Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 353: Xuất gia Thiếu Lâm

Chương 353: Xuất gia Thiếu LâmĐương nhiên, Mặc Hồn phòng đấu giá vung tay quá trán xài tiền. Cũng xuất hiện từng chút một biến hóa vi diệu. Dù sao, hắn thu hoạch được số tiền này, vẫn có không ít vốn là do các phú thương cất giữ trong nhà, còn có cả tiền dành cho việc tang ma. Thậm chí không thể tránh khỏi còn có không ít tiền từ các ngân phiếu khống do các ngân hàng phát hành. Cho nên khiến cho tiền tệ lưu thông trên thị trường nhiều hơn một chút, dẫn phát có chút lạm phát. Càng là mượn cơ hội ép buộc sập không ít các ngân hàng có thực lực vốn có. Số tiền này từ các ngân hàng biến mất khỏi thị trường, Mặc Hồn phòng đấu giá bên kia tự nhiên không khách khí mà nhận lấy. Không còn bị đám lừa trọc Thiếu Lâm dây dưa. Lại thêm nhân thủ dần dần tăng lên. Mặc Hồn tiền trang đã mọc lên như nấm sau mưa. Hiện nay, ai muốn tham gia Mặc Hồn đấu giá hội. Vậy thì phải trước tiên gửi một số tiền có giá trị nhất định vào Mặc Hồn tiền trang. Có thể nói, Hồn Mạc đứng sau Mặc Hồn phòng đấu giá, đã thực hiện được chiếc bánh vẽ mà Lý Trường Thọ đã cho hắn năm đó. Hiện nay, nếu nói về chiến lực đỉnh cao, Mặc Hồn phòng đấu giá không sánh được với những thế lực hàng đầu khác. Nhưng nếu so về quy mô thế lực, cũng như chiến lực tầng trung. Mặc Hồn phòng đấu giá hoàn toàn là một cự vô phách. Về phần chiến lực đỉnh cao. Vậy thì không phải là chuyện có thể thực hiện bằng cách nói đùa hay đi đường tắt. Hồn Mạc sở dĩ có thể có được một đội quân Vô Thượng Đại Tông Sư hùng mạnh như vậy. Chủ yếu vẫn là nhờ vào công lao của thuật đốt thọ thần công. Nhưng cho dù là thuật đốt thọ thần công, cũng cần thời gian. Huống chi, người bình thường đột phá đến cảnh giới Vô Thượng Đại Tông Sư đã rất mãn nguyện. Còn muốn dùng công pháp này để đột phá thêm thì lại càng ít người hơn. Bọn họ cũng không phải là những võ giả thuần túy. Có thể đứng trên người khác là đã đủ rồi. Sao lại phải đi liều một tương lai hư vô mờ mịt làm gì. Cho nên, muốn đạt được sự tồn tại vượt trên cả vô thượng. Mặc Hồn phòng đấu giá còn cần phải suy nghĩ kỹ hơn. Có lẽ, đợi những người này lắng đọng tâm cảnh xuống, vẫn sẽ có người thử nghiệm đột phá. Hồn Mạc cũng không có khả năng đặt toàn bộ hy vọng lên người bọn họ. Hắn đã âm thầm bồi dưỡng lực lượng của riêng mình. Đương nhiên, những việc này không liên quan nhiều đến Lý Trường Thọ. Nhưng nhờ vào một thế lực hùng mạnh như vậy, muốn tạo cho Lý Trường Thọ một lý lịch sơ lược thật không thể thật hơn. Điều đó quá đơn giản. Cho dù Thiếu Lâm Tự phái người đến điều tra như thế nào. Cuối cùng, bọn họ cũng chỉ nhận được một kết quả, đó là Lý Trường Thọ đúng là một phú nhị đại có cha mẹ đều đã mất. Bởi vì, từ Quan Phủ cho tới cái thôn kia, đều đã bị người mua chuộc cả rồi. Thậm chí những người trong thôn đó cũng là do người của Mặc Hồn phòng đấu giá sắp xếp. Bất luận bọn họ hỏi như thế nào, điều tra ra sao, đều khó có khả năng phát hiện ra bất cứ vấn đề gì. Quả nhiên, Lý Trường Thọ ở Thiếu Lâm Tự chờ đợi trọn vẹn hơn nửa tháng. Cuối cùng cũng chờ được thông báo từ Thiếu Lâm. Hắn có thể quy y xuất gia. --------------------- Thiếu Lâm La Hán Đường Lý Trường Thọ dùng tên giả là phú gia công tử, cũng không phải là nhân vật nổi danh gì. Tuy nói, có hành động vĩ đại đóng góp ba ngàn vạn lượng. Nhưng cũng chỉ có chút mặt mũi tại Thiếu Lâm mà thôi. Cho nên chỉ phái mấy vị cao tăng có bối phận cao tới xem lễ, về sau thì không còn ưu ái gì nữa. Quy y xuất gia xong, Lý Trường Thọ liền bị đưa đến nơi này. Nơi mà tăng nhân Thiếu Lâm tập võ. Lý Trường Thọ tuy nói lúc trước nói là muốn cảm ngộ Phật pháp. Nhưng trên thực tế, tình huống hắn thể hiện ra. Thì chắc chắn là muốn tập võ rèn luyện thân thể. Thiếu Lâm La Hán Đường, chính là nơi cung cấp cho tăng nhân Thiếu Lâm tập võ. Thiếu Lâm La Hán Quyền ở nơi này, chính là môn quyền pháp nhập môn của Thiếu Lâm. Gần như tất cả các đệ tử Thiếu Lâm, đều bắt đầu từ môn quyền pháp này. Về sau có thể bái nhập đường nào, vậy phải xem vào tạo hóa của từng người. Đương nhiên, không thể thiếu việc phải xem võ công cảnh giới, còn cả tu vi Phật pháp. Đương nhiên, nếu có thể được một vị đại sư thưởng thức, mà được làm đệ tử của một vị cao tăng có bối phận cao. Thì bối phận sẽ "vút" một cái, giống như đi máy bay mà lên thẳng trời xanh vậy. Bất quá, loại cơ duyên này đến cùng là vô cùng hiếm thấy. Người ta cao tăng cũng đâu có thiếu đồ đệ. Bao nhiêu thiên tài có thiên tư xuất chúng vẫn còn đang chờ những vị cao tăng kia tới thu nhận đây. Cho nên, nếu cho rằng mình tư chất bình thường mà chỉ dựa vào sự mộc mạc là có thể đả động được cao tăng, thì hoàn toàn sai lầm rồi. Người ta có lẽ là thật mộc mạc, nhưng không biết gì cả, thì cũng chỉ có thể coi là bình thường thôi. Người bình thường thì ở đâu cũng không được người ta xem trọng. Ngay cả nhân vật chính, cũng phải có khí vận gia thân, mới có được các loại kỳ ngộ. Đương nhiên, Lý Trường Thọ tiến vào Thiếu Lâm, cũng không phải vì những kỳ ngộ này. Hắn có mục tiêu của riêng mình. Đó là Giới Luật Viện. Giới Luật Viện, là nơi trừng trị các đệ tử. Nếu so với nhà lao trong suy nghĩ của người ngoài, thì cũng mang một ý nghĩa tương tự. Chỉ bất quá, nơi này là nhà lao của Thiếu Lâm Tự, dựa vào gia thế lớn mạnh của mình, có được quyền chấp pháp nhất định. Nói một cách dễ nghe thì gọi là Giới Luật Viện, còn nói một cách khó nghe thì đó chính là nhà lao riêng. Đương nhiên, đã là nhà lao riêng, thì tuân thủ cũng là luật lệ riêng của Thiếu Lâm Tự. Cái gọi là tham giận si, gian dâm trộm cắp, có một vài điều trùng hợp với điều lệ của Quan Phủ. Có một số điều, thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả pháp lệnh của Quan Phủ. Nhưng vì uy vọng của Thiếu Lâm, cùng với tính chất đặc thù của võ lâm. Quan Phủ cũng rất sẵn lòng để cho Thiếu Lâm tự mình ra tay xử lý các đệ tử phạm luật. Dù sao, nếu có cao thủ Thiếu Lâm nào phạm phải chuyện đại sự. Để Quan Phủ ra tay thì cũng rất nhức đầu. Đánh thì đánh không lại, không đánh thì lại bị truy trách. Cho nên, dưới sự cân nhắc về quyền lợi. Các vương triều hoàng thất đã phân quyền một bộ phận cho các đại tông môn võ lâm. Đổi lại thì các đại tông môn sẽ ủng hộ triều đình. Đây đối với cả hai bên đều là chuyện vui vẻ. Có thể nói là nhất cử lưỡng tiện. Bất quá, Lý Trường Thọ đến đây không phải là nhất cử lưỡng tiện, mà là nhất cử tam tiện. Chỉ cần có thể tiến vào Giới Luật Viện, thì sẽ còn hơn những thiên lao hay nhà lao Cẩm Y Vệ nhiều lắm. Bản thân Thiếu Lâm đã là một kho báu khổng lồ. Hắn có thể tùy ý thu thập những thứ cần thiết ở cái khu vườn rộng lớn này. Nơi như thế này, cho hắn ở một vạn năm cũng không nghĩ tới chuyện đi ra. Đương nhiên, thanh quy giới luật của Thiếu Lâm vẫn có chút phiền phức. Lý Trường Thọ cũng không biết mình có thể ăn chay trường một vạn năm hay không. Nếu chỉ ăn chay thì cũng thôi đi, còn phải giới sắc nữa chứ. Nghĩ đến những cô nương đang hát khúc ở câu lan, Lý Trường Thọ trong lòng đau nhức không thôi. Bất quá, đã quyết định việc này, hắn cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ. Môn học nhập môn của tăng nhân Thiếu Lâm là gánh nước. Thiếu Lâm Tự tọa lạc trên một đỉnh núi cao. Mà nước thì chảy chỗ trũng. Thiếu Lâm Tự với mấy chục vạn người sinh hoạt hàng ngày, cũng không thể thiếu nước được. Lúc này, các đệ tử mới nhập môn của Thiếu Lâm liền có đất dụng võ. Mỗi ngày, đều cần xuống núi gánh nước. Để danh là rèn luyện thân thể. Đây là một trong những khóa học bắt buộc dành cho các tăng nhân mới nhập môn của Thiếu Lâm. Đương nhiên, làm như vậy cũng có thể rèn luyện thân thể thật. Nhất là kết hợp thêm với thuốc tắm đặc chế cho võ tăng Thiếu Lâm. Càng có thể kích thích tiềm năng tồn tại bên trong cơ thể. Từ đó rèn luyện nền tảng thể chất cực kỳ cứng cỏi cho con đường võ lâm sau này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận