Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 182: Nhóm nông dân dược liệu đổ xô lên núi

Chương 182: Đoàn người trồng dược liệu ùn ùn kéo nhau lên núi Lời của Lý Trường Thọ rất thành thật.
Hắn chỉ là một tên tiểu nhị quán trọ không có quyền lực gì, cho dù có gom đủ số dược liệu kia thì sao chứ?
Được rồi, coi như hắn thật thà kiếm tiền.
Nhưng biết đâu ngày hôm sau, trời chưa sáng thì đầu đã treo trên tường thành rồi cũng nên.
Thậm chí có thể, ngay khi bắt đầu thu mua, tin tức bị lộ thì hắn sẽ mất đầu ngay lập tức.
Tất nhiên, tình hình hiện tại đã khác.
Lý Trường Thọ nói ra những lời này trước mặt mọi người trong quán trọ.
Tin tức chắc chắn sẽ nhanh chóng lan truyền.
Khi đó, mọi người sẽ đổ xô về Âm Dương Quan để dâng dược liệu.
Cái gọi là "pháp bất trách chúng", áp lực sẽ dồn hết lên người Lý Trường Thọ.
Nếu những người đó không tới thì thôi.
Chứ ai dám tới gây rối, hắn sẽ bắt hết đám đó đi làm khổ sai.
Đối với một tên tiểu nhị quán trọ mà nói, đám phú thương kia chính là áp lực rất lớn.
Còn đối với Lý Trường Thọ, bọn chúng chẳng khác gì mấy con ruồi.
Tự đi tìm tới mà.
Thật là quá phiền phức.
Đợi chúng tự động đưa tới tận cửa không phải càng dễ tóm gọn sao?
---------
Dược Hương thật sự không lớn.
Như Lý Trường Thọ dự đoán, tin tức Đạo trưởng Dược Trần tăng giá thu mua dược liệu nhanh chóng truyền đi từ quán trọ.
Những thứ kiếm ra tiền, ai mà chẳng thích giấu riêng chứ.
Nhưng… Thời buổi này, ai mà chẳng có một hai người bạn thân thiết?
Ta với ngươi có mối quan hệ tốt, nên ta sẽ cho ngươi hay tin tức này.
Ngươi và ta có quan hệ tốt, thì sẽ kể cho ta tin đó.
Tin tức cứ thế, lớp lớp lan rộng ra ngoài.
Mùa dược liệu, xe xe dược liệu nhanh chóng xuất hiện trên đường núi dẫn tới Âm Dương Quan.
Cũng có không ít người tranh thủ đêm tối lẻn lên núi.
Mười dặm tám làng quanh Dược Hương, mọi người quen biết nhau không ít.
Nhiều người gặp nhau thì chỉ ngượng ngùng cười, sau đó im lặng đẩy xe nhỏ về phía Âm Dương Quan.
Âm Dương Quan đèn đuốc sáng trưng, vài nhà kho dược liệu được dựng lên nhanh chóng bên trong, từng xe dược liệu được xếp vào.
Cùng lúc đó, một ngọn núi bạc không biết từ lúc nào đã được chuyển đến cũng đang dần biến mất.
Núi bạc đổi thành núi thuốc.
Lý Trường Thọ không hề cảm thấy xót chút nào.
Phải biết rằng, khi hắn luyện dược liệu thành đan dược thì giá trị của chúng sẽ tăng lên gấp trăm, gấp ngàn, thậm chí gấp vạn lần.
Chút vốn ban đầu này thì có đáng gì đâu?
------- Nơi thu mua dược liệu của hiệu thuốc Giàu Nhớ.
Hàng nghìn xe ngựa đang dừng ở đó.
Hơn ngàn người đánh xe, học đồ, tạp dịch, gia nhân lười biếng ngồi chờ một bên.
Vài vị quản lý thậm chí còn vừa nói vừa cười, vừa nhâm nhi trà ở một bên.
Cảnh tượng thu mua thế này, bọn họ đã thấy quá nhiều rồi.
Căn bản không có gì phải khẩn trương cả.
Nếu không phải sợ người làm giở trò gian lận, thì chắc bọn họ đã chẳng buồn ngồi đây.
Đằng nào đám dân đen kia mà chẳng ngoan ngoãn đem dược liệu đến tận cửa cho họ.
Thậm chí, họ muốn hét giá bao nhiêu thì cứ việc hét.
Đám dân đen kia không những không dám phản đối, mà còn phải răm rắp nghe theo, cười nịnh.
Nếu không phải bên trên có yêu cầu nghiêm ngặt, không được ép giá quá mức thì chắc họ đã ép giá đến chết rồi ấy chứ.
Như thế, lợi nhuận của bọn họ sẽ tăng thêm một bậc nữa.
Đáng tiếc... Họ chỉ là người quản lý thôi.
Có lẽ, trong mắt người khác, họ là nhân vật lợi hại.
Nhưng trong mắt bên trên, họ chẳng qua cũng chỉ là một tên người làm công lớn hơn một chút mà thôi.
Ai bảo bên trên bọn họ còn có người cơ chứ?
Chỉ tiếc là lần này, kế hoạch thu mua của bọn họ nhất định sẽ gặp vấn đề lớn.
Ánh nắng ấm áp đầu xuân chiếu lên người nhưng lại không mang lại nhiều hơi ấm, thậm chí còn có chút se lạnh.
Mùa đông rét mướt vừa đi qua, nhiệt độ không khí vẫn chưa thể tăng lên ngay được.
Dù mặc áo khoác dày cũng khiến người ta cảm thấy lạnh giá.
Cả buổi sáng, không một người dân nào mang dược liệu tới cả.
Mọi người có chút cứng đờ người ra.
Cảnh tượng lẽ ra phải là náo nhiệt, khí thế ngút trời, giờ thì chẳng thấy đâu cả.
Không ít người đánh xe vốn định vừa tới sẽ có việc để làm luôn, nên đặc biệt mặc ít quần áo cho đỡ mất sức kéo xe về sau.
Ai ngờ, giờ thì chẳng có việc gì cả.
Ngược lại, cái lạnh làm cho bọn họ liên tục hắt hơi.
"Mẹ nó! Tình hình quái quỷ gì thế này, đám dân đen kia lại còn muốn tạo phản à, dám để cho bọn mình phải chờ hả."
"Lát nữa, ta sẽ ép giá hết, ép chết bọn chúng cho xem!"
"Hắt xì!"
"Mẹ nó, lạnh chết đi được!"
Trong đó có một người quản lý có vẻ mặc đồ mỏng, thể chất lại yếu, ngồi ngoài trời từ sáng đến giờ đã bị cảm lạnh mất rồi.
Chuyện này khiến hắn vô cùng tức giận.
Mấy năm qua, hắn luôn được người ta săn đón.
Không biết bao nhiêu người nâng cái chân thúi của hắn, chỉ vì mỗi một kg hàng mà có thể tăng thêm được vài đồng tiền.
Bây giờ thì hay rồi, lại có người dám để hắn chờ đợi. Phải biết rằng, trước kia, đám người trồng dược liệu đó toàn phải trời chưa sáng đã đợi ở đây, ngóng trông bọn họ.
Sợ bị xếp hàng chậm, sẽ không được mua hàng.
Nếu không bị ép giá, bị giảm giá thì bọn họ nhất định sẽ không thu mua.
Như vậy, cả nhà bọn họ sẽ chỉ có nước ăn không khí mà sống. Nên, năm nào chẳng phải đám người này nâng các quản lý lên tận mây xanh?
Đột nhiên gặp phải tình huống bị ngó lơ thế này, mấy vị quản lý kia cảm thấy vô cùng khó chịu.
Thật sự là rất khó chịu.
Từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Từ núi lửa rớt xuống băng xuyên.
Cái cảm giác này không phải người bình thường có thể chịu được. Cho nên, khi hắn vừa lên tiếng, các quản lý khác cũng không phản đối.
Đã đến lúc cho đám tiện dân này biết tay.
Nếu không, chúng nó lại tưởng là dễ bắt nạt. Nhưng… Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Mấy vị quản lý từ sáng sớm ngồi đến tối mông cũng đau cả ra.
Vậy mà vẫn chẳng thấy một bóng dân nào mang dược liệu tới.
Lúc này, họ mới bắt đầu nhận ra sự bất thường.
Vội vã sai người đi tìm hiểu.
Thì ra, Dược Hương đã xảy ra chuyện lớn như vậy.
Đạo trưởng Dược Trần của Âm Dương Quan, vậy mà lại thật sự nhảy vào cạnh tranh với họ.
Lại còn tăng giá thu mua lên đến tận một thành.
Một thành, mức giá đó không phải là quá vô lý.
Bọn họ vẫn có thể chấp nhận được.
Dù sao thì giá trước đây cũng bị ép xuống quá thấp rồi, vẫn còn rất nhiều chỗ để tăng.
Nhưng cái cảm giác này, lại khiến bọn họ vô cùng khó chịu.
Phải biết rằng, bọn họ đã độc quyền kinh doanh dược liệu bao nhiêu năm nay.
Đã sớm coi đây là của riêng rồi. Ngay cả mấy cái ruộng dược liệu đó, họ cũng coi là tài sản riêng của mình rồi ấy chứ.
Vốn dĩ, họ định chiếm hết mấy mảnh ruộng đó. Nhưng sau khi tính toán kỹ lưỡng, thấy còn phải thuê người trồng trọt.
Chi phí như thế còn không thực tế bằng việc bóc lột người trồng dược liệu. Cho nên, mới để tạm những ruộng thuốc đó trong tay đám người kia.
Ai ngờ đâu, lại xuất hiện một đối thủ cạnh tranh như vậy.
Suýt chút nữa thì hút hết sạch cả dược liệu rồi.
Đây là một cái thị trường lớn như vậy mà.
Mấy người khác đến Dược Hương thu mua, không ai có thể nuốt trọn được toàn bộ thị trường này.
Nhưng cái ông Đạo trưởng Dược Trần này… Lại không thèm chơi theo lẽ thường.
Lại còn mẹ nó giàu có nữa chứ.
Quan trọng là, bên trên lại dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy!
Một mực không chịu ra tay với hắn.
"Bây giờ phải làm gì đây?"
Không khí im lặng hồi lâu cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận