Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 475: Giết người văn tự

Chương 475: G·i·ế·t người bằng văn tự
Những điểm đen sôi sục như từng lưỡi d·a·o, g·i·ế·t người trong vô hình. Những tên lính xông lên còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã cảm thấy cổ mình căng lên, sau đó mắt tối sầm lại. Rồi thì chẳng thể nào thấy được mặt trời ngày mai nữa. Đừng nói là mặt trời, ngay cả trăng đêm nay cũng chẳng thấy. Đương nhiên, dù chữ viết có lợi h·ạ·i đến đâu cũng chỉ là đ·á·n·h lén bất ngờ. Mỗi nét bút chẳng qua chỉ là một lần p·h·át động c·ô·ng kích mà thôi. Khi tất cả các bộ phận hỗ trợ bị loại bỏ thì chữ đó cũng hết tác dụng. Cho nên, đám thư sinh sau lưng chỉ được xem là lực hỗ trợ, không phải lực lượng chủ yếu. Bọn họ chỉ có thể ở phía sau mọi người mà vẽ vời, tô tô. Dù vậy, vẫn phải thừa nhận rằng, chúng đã làm chậm đáng kể cục diện tr·ê·n chiến trường.
“Cái này… Cái này cái này….”
Số thư sinh Trần Khai mang đến không nhiều, nhưng cũng không ít. Hoàng Bác với thân phận là tổng chỉ huy toàn quân, quan sát sáu hướng, nghe ngóng tám phương. Ngay khi bọn họ bắt đầu hành động, ông đã chú ý đến đám người này, và cũng tận mắt chứng kiến màn trình diễn tài tình như thần của họ. Ông kinh ngạc nửa ngày không thốt nên lời. Tuy chiêu thức này không so được với tiếng quát như sấm xuân của Trần Khai, nhưng dù sao chiêu đó chỉ có mình Trần Khai sử dụng được. Bây giờ, đám học trò đồng loạt t·h·i triển tài năng dùng chữ viết để g·i·ế·t người này thì càng làm người ta r·u·ng động.
“Đại nhân đừng quá kinh ngạc, đây là kỹ năng đặc hữu của Nho tu, đàm binh tr·ê·n giấy.”
“Nhưng ảo hóa chữ viết thành đòn c·ô·ng kích gây t·h·ư·ơ·n·g tích, nếu người có công lực thâm hậu, có thể bài binh bố trận những văn tự này, uy lực còn hơn lúc trước rất nhiều.”
Trần Khai thấy Hoàng Bác ngạc nhiên thì hảo ý giải thích một phen. Đương nhiên, vì tr·ê·n chiến trường quá ồn ào nên hắn cố ý nói rất lớn tiếng. Một cách tự nhiên, các tướng sĩ xung quanh đều nghe thấy. Chẳng cần phải nói, một hạt giống cứ thế bén rễ trong lòng mọi người.
“Tài năng như thần, tài năng như thần! ! ! !”
Hoàng Bác phất tay, t·r·o·n·g· ·m·i·ệ·n·g lẩm bẩm. Trong lòng không biết đang nghĩ gì.
Buổi chiều, nhờ có người của Thượng Thư viện giúp sức, t·h·ư·ơ·n·g v·o·n·g giảm đi đáng kể so với buổi sáng. Thậm chí, có binh sĩ còn được thay phiên ra trận, quả thực đã hóa giải một đợt áp lực lớn.
Đến tối. Quân phản loạn mệt mỏi sau một ngày c·ô·ng thành cuối cùng ấm ức rút quân. Vì tầm nhìn ban đêm kém, đ·á·n·h đêm không phải là chuyện tốt với cả hai bên. Bên c·ô·ng thành càng bất lợi. Thêm vào đó, hôm nay bọn chúng đã dốc toàn lực mà không thể nào vượt qua đầu thành được, sĩ khí đang dần suy giảm. Thống lĩnh quân phản loạn là Đỗ Đốc thấy nếu tiếp tục đ·á·n·h xuống chắc chắn sẽ thua t·h·i·ệt, dứt khoát quyết định rút quân.
Bên Hoàng Bác cũng thở phào nhẹ nhõm. Binh lực của họ không đủ, tự nhiên cũng không mong muốn cứ vậy mà đ·á·n·h xuống. Kéo dài thời gian là biện p·h·áp tốt nhất. M·ậ·t tín của ông đã được gửi đi, chỉ cần đợi các nơi tập kết đủ một đội quân lớn, lúc đó sẽ tiêu diệt bọn phản quân này. Đến lúc đó thu phục Giang Nam Đạo là chuyện nằm trong tầm tay. Nếu Trần Khai tiên sinh vẫn bằng lòng giúp ông thì có lẽ... chậc chậc chậc, không dám nghĩ, căn bản không dám nghĩ. Vương Hầu chi tư, vương hầu chi tư a. Chỉ là, vị Kinh Lược Sử đại nhân tuyệt đối không ngờ tới, đợi Đại Thang khôi phục lại thì vương hầu chỉ là vật trang trí.
-------------------------------------
Ngoài thành, trong tr·u·n·g quân đại doanh.
"Chuyện gì xảy ra!"
"Chuyện gì xảy ra! !!"
"Chuyện gì xảy ra! ! !"
Trong đại doanh, thủ lĩnh phản quân Đỗ Đốc điên cuồng vỗ bàn gào thét.
"Bẩm tướng quân, buổi sáng c·ô·ng thành vẫn rất tốt, nhưng…."
"Nhưng đến chiều, Hoàng Bác như có tà t·h·u·ậ·t gì đó, trực tiếp làm trì trệ thế c·ô·ng của chúng ta."
"Thậm chí chúng ta còn không thấy rõ ràng đó là thứ gì!"
Một tên phó tướng có chút yếu ớt ôm quyền bẩm báo.
"Đúng là tà t·h·u·ậ·t, ta đứng từ xa th·e·o sau nhìn thấy.""Trên thành tường, có chữ nhỏ như đang múa k·i·ế·m vậy."
Một tiểu tướng ở góc phòng yếu ớt lên tiếng.
"Chữ nhỏ đang múa k·i·ế·m?"
"Là tiểu nhân đang múa k·i·ế·m à?"
Có người nhíu mày, phản bác lời giải thích của tiểu tướng. Đúng vậy, chữ viết làm sao lại động được? Đừng nói đến chuyện múa k·i·ế·m.
"Không phải, là chữ viết đang múa k·i·ế·m.""Ta không nhìn lầm, ta thấy trên kia từng chữ bay tán loạn, mực tàu bắn tung tóe."
“Binh sĩ xông lên căn bản không để ý đến chúng, bị những chữ viết sắc bén đó quét qua cổ bị t·h·ư·ơ·n·g.""Sau đó thì ngã xuống."
“Cái đó chính là tà t·h·u·ậ·t! ! ! ! ! ! ! !”
Tiểu tướng thấy mọi người không tin mình, dứt khoát kể hết những gì mình thấy.
“Cái gì! ! ! ! ! ! ! !”
"Sao ngươi không nói sớm?"
Lời tiểu tướng nói có căn cứ, lại thêm đây là chiến trường, không phải chỗ đùa giỡn. Sau khi nghe hắn nói xong, mọi người đều tin.
“Ờ… ờ… ờ…ờ…"
“Ta đây không phải là không có cơ hội nói sao?”
“Lại nói, ta nói các ngươi cũng không tin.”
“Ngay cả ta đây, nếu không tận mắt thấy thì cũng làm sao tin nổi chuyện như vậy.”
Tiểu tướng có chút ấm ức rụt cổ lại.
“Được rồi, việc này quả thực kỳ quái.”
"Xem ra Hoàng lão đầu đó có cao nhân sau lưng giúp đỡ."
“Trước đó ta có nghe tình báo có một đám thư sinh trà trộn vào phủ đệ của lão, còn chưa để ý.”
“Giờ xem ra đám người này hóa ra là tai họa."
“Truyền lệnh, ngày mai nhất định phải dặn Đăng Phong đội cẩn thận những chữ viết đó."
“Dù sao, không thể để bọn chúng tới gần."
"Coi chúng như binh lính mà đối phó."
Đỗ Đốc không hổ là người làm đại sự, rất nhanh liền quyết định dứt khoát kết thúc buổi họp này.
-----------------------------
Ngày hôm sau.
Gió xuân thổi, t·r·ố·n·g trận vang trời. Lại một vòng s·á·t phạt mới bắt đầu. Sau một đêm chỉnh đốn, hai bên đã khôi phục thể lực, tinh thần ở vào đỉnh cao. Chiến đấu hết sức căng thẳng và nhanh chóng tiến vào giai đoạn quyết liệt.
Lần này, do có sự nhắc nhở của cấp tr·ê·n, tất cả các đội xông pha đều rất cẩn trọng với những chữ viết màu đen. Đáng tiếc, hiệu quả cũng không được tốt lắm. Vì đó không phải là những chữ viết bình thường. Dù nho tu chỉ là một đám thư sinh, nhưng căn nguyên của họ cũng là những người tu hành. Những chữ họ viết ra há lại có thể hời hợt sao? Nói ít thì cũng phải là võ giả mới có thể đối phó. Binh sĩ, nghe thì rất oai, gọi là binh sĩ nhưng làm sao mà có người luyện võ c·ô·ng rồi lại tu hành đến một cảnh giới nhất định làm c·ả·m t·ử quân đâu? Cho nên dù họ cẩn t·h·ậ·n hơn thì vẫn không tránh được cái c·h·ế·t.
Đương nhiên cũng có một vài người may mắn t·r·ố·n thoát khỏi sự g·i·ế·t chóc của chữ viết. Nhưng họ lại chú ý đầu không chú ý đ·í·t, nên lại bị binh lính trên tường chém chết.
Ròng rã một buổi sáng, phản quân tổn thất nặng nề, sĩ khí xuống thấp.
“Không thể tiếp tục như vậy nữa."
“Tướng quân, để chúng ta dẫn quân lên đi?"
"Đúng vậy, tướng quân cứ như vậy thì quân tâm sẽ tan rã, có thể xảy ra chuyện lớn! ! ! ! !"
Bạn cần đăng nhập để bình luận