Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Quà tặng kèm
Trình Trục và Thẩm Minh Lãng trong mắt m·ọ·i người: châu đầu ghé tai, nghị luận đại kế.
Vẫn là Trình Trục và Thẩm Minh Lãng: biểu đệ ta phản bội, đại ca tự giải quyết đi!
— Có nội ứng, ngừng nghị luận!
Thẩm Minh Lãng lúc này sửng sốt trừng cặp mắt một mí tới nỗi con ngươi c·ă·n·g tròn. Hiện tại hắn vẫn chưa tin vào mắt mình.
“Tiểu đệ à, cậu thực sự định làm vậy với anh?”
Chủ yếu là hắn không hiểu rốt cuộc Trình Trục muốn gì. Lâm Lộc là nữ thần nổi danh nhất trường, loại nam sinh tuổi dậy thì như cậu nói không động tâm thì có quỷ mới tin.
Người anh em ơi, tôi thật sự hết lòng hết dạ với cậu mà, kinh nghiệm cua gái trước
giờ đều truyền lại hết cả rồi. Thế mà
cậu lại không tin tôi, nếu để Lâm Lộc vào nhóm đối thủ, đảm bảo sẽ tốt hơn rất nhiều so với vào nhóm chúng ta!
Thẩm Minh Lãng nội tâm khóc thét: “Mẹ nó, nam sinh tuổi dậy thì quá ngu xuẩn, dạy không nổi!”
Hắn bắt đầu đắc ý: “Mà cũng phải thôi, kẻ trẻ người
non dạ làm sao có thể hiểu được chuyện ở đẳng cấp của mình?”
Thẩm Minh Lãng hùng hùng hổ hổ: “Được rồi, được
rồi, con mẹ nó theo ý cậu hết, coi như hôm nay sinh nhật cậu cũng được. Nhưng
tôi không phải sợ cậu uy hiếp đâu, chẳng qua cậu là biểu đệ của tôi thôi.”
Trình Trục cũng rất phối hợp, sảng khoái vỗ ngực, sau đó chỉ chỉ Thẩm Minh Lãng bày ra thái độ đúng là “anh em tốt”. Từ đầu đến cuối, cả hai chẳng ai bàn đến việc muốn Giang
Vãn Châu nhập hội hay không. Người này đích thị đã bị cho ra chuồng gà.
…
Thẩm Minh Lãng lần nữa đến chỗ Lưu Hoành
Kính chơi oẳn tù tì, lần này hắn đã thắng.
Thẩm Minh Lãng lớn tiếng nói: “Lâm Lộc! Tôi chọn Lâm Lộc!”
Vị seiyuu (diễn viên lồng tiếng) tỷ tỷ được gọi tên thì có chút bất ngờ, không nghĩ tới bản thân thế mà thật sự không cùng nhóm với Ninh Ninh.
“Tốt thôi, đợi chút nữa anh tới giúp cậu uống rượu.”
Thẩm Khanh Ninh nói khẽ, bắt đầu an bài hết
thảy.
Lâm Lộc có chút mơ hồ: “Cái gì
chứ, bọn tớ không nhất định sẽ thua
mà, tớ cũng rất lợi hại
nha!”
Lưu Hoành Kính không tửu lượng bằng Thẩm Minh Lãng, kỳ thực ban đầu hắn
muốn tuyển Lâm Lộc vào đội, suy cho cùng, nữ thần này có thể ngang hàng với Thẩm Khanh Ninh.
Thẩm Khanh Ninh khiến mọi người có chút e sợ, còn nữ seiyuu này thì thật là con mẹ nó quá đáng yêu, 10 điểm không có nhưng, cười lên còn có lúm đồng tiền. Hắn thân là đội trưởng đội đối thủ, giờ phút này thực sự là khó lòng hiểu nổi Thẩm Minh
Lãng đang
suy tính gì.
“Đầu tiên chọn một tên ngốc chỉ tốt nghiệp trung học, kế đến chọn lấy một thiếu nữ rõ ràng chưa đủ tuổi trưởng thành. Sao thế, muốn có bộ
sưu tập pháo hôi à?” Lưu Hoành Kính cảm thấy Thẩm Minh Lãng nhất định đang muốn uống rượu giải
khát.
Ba lượt oẳn tù tì tiếp theo, Lưu Hoành Kính thắng đủ cả. Hắn ta trực tiếp tuyển lựa hết người tài vào đội. Sắc mặt
Thẩm Minh Lãng trong nháy mắt liền khó coi vô cùng.
Hắn có không tin vào
tâm linh: “Hừ! Tay mình hôm nay hỏng rồi à, sao l·ạ·i thua liên tiếp như vậy chứ?”
Lưu Hoành Kính oẳn tù tì được thế liên
tục thắng, hồi sau, mỗi lần chiến thắng là mỗi lần hiện trường hô
hào tán dương, bởi vì đội nhóm bọn họ đã hoàn toàn ở thế áp đảo số lượng!
Đây chính là sự thú vị [Thế Chiến]! Cuộc đấu không nhất thiết phải có quân số bằng nhau.
Có vẻ Thẩm Minh Lãng đang
gặp vận hạn, đúng là hiếm thấy. Nhưng loại tình huống này cũng không
phải chưa từng xuất hiện. Trình Trục trước kia đã chơi qua trò này,
cũng từng gặp một trận 2 mạng đấu 8.
Hiện tại đến phút chót, tổng thể 12 người
chỉ sót lại Tiểu Giang nhà chúng ta là chưa ai chọn.
Lưu Hoành Kính
không biết có thật cảm thấy tội nghiệp cho kẻ đón sinh nhật hôm nay, hay đang cố tình thêm
dầu vào lửa, hắn nhìn Giang Vãn Châu sau đó xua tay, làm vẻ
cao thượng:
“Hôm nay
sinh nhật ai
kia, tặng luôn bạn học Giang cho đội các cậu. Không cần
oẳn tù tì tranh người nữa.”
…
[ Quà tặng kèm ]
Vẫn là Trình Trục và Thẩm Minh Lãng: biểu đệ ta phản bội, đại ca tự giải quyết đi!
— Có nội ứng, ngừng nghị luận!
Thẩm Minh Lãng lúc này sửng sốt trừng cặp mắt một mí tới nỗi con ngươi c·ă·n·g tròn. Hiện tại hắn vẫn chưa tin vào mắt mình.
“Tiểu đệ à, cậu thực sự định làm vậy với anh?”
Chủ yếu là hắn không hiểu rốt cuộc Trình Trục muốn gì. Lâm Lộc là nữ thần nổi danh nhất trường, loại nam sinh tuổi dậy thì như cậu nói không động tâm thì có quỷ mới tin.
Người anh em ơi, tôi thật sự hết lòng hết dạ với cậu mà, kinh nghiệm cua gái trước
giờ đều truyền lại hết cả rồi. Thế mà
cậu lại không tin tôi, nếu để Lâm Lộc vào nhóm đối thủ, đảm bảo sẽ tốt hơn rất nhiều so với vào nhóm chúng ta!
Thẩm Minh Lãng nội tâm khóc thét: “Mẹ nó, nam sinh tuổi dậy thì quá ngu xuẩn, dạy không nổi!”
Hắn bắt đầu đắc ý: “Mà cũng phải thôi, kẻ trẻ người
non dạ làm sao có thể hiểu được chuyện ở đẳng cấp của mình?”
Thẩm Minh Lãng hùng hùng hổ hổ: “Được rồi, được
rồi, con mẹ nó theo ý cậu hết, coi như hôm nay sinh nhật cậu cũng được. Nhưng
tôi không phải sợ cậu uy hiếp đâu, chẳng qua cậu là biểu đệ của tôi thôi.”
Trình Trục cũng rất phối hợp, sảng khoái vỗ ngực, sau đó chỉ chỉ Thẩm Minh Lãng bày ra thái độ đúng là “anh em tốt”. Từ đầu đến cuối, cả hai chẳng ai bàn đến việc muốn Giang
Vãn Châu nhập hội hay không. Người này đích thị đã bị cho ra chuồng gà.
…
Thẩm Minh Lãng lần nữa đến chỗ Lưu Hoành
Kính chơi oẳn tù tì, lần này hắn đã thắng.
Thẩm Minh Lãng lớn tiếng nói: “Lâm Lộc! Tôi chọn Lâm Lộc!”
Vị seiyuu (diễn viên lồng tiếng) tỷ tỷ được gọi tên thì có chút bất ngờ, không nghĩ tới bản thân thế mà thật sự không cùng nhóm với Ninh Ninh.
“Tốt thôi, đợi chút nữa anh tới giúp cậu uống rượu.”
Thẩm Khanh Ninh nói khẽ, bắt đầu an bài hết
thảy.
Lâm Lộc có chút mơ hồ: “Cái gì
chứ, bọn tớ không nhất định sẽ thua
mà, tớ cũng rất lợi hại
nha!”
Lưu Hoành Kính không tửu lượng bằng Thẩm Minh Lãng, kỳ thực ban đầu hắn
muốn tuyển Lâm Lộc vào đội, suy cho cùng, nữ thần này có thể ngang hàng với Thẩm Khanh Ninh.
Thẩm Khanh Ninh khiến mọi người có chút e sợ, còn nữ seiyuu này thì thật là con mẹ nó quá đáng yêu, 10 điểm không có nhưng, cười lên còn có lúm đồng tiền. Hắn thân là đội trưởng đội đối thủ, giờ phút này thực sự là khó lòng hiểu nổi Thẩm Minh
Lãng đang
suy tính gì.
“Đầu tiên chọn một tên ngốc chỉ tốt nghiệp trung học, kế đến chọn lấy một thiếu nữ rõ ràng chưa đủ tuổi trưởng thành. Sao thế, muốn có bộ
sưu tập pháo hôi à?” Lưu Hoành Kính cảm thấy Thẩm Minh Lãng nhất định đang muốn uống rượu giải
khát.
Ba lượt oẳn tù tì tiếp theo, Lưu Hoành Kính thắng đủ cả. Hắn ta trực tiếp tuyển lựa hết người tài vào đội. Sắc mặt
Thẩm Minh Lãng trong nháy mắt liền khó coi vô cùng.
Hắn có không tin vào
tâm linh: “Hừ! Tay mình hôm nay hỏng rồi à, sao l·ạ·i thua liên tiếp như vậy chứ?”
Lưu Hoành Kính oẳn tù tì được thế liên
tục thắng, hồi sau, mỗi lần chiến thắng là mỗi lần hiện trường hô
hào tán dương, bởi vì đội nhóm bọn họ đã hoàn toàn ở thế áp đảo số lượng!
Đây chính là sự thú vị [Thế Chiến]! Cuộc đấu không nhất thiết phải có quân số bằng nhau.
Có vẻ Thẩm Minh Lãng đang
gặp vận hạn, đúng là hiếm thấy. Nhưng loại tình huống này cũng không
phải chưa từng xuất hiện. Trình Trục trước kia đã chơi qua trò này,
cũng từng gặp một trận 2 mạng đấu 8.
Hiện tại đến phút chót, tổng thể 12 người
chỉ sót lại Tiểu Giang nhà chúng ta là chưa ai chọn.
Lưu Hoành Kính
không biết có thật cảm thấy tội nghiệp cho kẻ đón sinh nhật hôm nay, hay đang cố tình thêm
dầu vào lửa, hắn nhìn Giang Vãn Châu sau đó xua tay, làm vẻ
cao thượng:
“Hôm nay
sinh nhật ai
kia, tặng luôn bạn học Giang cho đội các cậu. Không cần
oẳn tù tì tranh người nữa.”
…
[ Quà tặng kèm ]
Bạn cần đăng nhập để bình luận