Trường Sinh: Áp Giải Phạm Nhân Trăm Năm, Nhập Thế Tức Vô Địch

Chương 554: Trên biển nhiều bảo tàng

"Cũng không ít người nhờ vào những bí kíp võ công này mà phất lên đấy.""Gọi là khiến người ta hâm mộ... ... ... . . . . ."Lý Ca nghĩ tới nghĩ lui, nước miếng thì vô thức chảy ra."Mộ huyệt?""Trên hải đảo này còn có mộ huyệt?"Lý Trường Thọ vừa nghe thấy chữ mộ, mắt sáng lên, liền thấy hứng thú.Hắn biết rõ cái lợi của việc trộm mộ.Nhất là, có thể đến được cái nơi này, phần lớn đều có chút bản lĩnh.Nếu như có thể... ... ...Nghĩ tới là đã thấy thích rồi."Có chứ, đương nhiên là có rồi.""Bất quá, thực ra mộ có ích không nhiều lắm, đại đa số cơ bản đều là những nơi mà những người kia cất giấu bảo tàng.""Không đến đây thì không biết đâu, thì ra... ... . Ôi cha... ... . .""Ngươi không biết đó thôi, mấy năm trước có người phát hiện một cái kho báu, ngươi đoán xem có bao nhiêu tiền?"Lý Ca đột nhiên thần bí hỏi."Vạn lạng hoàng kim?"Nhìn cái ánh mắt đắc ý kia của Lý Ca, Lý Trường Thọ trực tiếp mở một cái giá cũng coi như cao."(ˉ▽ ̄~) Xì ~~~~~~ ""Vạn lạng hoàng kim thì là cái thá gì?"Lý Ca trợn mắt khinh bỉ."Ờ... ... . . . . Vậy cũng thôi đi... ... . .""Vậy thì là ngàn vạn lạng hoàng kim?"Lý Trường Thọ nghĩ nghĩ, đây chính là bảo tàng.Nếu tính theo những gì người bình thường coi là nhiều tiền, thì quả thật có hơi quá đáng.Bảo tàng mà! ! !Vậy thì phải nói lớn chuyện lên chứ.Nếu mà nhỏ quá thì sợ phí chuyên chở còn không đủ ấy chứ."Khụ khụ... ... . . . . Cũng không đến mức đó... ...""Mấy chục vạn lạng hoàng kim thôi."Lý Ca bị lời của Lý Trường Thọ làm cho sặc, ho khan hai tiếng.Người này thực sự dám nâng giá quá đấy! ! !Ngàn vạn lạng hoàng kim, có biết đó là khái niệm gì không?Chừng đó đủ cho một quốc gia nhỏ gây dựng lại ngân khố luôn đấy.Chỉ mỗi cái công phu thở mạnh này, cũng khiến cái tâm đắc ý ban đầu của hắn bay biến hết rồi.Vốn là hắn còn muốn chế nhạo một chút, ai dè lại không dám nghĩ tới.Bây giờ thì... ... ... . . ."Mấy chục vạn hoàng kim! ! !""Nhiều thật! ! !"Hoàng kim cái thứ này, Lý Trường Thọ quả thực không có hứng thú.Chỉ có thể cho qua chuyện."ờ ờ ờ ờ ờ ""Nhiều, nhiều chứ, đúng là nhiều!""Chỉ tiếc... ... ... ε=(´ο`*))) haiz... ... ... ."Lời của Lý Trường Thọ mặc dù có ý đấy, nhưng Lý Ca nghe vào lại có chút khó chịu.Cứ như là, có một chút qua loa ý vị ấy.Đương nhiên, đây cũng chỉ là nghe thoáng qua, không thể cho là thật được.Nhưng mà, kết cục cuối cùng của đám người kia, khiến người ta phải thổn thức."Chẳng lẽ lại... ... . . . . ."Lý Trường Thọ cũng nghe thấy tiếng thở dài của Lý Ca.Người chết vì tiền, chim chết vì mồi.Tiền bạc lay động lòng người.Đám người kia sợ là không có kết quả tốt đẹp gì."Không sai, ngươi đoán đúng rồi đấy.""Mấy chục vạn lạng hoàng kim, ai mà không động lòng.""Mặc dù mọi người trước đó đã nói là chia đều, nhưng luôn có kẻ không phục! ! ! !""Nhất là cái người phát hiện ra hoàng kim trước nhất, hắn sao mà nhẫn được.""Cụ thể chuyện gì xảy ra thì không rõ.""Tóm lại cuối cùng, con thuyền đó trên đường về đã bị rỉ nước mà chìm xuống đáy biển.""Nếu không có người sống sót liều mình trốn thoát, thì không ai biết được chuyện này.""Thật sự là... ... . . . ε=(´ο`*))) haiz... ... . . . ."Lý Ca lần nữa thở dài một hơi."Cũng là chuyện không còn cách nào khác, tiền bạc tuy là vật ngoài thân, nhưng... ... . . .""Tài có thể thông thần, cũng không phải đùa đâu.""Người sống một đời, ai chẳng phải vì mấy đồng bạc vụn mà cố gắng sống?"Lý Trường Thọ phụ họa theo."Đúng vậy a... ... . . . . .""Đáng tiếc, ta lại sinh không đúng thời đại.""Nhớ năm xưa, hải vận còn đang phát triển, nghe nói các vị đại gia giàu có toàn là ném tiền như rác đấy! ! !""Tùy tiện phát hiện cái hòn đảo không tên nào đó cũng có thể thu được một khoản tiền đủ sống cả đời không lo ăn uống.""Nào có được như bây giờ... ... ... . .""ε=(´ο`*))) haiz... ... . . . . .""Bi kịch thật đấy! ! ! !""Tại sao chứ! ! !""Tại sao ta lại không gặp được cái thời đại đó chứ?"Lý Ca có chút rên rỉ."Khụ khụ... ... . . . Đời người đâu có chuyện gì cũng như ý được đâu, cũng bình thường thôi mà.""Biết đâu được, sau này cũng có cơ hội.""Nói xem, ngươi nếu mà có tiền thì sẽ làm gì?"Lý Trường Thọ sờ mũi, có chút xấu hổ.Trước đó vì phát động người ra biển, giá cả đúng là đã mở hơi cao.Hơn nữa, không phải cao bình thường, mà là rất cao rất cao.Chỉ bất quá, sau khi bắt đầu khởi hành thì giá cả tự nhiên cũng tụt xuống.Hết cách, người này thực sự quá nhiều.Đã không thiếu người, thì tự nhiên cũng sẽ không ngu ngốc mà hét giá cao.Ngươi không dám thì tự nhiên có người khác bằng lòng làm.Nếu như nói theo lý của Lý Ca, thì đây chính là không gặp được thời.Ngược lại thì đúng là quá chính xác rồi."Có tiền á, ta sẽ đi tìm nơi có núi có sông, mua một cái tiểu viện.""Cưới mười mấy phòng vợ đẹp thiếp xinh, sau đó sinh mấy chục đứa con, nhìn chúng nó lớn lên, cưới vợ, sinh con, rồi tái giá vợ, tái sinh tử, sau đó... ... . ."Lý Ca đột ngột chìm đắm vào trong mộng tưởng tươi đẹp."ờ ờ ờ ờ ờ ""Cưới nhiều thế thì ngươi không bị ép làm thịt à!"Lý Trường Thọ lườm nguýt một cái.Với cái ý tưởng này của hắn, sợ là muốn cưới cả tam cung lục viện rồi, còn hơn cả Hoàng Thượng.Nhưng người ta là Hoàng Đế có cái gốc vốn ghê gớm mà.Nhân sâm hươu rượu uống ừng ực, thì mới... ... ...Tốt rồi, có tiền thì mấy thứ này cũng làm được cả thôi."Hắc hắc hắc, đừng sợ đừng sợ! ! !""Ta bây giờ chỉ sợ không có tiền thôi, chứ còn lại cái gì cũng không lo cả.""Hắc hắc hắc hắc... ... . ."Lý Ca cười ngây ngô, cũng không biết là nghĩ tới cái gì."ờ ờ ờ ờ ờ ""Mà nói, ngươi cũng lênh đênh trên biển bao nhiêu năm rồi.""Vậy mà chưa từng nhặt được cái bảo tàng nào sao?"Lý Trường Thọ đột nhiên như nghĩ ra gì đó mà hỏi.Cũng không trách hắn hỏi như vậy, thật sự là có thể gặp được hắn thì cũng giữ được quan hệ.Số phận của người này bình thường sẽ không quá kém.Cái tên Lý Ca này bỏ qua chuyện khác, thì cơn bão quật thuyền gãy vụn kia mà còn có thể được cứu vớt, trở về từ cõi chết.Nghĩ kiểu gì cũng thấy người này có khí vận trong người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận