nói mau đi, ngươi nói nhanh đi!!!!"
"Không nói, là muốn làm chúng ta sốt ruột c·h·ết à?"
Người nhiều mưu trí này lại còn cố ý chơi trò, khiến đám kia tức muốn xé xác.
"Đừng vội... Đừng vội... Aiz, đừng siết ta, thở không được."
"Quần áo... quần áo đừng làm rách của ta."
"Ngươi... còn như vậy, ta không nói!!!!"
Thấy người thông minh tức giận, mọi người lúc này mới chịu dừng lại.
"Không biết, các ngươi đã nghe qua chưa, đại nhân vật đồ chơi?"
"Đám lão gia ở Kinh đô, chơi cái gì cũng hay."
"Trong đó, có vài ông già thích mấy cậu thiếu niên khỏe mạnh."
"Nếu mà anh em thật sự nhịn không nổi thì đêm nay, hay là thử xem cách chơi của đám đại nhân vật?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận