Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 894: Có thân mật cảm giác sinh cơ

Chương 894: Có cảm giác thân mật từ sinh cơ
Hắn muốn biết cái thần bí quang đoàn này rốt cuộc là thứ gì. Vì sao lại mang đến cho hắn cảm giác thân thiết mãnh liệt đến vậy. Tại thời khắc này, trong lòng Tần Chính tràn đầy nghi hoặc và tò mò. Hắn khát vọng hiểu rõ thêm về sự tình liên quan tới quang đoàn màu xanh lá này, giải tỏa những bí ẩn trong lòng.
"Thật sự là nó sao?" Lý Trường Thọ cũng có chút không thể tin được. Mặc dù trong lòng hắn sớm đã có phỏng đoán. Nhưng việc Tần Chính có thể thông qua sinh cơ để xác định sự tình phân thân của mình, vẫn khiến Lý Trường Thọ có chút chấn kinh. Năng lực này, có chút không bình thường a!
"Cái này... Cái này... Tiền bối, cái này rốt cuộc là thứ gì?" Tần Chính nói chuyện đều có chút lắp bắp. Một đáp án mà hắn chờ đợi đã lâu đặt ngay trước mặt. Nhưng hắn tùy tiện nhưng cũng không dám hé lộ đáp án này, ngược lại có vài phần ý tứ sợ hãi khi gần.
"Sinh cơ." Lý Trường Thọ ngược lại không hề giấu diếm. Dù sao vật này Tần Chính đã thấy. Lừa gạt nữa cũng đơn giản là để cho quan hệ giữa hai người xuất hiện ngăn cách thôi. Chi bằng cứ thoải mái cho hắn biết. Những năm này, biểu hiện của Tần Chính hắn đều nhìn thấy rõ. Cũng không có kiểu người tội ác tày trời nào diễn trò cả, ngược lại tỏ ra khiêm tốn, lễ phép. Cho dù là ở một nơi bí mật gần đây, hắn cũng rất cẩn thận chặt chẽ. Có thể nói, phẩm chất của hắn là cực kỳ khó có được. Đây cũng là nguyên nhân Lý Trường Thọ dám yên tâm lộ diện. Đương nhiên, việc Tần Chính này cũng chỉ mới thông qua bước thí luyện đầu tiên. Lý Trường Thọ cũng chỉ biểu hiện cho hắn thấy một chút cái gọi là sinh cơ. Còn về những thứ khác thì không thể trả lời. Nhất là cái bản lĩnh cướp đoạt sinh cơ kia. Đây mới là điều quan trọng nhất. Lý Trường Thọ thậm chí chính mình cũng chưa nghĩ ra muốn hay không truyền lại cái môn thần công này. Về cơ bản thì không có khả năng truyền lại. Vật này quá nguy hiểm. Một khi khống chế trong tay một vài người, e rằng... Dù sao thì nó cũng sẽ không thất truyền, ngược lại là không cần lo lắng nhiều như vậy. Còn về vì sao sẽ không thất truyền? Lý Trường Thọ không chết, tự nhiên là không thể thất truyền rồi.
"Sinh cơ?" "Sinh cơ là vật gì?" Tần Chính tuy là một thiên tài. Nhưng hắn cũng không thể chỉ dựa vào hai chữ, liền có thể hiểu được những thứ thâm ảo của môn sinh cơ này. Nên hỏi thì vẫn phải hỏi, nên khiêm tốn lúc nào thì vẫn cứ nên khiêm tốn.
"Sinh cơ à... Sinh cơ là một thứ rất phức tạp, mọi vật muôn loài đều có sinh cơ. Nhưng trong cơ thể ngươi... Thôi, hôm nay không nói cái này. Dù sao ngươi chỉ cần nhớ kỹ một điều, ta không phải cha ngươi."
"Ừm, đủ rồi!" Lý Trường Thọ nhìn Tần Chính, hài lòng gật đầu. Có một số việc, hắn nhất định phải nhấn mạnh rõ ràng. Ừ. Cũng ví như chuyện đi làm cha người khác. Cái này cũng không thể tùy tiện làm được. Hắn cũng không phải là cái loại người thích làm cha người khác.
"A... Vâng, ta hiểu rồi." Tần Chính trong nháy mắt đầu liền gục xuống. Mộng nhận cha tan thành mây khói. Đối với bất kỳ ai mà nói, đó đều là một sự việc vô cùng tuyệt vọng. Nhất là đối với một đứa trẻ tràn đầy mong đợi. Cho dù là một đứa trẻ "ông cụ non" như Tần Chính cũng không ngoại lệ.
"Được rồi, đi thôi." "Đừng chậm trễ nữa, cẩn thận truy binh đuổi theo." Lý Trường Thọ lên tiếng gọi Tần Chính vẫn còn đang ngây người. Bọn họ hiện tại vẫn còn ở cửa cung đó. Những người ở bên trong, giết người thì không chớp mắt đâu.
"Đi?" "Đi đâu?" Tần Chính vẫn còn trong trạng thái có chút mộng mị. Trong thời gian ngắn chưa kịp phản ứng.
"Còn có thể đi đâu nữa?" "Trở về Đại Tần a, sao, ngươi cảm thấy ở lại chỗ này thì có chỗ tốt gì à?" Lý Trường Thọ có chút buồn cười nhìn Tần Chính. Người này sợ là đã ngẩn ngơ rồi. Loại vấn đề này mà hắn còn có thể hỏi ra được. Không về Đại Tần, còn có thể trở lại đây? Chẳng lẽ lại, quay về trong cung chờ chết chắc? Nếu hắn nhất định cứ ngốc nghếch muốn quay lại, Lý Trường Thọ cũng sẽ không ngăn cản. Đồ ngốc như vậy không muốn giữ lại để làm vật thí nghiệm làm gì cho mệt.
"A a a. Nhưng mà mẹ ta nàng..." Tần Chính vẫn còn rất do dự. Từ nhỏ hắn đã lớn lên bên cạnh mẹ mình. Tình cảm mẹ con so với những người khác thì nặng hơn một chút. Vì vậy, lúc này hắn vẫn lo lắng cho an nguy của mẹ mình.
"Yên tâm đi, mẹ ngươi còn cơ linh hơn ngươi nhiều." "Nàng đã sớm chạy rồi, bây giờ có lẽ đã nghỉ ngơi an toàn ở đâu đó rồi." Lý Trường Thọ còn có một chuyện không nói. Đó là, có khả năng hắn sắp có cha mới. Ly Cơ, một vị nương nương không có thực quyền, làm sao có thể điều động nhiều người đến thế. Còn có thể trong thời gian ngắn mấy năm dựng nên một thế lực có chút năng lực. Dựa vào cái gì? Dựa vào thủ đoạn sắt máu ư? Dĩ nhiên là không phải! Dựa vào đương nhiên là nam nhân. Ly Cơ đối với Tần Dị cái vị đế vương kia giờ đã là kiểu tuyệt vọng. Không, không thể nói là hết hy vọng. Phải nói là căm thù đến tận xương tủy mới đúng! Cho hắn đội nón xanh thì nàng chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào. Thử nghĩ mà xem, một người có thể đẩy vợ con ra thì sao có thể được vợ con thật lòng yêu thương? Dù sao Ly Cơ cũng không có giác ngộ cao như vậy. Nếu có thể, nàng đã ước gì cho Tần Dị cái tên khốn hoàng đế kia đội thêm mấy cái nón xanh lên đầu rồi. Đáng tiếc, dù căm hận Tần Dị đến mức nào, Ly Cơ cũng không dám tùy tiện cho hắn đội nón xanh. Dù sao hắn cũng là người đứng đầu một nước. Quan trọng nhất là, Tần Chính còn đang ở vị trí Thái Tử. Lúc này nếu truyền ra bê bối gì, Tần Chính dù có thể còn sống trở về thì vị trí Thái Tử kia cũng đừng mong mà ngồi yên ổn. Chính vì có hy vọng lớn như vậy, nên Ly Cơ mới cố chịu đựng mà không bùng nổ chuyện gì xấu ra cả. Bất quá, Lý Trường Thọ đoán chừng cũng sắp rồi. Lần bỏ trốn này là một cơ hội rất lớn. Còn về việc cuối cùng có bị lộ ra ánh sáng hay không, là khi nào thì lại là vấn đề khác. Dù sao, Lý Trường Thọ cảm thấy mong muốn có cha của Tần Chính có lẽ sẽ thành sự thật trong vài ngày tới thôi. Chẳng phải chỉ là muốn có cha sao? Đâu phải chuyện khó gì. Mẹ hắn mấy phút là có thể giải quyết xong. Đừng nói một người cha. Mà là mười người cha... Khụ khụ... Có những lời vẫn không nên nói bừa.
"Cái gì?" "Mẹ ta đã đến chỗ an toàn rồi sao?" "Vậy hay là, chúng ta đi tìm nàng đi?" So với việc trở về Đại Tần xa lạ kia, Tần Chính thiên về việc trở về bên cạnh mẹ của mình hơn. Đó mới là nơi an toàn của hắn. Còn về Đại Tần ư? Việc hắn tưởng nhớ nó, thà nói là thế hệ trước tưởng niệm còn hơn. Bao gồm cả những cung nữ thái giám kia nữa. Đều là những linh hồn phiêu bạt nơi đất khách quê người. So sánh mà xem, Tần Chính càng giống như là một cái vật chứa ký thác hơn. Hắn mang trong mình ý nguyện của người khác. Nhưng hắn cũng không phải là một cái bình không có chút ý thức nào cả. Hắn có ý nghĩ của riêng mình. Có ý thức của riêng mình. Có thể bị người khác chi phối. Nhưng hắn vẫn có ý nghĩ của mình. Vì vậy, ý niệm đầu tiên của hắn là muốn đi tìm mẹ. Chứ không phải là trở về Đại Tần, để củng cố vị trí Thái Tử của mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận