Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 615: Không nuôi nổi tiểu tiên nữ

"Chương 615: Không nuôi nổi tiểu tiên nữ"
Lý Trường Thọ bày ra bộ dáng bậc trưởng bối dạy bảo nói.
"Ôi chao, không phải chứ."
"Ngài xem ngài nói đi đâu vậy."
"Bất quá, ngài nói cũng đúng đấy, cô nàng kia nhìn đúng là giống tiên nữ."
"Đẹp thôi rồi!"
Tiểu Vương vừa nói, trong ánh mắt còn lộ vẻ ngưỡng mộ.
"Ha ha ha ha ha."
"Tiên nữ mà ngươi còn đòi tặng ta à?"
"Lẽ nào lại, người ta thật sự là công chúa gặp nạn?"
"Hay là, người ta không muốn sống với ngươi?"
"Nếu nàng không muốn sống với ngươi, sao có thể đến tìm ta ông già chết tiệt này."
Lý Trường Thọ bĩu môi.
Hắn vốn không tin trên đời này có tiên nữ nào.
Còn là loại trẻ măng nữa chứ.
Ít kiến thức quá đi.
Nhớ năm xưa, hắn ở Đại Tống Kinh Đô... .
Khụ khụ, chuyện cũ nghĩ lại mà kinh.
Nói chung, tiểu tử này kiến thức còn non lắm, còn phải rèn luyện.
"Tiên nữ là Chân Tiên nữ, nhưng mà ta nuôi không nổi là thật."
"Nếu không thì, cũng đâu tới lượt ngươi."
Tiểu Vương mặt mày tràn đầy chữ: không nỡ!
Người phụ nữ kia thực sự quá đẹp mà!
Nếu hắn có bản lĩnh thì đâu đến mức...
"Nuôi không nổi?"
"Mỗi ngày ăn sơn hào hải vị à?"
"Gan rồng tủy phượng à?"
Lý Trường Thọ thật có chút kỳ quái.
Đầu năm nay mà có người chịu theo ngục tốt, lại có thể tốn kém đến cỡ nào?
Nếu thật muốn mỗi ngày ăn cả trăm món, thì cũng chẳng có chuyện chịu kết hôn với một tên ngục tốt.
"Ha ha ha ha ha ha."
"Không phải ăn nhiều lắm... .À thôi, xem như là nàng ăn nhiều đi."
"Thật ra, chủ yếu là nàng đang bệnh, tiền thuốc men đắt kinh khủng."
"Thật sự là có chút không kham nổi."
"Ta biết, Lý gia ngài nhiều năm như vậy, chỉ có vào chứ không có ra, trong túi chắc chắn có tiền."
"Vậy, ngài chỉ cần thanh toán cho ta số tiền đã ứng ra trước kia, ta lập tức đưa người đến cho ngài."
Tiểu Vương giờ hối hận lắm.
Sớm biết thế này hắn đã chẳng thèm ham sắc đẹp.
Lúc trước thấy người ta đáng thương thì nổi lòng tốt, đầu óc nóng lên, liền cho mời đại phu, giao tiền.
Giờ mới biết, đây là cái hố không đáy.
Lấp không đầy, căn bản là lấp không đầy.
Mà bây giờ, thì tiến thoái lưỡng nan.
Nếu bỏ luôn.
Thì bao nhiêu tiền đổ sông đổ biển.
Nếu không bỏ.
Tiền thuốc thang về sau không biết bao nhiêu.
Nên là... hắn mới nghĩ ra một kế hay.
Tìm người gánh giúp!
Như vậy, hắn có thể bù đắp lại thiệt hại.
Ý này vừa nghĩ ra, Tiểu Vương trong đầu liền hiện lên một người.
Ông lão Lý ngục tốt trong lao.
Hỏi vì sao lại chọn hắn.
Chủ yếu là lão già độc thân trăm năm.
Hay nói đúng hơn là một ông già sống độc thân trăm năm trong lao.
Hắn thân là ngục tốt kế nhiệm biết rõ lão Lý trong tù giàu có.
Không dám nói là phú quý đi.
Nhưng nhất định cũng là một ngọn núi vàng đang chờ khai quật.
Nếu có chút năng lực, đều có thể moi được không ít lợi ích.
Lão Lý đầu kia có thể lăn lộn trong tù bao năm như thế, năng lực đương nhiên là không cần phải bàn.
Đương nhiên, mấu chốt nhất là, người này là một tên lưu manh.
Một tháng chẳng tốn bao nhiêu tiền.
Mà lại bởi vì lưu manh nên chắc chắn là có nhu cầu kết hôn.
Có tiền có bản lĩnh mà còn có nhu cầu.
Hắn tìm người gánh giúp mà không tìm loại người này thì còn tìm ai?
"Bệnh?"
"Bệnh gì?"
"Không lẽ là bệnh mất trí nhớ à?"
"Cảm thấy ta như là đồ nhà giàu tiêu tiền như rác sao?"
"Ta đây nếu chữa khỏi cho nàng, nàng phủi mông cái một, quay mặt bỏ đi thì ta làm sao?"
Không hiểu sao, cứ mỗi khi nói đến chuyện bé gái mồ côi từ nước ngoài kia lại bị bệnh.
Thì trong đầu Lý Trường Thọ nảy ra ý niệm đầu tiên là mất trí nhớ.
Chứ nếu không bị mất trí nhớ thì chẳng biết diễn thế nào.
"Không phải, không phải, nếu thật mất trí nhớ thì tốt."
"Thì... chỉ là bệnh thường thôi, chẳng qua là tiền thuốc thang hơi đắt một tí...."
Tiểu Vương liên tục lắc đầu.
Hắn còn mong người ta bị mất trí nhớ cơ đấy!
Mấy đồ đó, vừa dễ dàng lại còn dùng ngon nữa.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha"
"Đắt hay không nói sau, mấu chốt là ta cũng đâu có ý định thành gia lập thất, ngươi tìm ta là tìm lộn người rồi."
Lý Trường Thọ liên tục xua tay.
Đùa gì vậy, hắn đã là người mấy ngàn tuổi.
Sao có thể lấy người phàm làm vợ được.
"Ôi, đừng có vội từ chối như thế chứ!"
"Ngươi nhìn còn chưa nhìn mà, thật không đùa với ngươi đâu, người ta nhìn như tiên nữ vậy."
"Nói thật, nếu không phải ta không kham nổi số tiền đó, thì đâu có tới lượt ngươi chứ?"
"Thôi thôi thôi, cứ đi xem một chút đã, đi xem một chút đã....."
"Vậy nha? Lão Lưu, hỗ trợ coi cái chỗ này cho ta, ta giúp lão Lý đầu giải quyết chuyện đại sự cuộc đời."
Tiểu Vương hướng mấy ngục tốt khác trong ngục hô lên.
"Yên tâm, yên tâm, chuyện trọng đại cả đời của lão Lý đầu quan trọng hơn cả."
"Ngươi mà giúp hắn giải quyết được việc này."
"Ta không chỉ giúp ngươi canh, mà còn cùng mấy anh em luân phiên nhau gác một tuần cho ngươi luôn!"
Nhắc tới trong ngục thì ai mà chưa từng nhận ân huệ của Lý Trường Thọ, thay phiên ca trực thì chẳng biết đã thay không biết bao nhiêu lần rồi.
Giờ nghe nói là đi xem mắt giúp lão thì không nói hai lời đồng ý.
Lão Lý đi xem mắt, đây là chuyện lớn trong ngục mà!
Dù vì thể diện ai thì cũng phải là đồng ý thôi.
Lý Trường Thọ cũng đành bó tay, Tiểu Vương quá nhiệt tình nên không tiện từ chối.
Nài ép kéo lôi hắn đi một đường đến nhà.
Tuy nói có ý muốn tìm người đổ vỏ, nhưng dù sao vẫn là ý tốt.
Đương nhiên, Lý Trường Thọ tò mò hơn là chuyện tiền thuốc thang.
Vương gia cũng coi như là thế gia ngục tốt, bao nhiêu năm vơ vét.
Nếu không phải muốn tránh để người khác để mắt, thì số của cải ấy cũng có thể thừa sức bù vào một nửa số tiền nhà địa chủ lão tài kia chứ chẳng ít.
Rốt cuộc thì là thứ thuốc men gì đắt đến như vậy.
Mà còn làm hắn cảm thấy khó khăn?
Khó khăn đã đành, mà vẫn còn cố giữ người để cứu chữa.
Xem ra, cô gái này thật đúng là có hai phần tư sắc.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, cô gái này lại là người được vớt trên biển cả.
Đối với chuyện gì xảy ra trên đại dương mênh mông, Lý Trường Thọ cũng đều thấy hứng thú.
Đằng nào thì cũng chỉ đi một chuyến, vậy thì theo hắn cũng được.
--------------------- Tiểu viện của Vương gia.
"Ôi này, rốt cuộc các người có trị hay không hả!"
"Ta nói cho các người biết, còn có không ít người đang xếp hàng đợi ta chữa trị đó!"
"Bệnh nhân này, nói thật thì tỷ lệ sống sót không cao đâu."
"Ý của lão hủ là, khuyên các người đừng lãng phí thời gian nữa."
"Nếu không thì riêng tiền thuốc thang mỗi ngày, không phải thứ mà các người gánh nổi đâu."
Một vị lão trung y tóc hoa râm, đứng ở cổng tiểu viện tỏ vẻ chờ không nổi.
"ε=(´ο`*))) haiz, chờ một chút, chờ một chút, nhi tử ta đi kiếm tiền rồi."
"Dù sao thì cũng là tính mạng con người, ngài...."
Một bà lão giữ chặt lão trung y, không cho ông ta rời đi.
"ε=(´ο`*))) haiz, bệnh này đúng là... "
Lão trung y còn định nói gì nữa, thì bên ngoài cửa có tiếng bước chân truyền đến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận