Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?

Chương 416: Lại đến ký túc xá của giảng viên (2)

Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không
Chương 416: Lại đến ký túc xá của giảng viên (2)
ed: anhvietnx
Cô ấy mang dép lê chạy ra mở cửa, đến cả thời gian thay quần áo để bản thân đẹp một chút cũng không có.
Cửa vừa mở, Trình Trục liền nhìn thấy cô Trần đang mặc quần áo ngủ cotton.
Sau khi đã cởi lớp hóa trang OL ở nơi làm việc, có cảm giác ở nhà rất nhiều.
“Surprise (Ngạc nhiên)!” Trình Trục trực tiếp đóng cửa, sau đó giơ cao túi đồ, giống như bản thân đặc biệt đến một chuyến chính là đơn giản mang đến sự bất ngờ.
Trần Tầm nhìn túi đồ có chút bối rối.
Hắn còn tự biên tự diễn bỏ túi đồ lên trên bàn, 
bản thân lại ngồi 
phịch xuống sô pha, tự nhiên như đây là 
nhà hắn vậy. 
“Sao cậu không nói gì đã mua đồ rồi, không phải cậu đã đồng ý 
với tôi không như vậy nữa sao?” Trần 
Tầm hỏi sau khi ngồi xuống bên cạnh hắn. 
Kết quả, Trình Trục 
đáp lại một câu: “Con người lúc ngu ngốc nhất chính là lúc nói ra câu đó lúc đó ngươi rõ ràng đã đồng ý với ta đấy.” 
Đặc biệt là đối với loại cẩu nam nhân như hắn mà nói. 
Giảng viên nghe thấy, nhịn không được mím chặt môi mình, trong lòng có chút khó chịu. 
Con người n·à·y thật là không bao giờ nghe lời của một giảng viên là ta cũng thôi đi, bây giờ còn bắt đầu không giữ cả 
lời hứa của mình rồi! 
Trình Trục nhìn cô ấy, cố ý cúi đầu nhìn đôi 
giày trắng hôm nay bản t·h·â·n mang một cái rồi nói: “Cô có dép lê không ạ?” 
Lời này vừa nói ra, Trần Tầm tự nhiên để ý đến đôi giày hắn đang mang. 
Vỏn vẹn chỉ là nhìn một cái, 
cô ấy liền hơi mềm lòng. 
Cô ấy quả thực là người thuộc nhóm 
phụ nữ trưởng thành rồi, nhưng cô ấy chưa nói chuyện yêu đương bao giờ, chưa từng chung sống với đàn ông. 
Đối với cô ấy mà 
nói, loại mờ ám, ngọt ngào này đều là 
trải nghiệm 
chưa từng có trước đây của cuộc đời. 
“Tôi lấy cho em.” 
Cô ấy thở một cái, đứng dậy đi lấy dép lê. 
Trần Tầm rất nhanh cầm một đôi dép lê cho nam màu đen đến. 
Trình Trục nhìn dép lê, cố ý cau 
mày, biểu cảm 
thay đổi có chút 
nghiêm túc nói: 
“Sao trong nhà cô lại có dép của đàn ông vậy?” 
“Hả?” Trần Tầm không ngờ hắn sẽ đột ngột hỏi câu này. 
Trình Trục lại cố ý nói: “Em không mang dép lê công cộng, lây bệnh phù chân của người khác thì làm sao.” 
“Cậu đang nói cái quái gì vậy, dép mới đó.” Trần Tầm đặt dép bên cạnh chân của hắn nói. 
Dĩ nhiên hắn biết dép mới. 
Nếu không lần trước đến cô chắn chắn đã chủ động mang đến cho hắn rồi. 
Không mang dép lê thì lúc tắm rửa 
phiền phức rồi. 
“Cô mua mới?” Hắn hỏi. 
“Ừ.” 
Trần Tầm hơi cúi đầu, sau đó 
nhỏ tiếng đáp. 
Cô ấy nghĩ trong lòng không được cho phép hắn đến ký túc xá nữa, nhưng vẫn nhịn 
không được mua một dép nam trên Taobao. 
Tay thành thực hơn tim. 
“Sao 
đột nhiên lại nghĩ đến phải mua đôi 
dép nam để trong nhà vậy?” 
Trình Trục vẫn không bỏ qua. 
Làm sao Trần Tầm chịu được câu hỏi này chứ! 
Cô ấy chỉ có thể mở miệng nói: “Rốt cuộc cậu có thay dép không? 
Trình Trục cười, quyết định buông tha cho cô ấy, bắt đầu thay ra. 
Thay xong, hắn chỉ túi đồ n·o·́·i·: “Không mở ra xem thử sao?” 
“Lúc trước đi ngắm 
bên ngoài cửa hàng tôi đã để ý đến rồi, cảm thấy vô cùng thích hợp với cô.” 
“Nhưng mà người như em, mua đồ cho cô, em chỉ sẽ mua món bản thân em thích, cho nên trước khi mua em cũng không thể đến hỏi cô.” Hắn còn ở đây diễn vai tổng tài bá đạo. 
Trình Trục cứ như vậy tự cao tự đại nói không ngừng. 
Trần Tầm ở một bên nghe, thỉnh thoảng nhìn về phía túi đồ, lâu 
lâu lại nhìn hắn. 
Người con gái này thật 
sự là ban đêm ngủ trong chăn lớn ở khách sạn, nằm bên cạnh hắn, từng nghĩ rằng: “Trình Trục, cậu không cần giống bọn họ, đối 
xử tệ với tôi.” 
“Nhưng, nhưng cũng không cần đối với tôi quá quá tốt.” 
Đây chính là nội tâm của Trần Tầm. 
Là suy nghĩ chân thực trong lòng của cô ấy. 
Lúc này, Trình Trục lại một lần nữa thúc giục cô ấy mở ra 
xem thử. 
Thời điểm này, Trần Tầm mới vươn đôi 
tay, cẩn thận mở túi đồ ra, đến cả túi đóng gói cũng 
không dám làm hư hại một li một tí nào. 
Rất nhanh, cô ấy đã nhìn thấy mẫu túi “Saffiano” 
màu đen. 
Lại 
nữa 
rồi, thứ cảm giác sa 
vào tỉnh táo. 
Sa vào tình yêu chính là một việc rất đáng sợ, càng huống hồ là tỉnh táo nhìn bản thân từng chút một sa vào. 
“Đúng không, có phải rất hợp với cô không?” Trình Trục nghiêng đầu nhìn cô ấy hỏi: “Hôm đó vào phòng cô, em có quan sát 
màu sắc và phong cách túi mà cô mua, đỉnh không?” 
“Uhm.” Trần Tầm khẽ đáp lại. 
Sau đó, khi cô ấy thấy Trình Trục thay xong dép lê rồi thì đặt đôi giày trắng của hắn sang một bên, rất nhã nhặn cầm chúng lên, đặt ở bên cửa. 
Nói chính xác hơn là đặt bên cạnh đôi giày trắng của cô ấy, hai đôi giày xếp sóng đôi với nhau. 
Chỉ là một 
bức tranh như vậy khiến cô ấy cảm thấy: “Rất tuyệt vời.” 
Bạn cần đăng nhập để bình luận