Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?

Gọi ta tổ sư gia

Chương 33: Gọi ta tổ sư gia
...
Khi gần đến chín giờ, mọi người chia tay nhau tại một cửa hàng bán bánh ngọt rất nổi tiếng trên mạng. Thẩm Minh Lãng lái xe đến quán bar, Thẩm Khanh Ninh đưa Lâm Lộc về, còn Giang Vãn Châu tiễn Trình Trục.
Dọc đường, Giang Vãn Châu không nhịn được tra khảo: "Cậu muốn làm quen với Lâm Lộc phải không?"
Trình Trục thấy hắn suốt ngày nghi thần nghi quỷ, tức giận nói: "Sao cậu lại hỏi như vậy? Lúc tôi nói chuyện với Diệp Tử thì cậu nói tôi muốn tán tỉnh cô ta. Hôm nay tôi nói chuyện với Lâm Lộc, con mẹ nó cậu cũng nói tôi để ý. Sao không nói luôn là tôi muốn cua nốt cả chị họ của cậu đi?”
"Éc." Nói vậy khiến Giang Vãn Châu cảm thấy mình có hơi đa nghi, nhưng hắn vẫn nói: "Tôi cảm thấy như vậy đấy. Thì sao? Không được à?" 
"Đúng, đúng, đúng, trực giác của cậu lúc 
nào cũng 
đúng." Trình Trục cười mắng: 
"Hay là trước tiên gọi một tiếng anh rể cho tôi nghe một chút?" 
"Cút." Giang Vãn Châu bắt đầu chửi người. 
Ở phía bên kia, Thẩm Khanh Ninh chở Lâm Lộc về nhà trên 
chiếc Land Rover Range Rover màu 
trắng của mình. Phải công nhận rằng nữ sinh lái những chiếc xe thể thao hầm hố như này đúng là cho người ta ấn 
tượng rất sâu sắc. 
Ở đại 
học, Thẩm Khanh Ninh và Lâm Lộc đều thuộc đẳng cấp nữ thần vườn trường. Nhưng số người dám theo đuổi Thẩm Khanh Ninh 
lại ít hơn nhiều so với số người dám theo đuổi Lâm Lộc. 
Không còn cách nào khác, khí thế của người ta quá mạnh! 
Vừa sống vừa học ở Hàng Châu, nên Thẩm Khanh Ninh thường xuyên lái chiếc 
Range Rover thẳng tới trường. Hơn nữa, cô tính tình lạnh lùng cộng thêm vẻ ngoài lãnh đạm nên hầu hết các nam sinh nhìn mà sinh lòng kính sợ. 
Lúc 
chuẩn bị đến khu tập thể, Lâm Lộc dùng giọng điệu nũng nịu như 
cô vợ nhỏ của tổng tài nói với Thẩm 
Khanh Ninh: "Lão công, ngươi có thể đưa ta lên lầu không, ta sợ đi thang máy một 
mình." 
Thẩm Khanh Ninh tức giận liếc nhìn Lâm Lộc: “Sau khi đưa ngươi lên lầu, ngươi sẽ mời ta vào ngồi một lát, sau đó sẽ nói ngủ lại nhà ngươi đi, còn là ngủ chung với ngươi nữa.” 
"Được ôm ta ngủ không 
s·ư·ớ·n·g à? Ngươi chán ta rồi à?" Lâm Lộc nói với giọng vừa đáng yêu lại vừa đáng thương. 
(Những đoạn hài hước cosplay như kịch mình sẽ để sao cho nó hợp với điều mà nhân vật muốn nói đén, nên mn hiểu rằng không phải là xưng hô bị loạn mà là họ đang đùa nhau như chúng ta đùa nhau vậy, mình mong không ai hiểu lầm) 
Thẩm Khanh Ninh phớt lờ chiêu trò đeo bám của bạn thân, trực tiếp hỏi: “Đừng có làm nũng nữa, có vẻ như hôm nay cậu rất vui?”  
"Đung. Tớ rất vui.” Lâm Lộc không phủ nhận, nói 
thẳng: "Tớ đoán quả 
không sai, Trình Trục này khá đẹp trai đấy." 
"Sao nào, để ý người ta rồi?" 
“Đừng đoán linh tinh, tớ hơi thích chút chút thôi! Chỉ là cảm thấy hắn rất thú vị.” 
Lúc này, xe vừa mới đi 
tới gara dưới 
hầm của 
Lâm Lộc. 
Sau khi Thẩm Khanh Ninh cho xe về số P, cô quay đầu nhìn vào mắt bạn thân, nói: “Cậu có từng nghe câu này chưa?” 
"Câu gì?" 
"Cái gọi là tâm hồn thú 
vị thực chất là người có mật độ thông tin và trình độ hiểu biết cao hơn bạn rất nhiều, sẵn sàng lắng nghe những điều vô nghĩa và giao tiếp với bạn, 
đồng thời đưa 
ra một số ý kiến ​​​​mà bạni chưa biết hoặc chưa từng nghe trước đây, l·ậ·t đổ trí tưởng tượng thiển cận 
và tam quan của bạn ." 
Lâm Lộc tiêu hóa hết những lời Thẩm Khanh Ninh, mở to đôi mắt linh động, sáng ngời của mình. Nhưng Lâm Lộc phản đối lại rất nhanh: "Hắn chỉ là một em trai vừa mới tốt nghiệp trung học thôi,  cậu xem thường tớ quá rồi!" 
Nói xong, Lâm Lộc bổ sung thêm: “Thẩm ca của cậu cũng không thể cho 
tớ cảm giác như vậy, mà rõ ràng 
hắn cũng là người có kinh nghiệm xã giao, từng mở mấy cửa hàng, lớn tuổi hơn chúng ta nhiều, hơn nữa còn là tra nam mồm mép 
tép nhảy." 
“Chắc vậy.” Thẩm 
Khanh Ninh tùy ý nói: “Có thể là do các cậu cùng tần 
số với nhau nên cảm thấy như thế. Cũng có thể là do tớ 
nghĩ nhiều, nhưng nếu như hắn có thể bắt được tần số với tất cả mọi người…”  
Thẩm Khanh Ninh dừng một chút rồi cười nói: “Thì tên anh trai tự nhận là tra nam m·ồ·m mép của tớ hẳn cũng phải gọi hắn một tiếng... Tổ sư gia?" 
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- 
Bạn cần đăng nhập để bình luận