Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 726: Kiến thức cơ bản quá kém

Chương 726: Kiến thức cơ bản quá kém, mạng ta tận rồi ~! ! Đây là ý nghĩ cuối cùng của thái tử trước khi hôn mê. “Cái này... ... ... Sao lại không kiên nhẫn như vậy?” Lý Trường Thọ trơ mắt nhìn thái tử hứng chịu ba đạo lôi rồi ngã vật xuống. Hắn cũng không dám thật sự làm ngơ, vội vàng tiếp lấy việc bị đánh đó. Chẳng qua trong lòng cũng không tránh khỏi mắng thầm một chút. Đây chính là thời khắc tuyệt hảo để dịch cân tẩy tủy. Thế mà cứ như vậy lãng phí. Ờ... ... Cũng không thể coi là lãng phí. Chỉ có thể nói, quá kém cỏi. Chẳng qua, cẩn thận nghĩ lại, Lý Trường Thọ ngược lại cũng có thể hiểu được. Hiện tại trong giới tu chân, phần lớn đều dùng linh khí để hỗ trợ ngăn cản lôi kiếp. Thủ đoạn này đương nhiên không sai, tính an toàn cao, ngay cả đại lão độ kiếp phỏng chừng đều như vậy. Tính an toàn cao, tốc độ lên cấp nhanh. Là quan niệm của tất cả mọi người. Có thể... ... .Như vậy cũng không phải không có tai họa. Có linh khí hỗ trợ, tương đương với đốt cháy giai đoạn. Rất dễ làm cho cơ sở không vững chắc. Giống như thái tử trước đây, hắn từ Luyện Khí bắt đầu, luôn dùng linh khí độ kiếp. Rõ ràng khi đó trúng một hai đạo lôi cũng không sao. Nhưng mà lại thành ra... ... Bởi vậy, chỗ tốt do độ kiếp mang lại chỉ còn mỗi việc tăng lên cảnh giới. Còn về cải tạo thân thể và tẩy tủy thì kém xa. Như vậy cũng tính là không có gì. Nhưng mà càng về sau. Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần... Càng lên cao cảnh giới, trụ cột của hắn càng không vững chắc. Cơ sở không vững chắc, lại càng không dám dùng nhục thể chống lôi. Tích lũy lại đến, bây giờ là nghe thấy tiếng lôi đã biến sắc. Cũng trách không được chịu đựng mấy lần đã không được. Nếu thật thành thành thật thật từ nhỏ đã bị sét đánh thì cũng không đến nỗi không chịu được đánh như vậy. “ε=(´ο`*))) haiz... ... ...” Lý Trường Thọ thở dài. Tình thế rối rắm này, có vẻ như còn cần bản thân hắn ra tay thu dọn. Ầm ầm. Ầm ầm. Thái tử đã hôn mê. Nhưng lôi kiếp dường như không biết mệt mỏi vẫn tiếp tục hoạt động. Nhìn đám mây kiếp dày đặc, trong thời gian ngắn không có ý định dừng lại. Lý Trường Thọ chợt nảy lòng ác độc. Nhiên Huyết thuật! ! ! Lôi Phù! ! ! ! Lý Trường Thọ mặt lộ vẻ ngưng trọng đứng trên không trung, hắn hít sâu một hơi, sau đó đưa tay phải ra, bắt đầu dùng tay không vẽ phù dẫn lôi trong Thông Thiên Lục. Theo ngón tay hắn múa, từng đường cong huyền diệu mà thần bí dần dần hiện lên. Những đường cong này đan vào nhau, phảng phất tạo thành một bức tranh cổ xưa. Đến khi nét bút cuối cùng rơi xuống, toàn bộ phù chú tỏa ra ánh sáng xanh thẳm chói mắt, tựa như ngôi sao lộng lẫy nhất trên bầu trời đêm. Ngay sau đó, lá bùa xanh thẳm kia vậy mà như có sinh mệnh mà nhuyễn động, rồi nhanh chóng hóa thành vô số điểm tinh quang, bay lên về phía mây kiếp trên trời. Mỗi một điểm tinh quang đều ẩn chứa lôi đình chi lực vô tận, chúng va chạm và hòa lẫn với mây kiếp, dẫn phát một trận biến động kinh thiên động địa! Trong chốc lát, chỉ nghe “Ầm ầm ầm! ! !” Một trận âm thanh đinh tai nhức óc truyền đến, mấy luồng lôi điện cực lớn từ trong mây kiếp gào thét xuống, hung hăng đánh vào những luồng lôi điện lớn bên dưới. Trong lúc nhất thời, thiên địa đổi màu, gió mây cuồn cuộn, phảng phất tận thế sắp xảy ra. Nhưng những luồng lôi điện cường tráng không gì sánh được đó, sau khi tiếp xúc với lôi điện do Lôi Phù của Lý Trường Thọ dẫn tới, đã lần lượt tan biến vào vô hình. Ngay cả bọt khí cũng không nổi lên được. Trong chớp mắt, những luồng lôi điện lớn liền đánh trúng mây kiếp. Mây kiếp lập tức ầm vang tản ra. Lôi kiếp này, đúng là cứ vậy bị Lý Trường Thọ đánh tan. “Ngạch... ... ...Yếu vậy sao?” Lý Trường Thọ sờ lên ót. Thực ra hắn chỉ định thử một chút uy lực của mình. Không ngờ rằng lại trực tiếp đánh tan mây kiếp. Như vậy khiến hắn có chút không kịp trở tay. Chẳng qua, lôi cũng đã mất. Bây giờ nói gì cũng vô dụng. Lôi kiếp không còn rồi. Lý Trường Thọ ở lại đây cũng vô ích. Liền xách theo thái tử, nhanh như chớp chạy mất. Đây chính là hy vọng để hắn vào Ba Đại Tông Môn. Cũng không thể vứt bỏ hắn. -------------------- Thời gian trôi nhanh, một cái chớp mắt, hai mươi năm đã qua. Từ sau khi trải qua một lần độ lôi kiếp, Lý Trường Thọ lại mang theo thái tử về lại Phệ Nha Ngục. Lần này ngồi xổm liền là hai mươi năm. Trong hai mươi năm, danh tiếng thay đổi có thể nói là không nhỏ. Thái tử vốn đã biến mất từ lâu, thế mà trong cuộc tuyển chọn thái tử lại đột nhiên xuất hiện. Sau khi đánh bại tất cả các hoàng tử khác, hắn lại vẫn không vừa lòng, mũi kiếm nhắm thẳng vào Hoàng Đế. Hoàng Đế đương nhiên không chịu yếu thế, ra tay muốn cho đứa con bất hiếu này một bài học. Không ngờ rằng, ba chiêu qua đi, lại bị đánh không còn chút sức hoàn thủ. Các đại thần lại càng kinh hãi phát hiện, trên người thái tử lại có Chân Long chi khí. Phát hiện này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi. Chân Long chi khí a! ! ! ! ! ! Điều này có ý nghĩa gì? Chuyện này ý nghĩa là không biết từ lúc nào, thái tử đã từng đến Hoàng Lăng. Hoàng Lăng đại diện cho cái gì thì không cần nói cũng biết. Huống chi, trên người hắn còn có long khí. Như vậy thì ý nghĩa lại càng lớn. Phải biết rằng, nơi Hoàng Lăng kia thế nhưng có Thái Tổ lão nhân gia tự mình trông coi. Mà vị này thế mà... ... ... Lẽ nào lại, hắn đã được Thái Tổ cho phép? Vậy thì người đương nhiệm Hoàng Đế chẳng phải là... ... ... Tê ~~~~~~~ Không dám nghĩ, căn bản không dám nghĩ. Về phần đáp án của vấn đề này, vốn chỉ cần hỏi Thái Tổ là sẽ biết rõ chân tướng. Nhưng ai dám đi hỏi? Ngay cả Hoàng Đế đương nhiệm cũng vậy, ông ta đang che giấu điều gì? Sao lại như vậy... ... ... Không thể nào! ! ! Chẳng lẽ mình đã bị từ bỏ? ? ? Mặc kệ mọi người nghĩ thế nào. Tóm lại, Hoàng Đế bị đánh, thái tử lên ngôi. Có long khí, danh chính ngôn thuận có được sự ủng hộ của mọi người. Vốn dĩ, mọi người cho rằng vị hoàng đế mới nhậm chức này sẽ đốt ba bó củi, có hành động gì đó lớn lao. Ví dụ như báo thù! ! ! Phải biết, trước đây có không ít người đã ra tay khi thái tử gặp nạn. Vụ án kia, và phần lớn mọi người ở đây đều không thoát khỏi liên can. Sau khi thái tử lên ngôi. Rất nhiều người lòng như tro nguội, đã chuẩn bị rửa cổ ở nhà chờ chết. Không ngờ rằng, vị hoàng đế mới nhậm chức này lại không quan tâm gì đến triều chính. Vừa nhậm chức đã trực tiếp bế quan. Thỉnh thoảng xuất hiện can thiệp một chút triều chính để đảm bảo quyền lực vẫn nằm trong tay mình. Lúc khác, liền chỉ là một người bế quan. Như vậy làm cho không ít người cứ như có con dao treo lơ lửng trên đầu. Hai mươi năm thoáng cái đã trôi qua, chớp mắt đã đến thời điểm tam đại tông môn mở sơn môn trăm năm một lần. Hoàng Đế vốn dĩ vẫn luôn bế quan thế mà khó được bắt đầu lên tảo triều. Khi mọi người cho rằng, hắn muốn chăm lo chính sự, làm một phen đại sự. Nhưng không ngờ rằng, hắn trực tiếp xuất thủ, lấy tư thái ngang ngược giành lấy một danh sách vào tông.
Bạn cần đăng nhập để bình luận