Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 472: Thực lực đáng sợ

Chương 472: Thực lực đáng sợ Ngay cả Vô Thượng Đại Tông Sư cũng không phải là thứ tùy tiện vung tay trên đường là có thể nhặt được như cà rốt cải trắng. Huống chi, những người có cảnh giới còn trên Vô Thượng Đại Tông Sư. Đó đều là những nhân vật trong truyền thuyết, sẽ không tùy tiện ra tay. Tùy tiện cũng sẽ không bị người nhìn thấy.
"Ha ha ha ha, Hoàng đại nhân hiểu lầm rồi, ta cũng không phải là người luyện võ."
"Chẳng qua chỉ là một thư sinh mà thôi, không biết võ công."
Trần Khai có chút khiêm tốn nói.
"Có thể... Cái kia... Ngài..."
"Được rồi, người đâu, bày rượu!"
"Trần tiên sinh và bạn của ngài đã thay ta nhổ một cái tai họa ngầm, cứu ta trong cơn nguy khốn, ta nhất định phải hảo hảo cảm tạ hắn!"
Trong lòng Hoàng Bác có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào. Bất đắc dĩ, đành phải sử dụng tuyệt sát kỹ. Bày rượu ra bàn, có gì khó mà nói lời, trên bàn rượu cái gì không thể nói.
----------------- Kinh Lược Sử vừa lên tiếng, thủ hạ đã động tác rất nhanh. Đừng nói phủ thượng vốn đã có đầu bếp, cho dù không có, giờ đi quán rượu bắt mấy đầu bếp đến cũng không phải việc gì khó. Cả bàn tiệc rượu thơm nức liền được bày ra.
Qua ba lượt rượu, món ăn đã năm vị. Hoàng Bác cuối cùng không nhịn được trước.
"Tiên sinh đã cứu ta một mạng, ta xin mời ngài một chén."
"Ngài cái kia một tay triệu hồi sấm sét thật sự quá lợi hại, còn có cái đó thì sao?...."
Hoàng Bác tay nâng chén rượu, mặt dày mày dạn mời rượu. Thư sinh trước mặt thật sự quá lợi hại. Hơn nữa thủ đoạn của hắn chưa từng nghe thấy, nếu không moi được rễ hắn tối nay đừng hòng ngủ ngon.
"Ha ha ha ha, ân cứu mạng không dám nhận, cho dù không có chúng ta, đại nhân bắt được tên phản đồ cũng không phải chuyện khó khăn gì, đại nhân để ý vẫn là thủ đoạn của ta a?"
Trần Khai cười ha hả, cũng đồng dạng đáp lại một ly.
"Nào có nào có, nếu không có tiên sinh, Hoàng mỗ sợ là sớm đã thân vào hiểm cảnh."
"Cho dù may mắn thoát được, cũng tất yếu phải bị lột đi một lớp da."
"Về phần bản sự của tiên sinh, nếu là liên quan đến sư thừa không tiện nói, tiểu nhân cũng không dám hỏi nhiều."
"Xem như lắm mồm, lắm mồm, xin tiên sinh hãy coi như chưa từng nghe lời của ta là được."
"Hoàng mỗ nguyện tự phạt ba chén."
Hoàng Bác nâng ly rượu lên, không chút do dự uống ba chén.
"Ha ha ha, đại nhân khách khí quá rồi."
"Ngược lại cũng không phải là bí mật gì, chỉ là cách tu hành của chúng ta với người khác không giống nhau thôi."
"Nói đến chúng ta thật sự không phải võ giả, cũng chưa từng luyện võ."
"Một thân bản sự này của chúng ta đều bắt nguồn từ Nho gia."
"Dùng một từ để hình dung chúng ta, đó chính là nho tu."
Trần Khai không hề giấu diếm. Bọn hắn lần này xuống núi vốn là muốn đánh bóng thanh danh của Đức Thượng Học Cung. Nếu không có lợi ích, thì làm sao có thể thúc đẩy người khác đến học viện của bọn họ học tập. Lại làm sao có thể truyền bá lý niệm của bọn họ ra ngoài?
Về phần việc có người học được nho tu rồi sau đó đi làm chuyện xấu hay không. Điều đó căn bản không phải vấn đề gì. Phương pháp tu hành của nho tu, đã sớm quyết định rằng bọn họ chỉ có thể một lòng vì dân. Cho dù ngẫu nhiên có người có tư tưởng cực đoan, chỉ cần họ vì thiên hạ bách tính, vậy thì bọn hắn cũng chấp nhận. Dù sao cũng không hơn trăm năm tuổi thọ, chẳng bay ra được cái gì. Đến lúc đó người mới thay người cũ, lớp sóng trước bị đánh chết trên bãi cát.
Nho tu muốn truyền bá ra ngoài, vậy thì nhất định phải có đủ lực hấp dẫn lớn. Thực lực của bọn họ chính là mồi nhử tốt nhất. Cho nên cho dù Hoàng Bác không hỏi, cuối cùng hắn cũng sẽ tự mình tạo ra sự chấn động. Đã Hoàng Bác hỏi, thì càng thuận lý thành chương.
"Nho... Nho tu?"
"Thật thứ tại hạ học thức nông cạn, chưa từng nghe nói."
Hoàng Bác có chút hổ thẹn.
"Không trách đại nhân chưa từng nghe nói, nói đến môn phái này của chúng ta cũng chưa thịnh hành được bao lâu."
"Từ tiền nhân đi ra con đường này, đây vẫn là lần đầu tiên xuất hiện trước thế gian."
"Cho nên, mọi người không hiểu rõ về chúng ta cũng là điều bình thường."
Trần Khai trấn an.
"Cái gì?"
"Lần đầu tiên xuất thế?"
"Đây chẳng phải là nói..."
Hoàng Bác mắt sáng lên. Từ lời nói của Trần Khai, hắn có thể nghe ra rất nhiều điều. Thứ nhất, đã có thể xưng là một phái, lại thêm cái học cung kỳ quái Đức Thượng Học Cung kia. Lần này rời núi chắc chắn không chỉ có Trần Khai, nghe tư thế có vẻ như là một trận mưa gió sắp nổi lên. Chẳng phải đây có nghĩa là Đại Thang có thể được cứu rồi sao?
Còn nữa, thủ đoạn lợi hại như vậy, ngay cả hắn cũng không nhịn được muốn nhòm ngó một chút.
"Không sai, chúng ta thật sự có một số sư huynh đệ, cũng đang hoạt động ở khắp Đại Thang dưới sự dẫn dắt của lão sư."
"Mục đích chính là để tái thiết Đại Thang, chúng ta đều là học sinh của Đức Thượng Học Cung."
"Học cung của chúng ta cũng rất hoan nghênh tất cả mọi người gia nhập."
Trên mặt Trần Khai chợt nở nụ cười. Dự định của Hoàng Bác sao hắn không biết. Nhưng thì sao chứ, bọn hắn không phải là kiểu môn phái bế quan tỏa cảng. Cái họ cần là nhiều người cùng chung chí hướng hơn. Nếu như mọi người trên thế gian có thể tiếp nhận lý niệm của bọn họ. Như vậy, bọn họ tin rằng lúc đó thiên hạ chắc chắn sẽ trở thành một quốc gia lý tưởng. Tất cả mọi người đều sẽ thể nghiệm được cảm giác như ở thiên quốc. Bọn họ không sợ bị người khác học được, cái họ sợ nhất chính là không ai gia nhập.
"A... Cái này..."
"Không biết những gì mà tiên sinh vừa thể hiện, được tính là thực lực gì?"
Trần Khai quá thẳng thắn, ngược lại làm Hoàng Bác lúng túng. Một lúc lâu sau, hắn mới hỏi ra vấn đề mà bản thân muốn biết nhất. Đó là Trần Khai rốt cuộc có thực lực gì.
"Chiêu vừa rồi là khẩu chiến sấm mùa xuân."
"Còn về thực lực của ta, hay là nói cảnh giới của ta, chính là đại nho."
"Dùng lời của các ngươi mà nói, chính là cảnh giới trên Vô Thượng Đại Tông Sư, Truyền Kỳ Cảnh."
"Chỉ bất quá, các ngươi cũng biết chúng ta là người đọc sách, không giỏi đánh nhau."
"Thật sự mà gặp võ giả Truyền Kỳ Cảnh trong miệng các ngươi, ta sợ là phải xoay người bỏ chạy thôi."
Trần Khai cười ha ha, nói đi nói lại đều là hời hợt. Nhưng đối với những người khác mà nói, nó không khác nào sấm sét lần thứ hai vang lên bên tai. Truyền Kỳ Cảnh!!!!! Đây chính là Truyền Kỳ Cảnh đó!!! Sao có thể dễ dàng nói ra như vậy. Hơn nữa, chiêu sấm sét giữa trời quang ban nãy. Còn có những chữ xuất hiện kia nữa, đều làm người khác rất khó chấp nhận có được không? Cái này hoàn toàn không phải võ thuật, nó là tiên thuật! Còn nói đánh không lại võ giả, võ giả nhìn thấy sấm sét sợ là đã sớm chạy mất dép.
"Khụ khụ, tiên sinh nói đùa, với thực lực của tiên sinh, nghĩ là đã sớm siêu phàm thoát tục rồi."
"Không biết lão nhân gia ngài năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Nghe nói Trần Khai đã là Truyền Kỳ Cảnh, Hoàng Bác càng hạ thấp thái độ của mình. Ai mà không biết những người có cảnh giới trên vô thượng đều là những lão quái vật. Trời mới biết họ sống được bao nhiêu năm tháng rồi. Mình hạ thấp tư thái một chút cũng là nên. Đối với tiền bối thì phải giữ thái độ khiêm tốn.
"Ta?"
"Có lẽ ta còn chưa lớn tuổi bằng Hoàng đại nhân đâu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận