Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 546: Di chuyển nhân khẩu

Chương 546: Di chuyển nhân khẩu Chỉ cần tiền bạc đúng chỗ, thì không có chuyện gì là không thể làm được. Đừng nói là vài ba thuyền viên, cho đủ thù lao thì có thể đem cả một nước người đóng gói mang đi hết. Quốc gia này không đồng ý, tự nhiên sẽ có quốc gia khác đồng ý. Dù sao, chỉ cần không quan tâm đến khoảng cách thì chẳng có gì có thể ngăn cản được. Về phần khoảng cách, có tiền là giải quyết được!
Điểm phiền toái duy nhất có lẽ là... Nếu không phải sinh sống ở bờ biển từ nhỏ, không quen thuộc với biển cả thì đừng nói ra khơi, chỉ sợ lên thuyền thôi cũng đã có khối người chóng mặt. Coi như may mắn không bị say sóng, thì còn phải giải quyết đủ loại tình huống đột phát trên biển. Tóm lại, rất ít người sinh ra đã hiểu rõ kỹ thuật hàng hải, cũng hiếm người là thuyền viên bẩm sinh.
Bất quá… những điều này đều không thành vấn đề. Chỉ cần có người, có thời gian thì chuyện gì cũng giải quyết được. Về thời gian thì Lăng Mặc tin rằng Tổ Tổ Sư Gia còn rất nhiều. Nhưng về người… hắn phải nghĩ cách giúp đỡ một chút. Biện pháp của Lăng Mặc không tính là khó khăn, hoặc nói chỉ cần chịu chi tiền thì cũng chẳng có việc gì là khó cả.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, bờ biển vốn dĩ trống rỗng đã khôi phục lại trạng thái đông nghẹt người. Thậm chí, số lượng còn vượt xa trước kia. Bờ biển vốn hẻo lánh nay, theo sự gia tăng của dân số, mọc thêm mấy tòa thành trì. Không ngoài dự đoán, những người này đương nhiên đều do Lăng Mặc chiêu mộ tới.
Trong số đó, có người là Lăng Mặc mua lại từ các nhà môi giới người, có người thì nước mất nhà tan, không còn nơi nào để đi, lại có người là ở quốc gia mình đang xảy ra chiến tranh, không thể sống nổi nên đành phải cả tộc di dời. Đều là những người không có nhà để về. Đương nhiên, cũng có một số người bị Lăng Mặc dùng mức lương cao hấp dẫn đến đây. Tóm lại, lý do mọi người đến đây muôn hình vạn trạng.
Bất quá, sau khi đến đây, mục tiêu của những người này đều thống nhất, thống nhất thành một mục tiêu duy nhất, đó chính là ra biển!!! Ai ai cũng công nhận rằng ra biển có thể phát tài! Dù không phát tài thì cũng đủ để mọi người cảm nhận được cuộc sống ấm no là như thế nào. Không chỉ no bụng mà còn đủ để sống tốt, vậy ai mà không yêu? Ai lại nỡ rời đi?
Những người ở lại không ra biển, nhưng cũng không hề lãng phí thời gian. Phần lớn mọi người đều đang nỗ lực học tập những kiến thức cần thiết khi đi biển. Lăng Mặc đã phái người đến truyền thụ những kiến thức liên quan. Đồng thời, còn định kỳ phái thuyền ra biển du ngoạn, cố gắng giúp mọi người học tập kiến thức trên biển. Xem như đã làm hết những gì mình có thể. Còn lại thì... phó thác cho trời vậy...
Tình hình ở bờ biển đang tiến triển ổn thỏa, Cơ Quan Thành đương nhiên cũng không bị bỏ lại. Được Lý Trường Thọ, vị Tổ Tổ Sư Gia chỉ điểm, đám công tượng thời cổ coi như đã hiểu được cơ học là gì. Hiểu được thế nào là lực cản, thế nào là gia tốc trọng lực. Mặc dù thuyết 'tảng đá quan tài' của Newton có hơi khó nuốt, nhưng mọi người đều không phải kẻ không biết biến báo. Chút biến hóa nhỏ đã có thể áp dụng vào thực tế, nên thuyền do Cơ Quan Thành chế tạo ngày càng lớn, lại càng ngày càng khoa học hơn.
Ngoài Cơ Quan Thành và bờ biển hai hạng mục trọng điểm này, cục diện của thế giới cũng đang âm thầm thay đổi. Dường như ứng với câu ngạn ngữ 'thiên hạ phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân', thế giới này kể từ lần thống nhất phương Bắc trước đã hơn một ngàn năm rồi. Hình như, lại bắt đầu có xu hướng thống nhất trở lại.
Phương Bắc dần dần hình thành bốn siêu cường quốc, đang không ngừng thôn tính các nước nhỏ khác. Còn phương Nam thì hình thành thế chân vạc, ba đại quốc cũng đang thôn tính các nước nhỏ. Trong khoảng thời gian ngắn, cả Nam lẫn Bắc đều ẩn ẩn muốn thống nhất. Điều này khiến người ta nhìn vào cũng có chút cảm thán.
Đương nhiên, những thế lực trên giang hồ vẫn như cũ... Bỏ qua Võ Lâm Minh trên danh nghĩa. Những thế lực lớn khác hầu hết đều có liên quan đến Lý Trường Thọ. Cho dù thập cường có liên tục thay phiên, địa vị Tổ Tổ Sư Gia của Lý Trường Thọ vẫn bất động. Bất quá, sự ồn ào hỗn loạn bên ngoài cũng không liên quan quá nhiều đến Lý Trường Thọ.
Hắn vẫn ở trong huyệt mộ trông coi Hỏa Khuyển, thỉnh thoảng cho nó ăn một chút Tín Ngưỡng Chi Lực. Đương nhiên, lúc không có việc gì làm thì hắn cũng hấp thụ Dị Hỏa để tăng cường thực lực bản thân. Có song trọng chất dinh dưỡng gia trì, thực lực của Hỏa Khuyển cũng tiến bộ không chậm, khoảng cách đến khu trung tâm Dị Hỏa cũng càng ngày càng gần.
Đương nhiên, con hỏa c·h·ó này cũng được Lý Trường Thọ chăm sóc dạy bảo vô cùng tốt. Về cơ bản nó giống như c·h·ó bình thường, chỉ cần có lệnh là làm theo. Thỉnh thoảng nó còn lộ ra vẻ thân mật với Lý Trường Thọ. Muốn nịnh nọt Lý Trường Thọ nhiều hơn để có được nhiều Tín Ngưỡng Chi Lực hơn. Lý Trường Thọ đương nhiên cũng sẽ phối hợp. Cứ như vậy, một người một c·h·ó chơi đùa quên cả trời đất. Đã hình thành sự ăn ý giữa chủ nhân và c·h·ó.
--------------- Thời gian trôi đi như nước chảy về phía trước. Lý Trường Thọ cũng đã ở trong huyệt mộ gần hai mươi năm. Ròng rã hai mươi năm, hắn không hề lãng phí chút thời gian nào. Ngoài việc cùng Liễu và Hỏa Khuyển không ngừng tăng độ thân mật, hắn còn tự mình nghiên cứu phát minh ra một cái sủng vật ấn ký. Chỉ cần có thể khiến sủng vật tự nguyện đồng ý ký kết thì từ nay về sau chủ nhân và sủng vật có thể tâm ý tương thông.
Đương nhiên, quan trọng nhất là có thể khiến cho sủng vật không thể phản kháng, có thể gọi đây là gông xiềng chung cực dành cho sủng vật. Cái thứ này nói khó thì không khó, nói dễ thì không dễ, còn phải dựa vào sức mạnh ngôn xuất pháp tùy của Nho tu mới có thể hoàn thành. Nói ngắn gọn thì xem như một loại khế ước, chẳng qua đây không phải là khế ước bình thường mà thôi. Điều này có được là nhờ vào tu vi Nho Thánh cao thâm khó lường của Lý Trường Thọ, chứ người bình thường thì không thể dễ dàng tạo ra được một cái khế ước trọn đời như vậy. Người khác cùng lắm cũng chỉ làm được khế ước có thời hạn bao nhiêu năm, còn Hạo Nhiên Chính Khí thì không đủ. Cũng chỉ có hắn… "Đến đây, ngoan c·h·ó c·h·ó, ký cái khế ước này, ngươi sẽ là người của ta."
"Sau này, mỗi ngày ta sẽ cho ngươi ăn ngon."
Lý Trường Thọ tay cầm Tín Ngưỡng Chi Lực, giọng nói mang theo vẻ dụ dỗ. Thật không ngờ lại có hiệu quả. Có lẽ là sức hấp dẫn quá lớn, cũng có lẽ do Hỏa Khuyển được chăm sóc dạy bảo quá tốt. Tóm lại, nó không hề do dự mà ký kết khế ước, phảng phất như đang ký giấy chuyển tiền chứ không phải văn tự bán mình.
Oanh! ! !
Khế ước huyết sắc trôi nổi giữa không trung ầm ầm tiêu tan, chia thành hai phần nhập vào cơ thể của Lý Trường Thọ và Hỏa Khuyển. Một thức hai phần, cũng đồng nghĩa với việc hiệp nghị đã đạt thành.
"Ngoan… ngoan…” "Ăn đi...ăn đi...."
Lý Trường Thọ xoa đầu Hỏa Khuyển, trấn an nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận