Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Chương 477: Lâm Lộc, sinh nhật vui vẻ (2)
Bây giờ hắn đang trong tình trạng hơi say, cho nên tư duy khá sôi nổi.
Rất nhanh hắn đã phản ứng lại: “Chắc không phải là vì cái này nên mới tổ chức sinh nhật vào ngày 24, để ngày 25 có thời gian ra ngoài chứ?”
Nếu như là người khác, có thể Trình Trục sẽ cảm thấy không đến mức, là hắn tự suy diễn.
Nhưng nếu như đối phương là tiểu Lộc thì vai hề này thật sự không chắc!
Nghĩ đến đây, hắn lại có một chút rung động trong lòng.
Sự yêu mến của Lâm Lộc luôn nóng bỏng và trực tiếp.
“Thế nào, cậu không chịu mời tôi ăn cơm hở?” Lâm Lộc lập tức thở gấp.
“Sao c·ó thể chứ!” Trình Trục cười.
Kể ra, hắn cũng rất sẵn lòng hẹn hò một ngày với Lâm Lộc.
Sau khi trọng sinh, cũng là cô ấy nói chuyện với hắn nhiều nhất, ngày thường giúp đỡ lẫn nhau nhiều nhất.
Hai người thực sự rất thân thiết.
Cho dù ngồi ngây người cùng nhau cũng sẽ không cảm thấy ngại ngùng và nhàm chán.
Ngược lại hắn còn có chút tò mò: “Đây là yêu cầu sinh nhật của cô với tôi sao?”
“Đúng vậy.”
“Không?”
“Không.”
Trình Trục không nghĩ rằng yêu cầu nhỏ nhoi thế này có thể dùng làm quà sinh nhật.
Dẫn
cô ấy đi cả ngày cũng xem là quà sao?
“Vậy tối nay thì sao?” Trình Trục hỏi.
“Tôi nay tôi phải về nhà.” Cô ấy lùi về
sau nửa bước.
Trình Trục: "…”——Động tác lùi về sau nửa bước của cô là nghiêm túc chứ?
Làm như thể tôi nói câu này là muốn làm gì với tôi vậy.
“Vậy ngồi xe tôi về nhà đi, gọi một lái xe
chỉ định.” Trình Trục đề nghị.
“Hả? Xe tôi để ở đây hả?”
“Ừ, tự cô
gọi lái xe chỉ định quay về tôi không yên tâm.” Trình Trục nói: “Hơn nữa, không phải ngày mai phải mời cô ăn cơm sao, trước buổi trưa lái xe đến nhà đón cô, làm tài xế một ngày cho cô được rồi.”
“Được nha, được nha!” Lâm Lộc nghe xong, lập tức phấn khởi nói.
Giống như bảo vệ trước cổng KTV sẽ cung cấp dịch vụ lái xe chỉ định, chỉ
có điều
thu phí đắt hơn một chút.
Vừa này gọi thẩm minh lãnh xuống lầu lái xe, thực ra cũng là để anh ta đi gọi bảo vệ lái, nếu không đã lái xe lúc say rượu rồi.
Uống rượu tuyệt đối không được lái xe, cho dù là dịch chuyển xe cũng không được, so với nó thì chiến lang
của giới giải trí là lối đi.
Sau khi lên xe, Trình Trục cũng không ngồi ở ghế phụ,
mà trực tiếp ngồi ở phía sau với Lâm Lộc.
Lúc xe chạy đến khu cao cấp cô ấy ở, bảo vệ nghiêm trang thấy bảng số xe này không có trong sổ lưu còn đi lên cúi chào hỏi thăm.
Lâm Lộc hạ cửa xổ, xác nhận thông
tin sở hữu.
Bảo vệ nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh cô gái
xinh đẹp,
hơi sững sờ trong lòng.
Anh ta làm bảo vệ ở đây cũng hơn
nửa năm rồi, đối với cô gái xinh đẹp đến mức khiến
người ta kinh ngạc này, dĩ nhiên ấn tưởng vô
cùng sâu đậm.
Trong khu
này thực sự có rất nhiều bạch phú mỹ, nhưng dĩ nhiên Lâm Lộc làm một trong những người nổi bật nhất.
“Chắc không phải là bạn trai chứ?” Anh nói nghĩ thầm.
Sau khi xe chạy vào tầng hầm, đã tìm thấy cửa thang máy của toàn
nhà nơi gia đình Lâm Lộc ở.
“Trình Trục, vậy tạm biệt trước nha~”
Cô ấy vẫy tay
tạm biệt hắn.
“Tôi cũng muốn xuống xe.” Trình Trục đi theo xuống xe.
“Hả? Ơ, cậu.” Hôm nay Lâm Lộc cũng đã uống không ít rượu nên đầu óc hơi ngu muội.
Làm gì, cậu sẽ không muốn cùng tôi lên lầu đó chứ?
Trình Trục cậu tỉnh táo chút,
đây là
nhà tôi, không phải
phòng trong chung cư Tân Hàng!
Ở đây, không được!
Nào ngờ sau khi Trình Trục xuống xe, liền kéo cô ấy đến trước cốp sau xe.
Sau khi mở cốp sau xe ra, Lâm
Lộc đã nhìn thấy túi đồ đóng gói kỹ càng.
“Này cho cô.” Trình Trục xách
nó lên đặt vào vị trí cách cô ấy gần hơn.
“Cậu đừng nói với tôi đây là quà sinh nhật của
tôi đó?” Lâm Lộc ngẩng đầu nhìn hắn.
“Sao lại không?”
“Hứ, tôi không tin, cậu lại không biết hôm nay sinh nhật tôi, chắc chắn cậu đã mua thứ nam nữ đều dùng được, rồi bây giờ tặng tôi làm quà.” Tiểu Lộc sắc xảo cảm thấy bản
thân đã nhìn thấu
mọi thứ.
“Cô nói đúng một nửa.” Trình Trục bị cô chọc cười rồi.
“Nửa nào?” Cô ấy hỏi.
“Đồ thực sự là nam nữ đều dùng được.”
“Tôi nói mà, là cái gì vậy?” Cô ấy bắt đầu tò mò.
“Khăn quàng cổ,
không phải
cô sợ lạnh nhất
sao, tôi thấy cô đều quấn khăn quàng cổ mỗi ngày mùa đông, chỉ có hôm nay không mang.” Trình Trục cũng không mua cái nút.
Khăn quàng cổ không phải là quà gì đặc biệt, nhưng trong lời hắn đã nói ra nhu cầu trong
cuộc sống của cô ấy, cũng cho thấy hắn luôn âm thầm để ý cô ấ·y mặc gì mỗi ngày.
Vậy thì, thứ ấm áp không chỉ là khăn quàng cổ mà là con người.
“Lên lầu hẵng mở ra.” Trình Trục nói với cô ấy.
“Được!”
Khu này là một nhà một lầu, bởi vì tòa lầu này đều là
nhà kiểu Đại Bình Tầng.
Nhưng Trình Trục vẫn cùng cô ấy đi vào thang máy, sau khi đến tầng trệt chỉ định, hắn lại không đi ra, mà tạm biệt cô ấy ở trong thang máy.
Lúc Lâm Lộc vào nhà, người
trong nhà đã ngủ
hết rồi, cô ấy vẫn đi vào phòng của mình.
Vừa vào phòng, cô ấy nôn nóng mở hộp quà ra.
Bên trong túi là một chiếc khăn quàng cổ màu đen, ở hai bên đầu có
logo nhãn hiệu
và viền chỉ màu
trắng.
Kiểu cách rất đơn giản, thực sự nhìn cũng giống như nam nữ đ·ề·u có thể dùng vậy.
Chỉ có điều, trong hộp quà còn có thêm một tấm thiệp chúc mừng nho nhỏ.
Bên trên
viết mấy chữ:
Lâm Lộc, sinh nhật vui vẻ! - -Trình Trục
Rất nhiều tiệm chuyên kinh doanh đều cung cấp loại thiệp chúc mừng viết sẵn này.
Nhìn tấm thiệp chúc mừng
nhỏ bé này Lâm Lộc cảm
thấy trong lòng mình dường như có máy làm bỏng ngô vậy.
Suốt buổi tối hôm nay, nó đã
đang không ngừng bị
đốt nóng lên, luôn phát ra âm thanh lộp bộp.
Nhưng mà ngay lúc này, cuối cùng nó đã phát ra một tiếng nổ.
“Trình Trục biết là sinh nhật của mình! Cậu ấy thực sự đã chuẩn bị quà sinh nhật!”
Tiểu Lộc
hào hứng cầm
điện thoại lên định gửi cho hắn tin nhắn Wechat, nhưng không biết vì sao bây giờ cô ấy rất muốn gọi điện cho hắn, cực kỳ muốn gọi điện.
Điện thoại của Trình Trục đang liên kết Bluetooth, hắn ngắt cách thức nghe bằng loa ngoài rất thuần thục, tiếng đáp lại truyền từ bên trong xe ra.
“Alo.” Hắn nói.
“Là tôi.”
“Tôi biết mà.” Hắn dở khóc dở cười nói.
“Cậu thật sự biết hôm nay là sinh nhật tôi sao? Tôi nhìn thấy thiệp chúc mừng rồi!”
“Tôi biết chứ.” Hắn lại lặp lại câu nói này.
“Vậy có phải tôi không thể dùng lí do chưa tặng quà sinh nhật để đe dọa cậu rồi.” Tiểu Lộc ngây thơ hỏi, hỏi xong tim lại bắt đầu đập nhanh.
“Không
sao,
cô có thể.” Hắn nói.
Rất nhanh hắn đã phản ứng lại: “Chắc không phải là vì cái này nên mới tổ chức sinh nhật vào ngày 24, để ngày 25 có thời gian ra ngoài chứ?”
Nếu như là người khác, có thể Trình Trục sẽ cảm thấy không đến mức, là hắn tự suy diễn.
Nhưng nếu như đối phương là tiểu Lộc thì vai hề này thật sự không chắc!
Nghĩ đến đây, hắn lại có một chút rung động trong lòng.
Sự yêu mến của Lâm Lộc luôn nóng bỏng và trực tiếp.
“Thế nào, cậu không chịu mời tôi ăn cơm hở?” Lâm Lộc lập tức thở gấp.
“Sao c·ó thể chứ!” Trình Trục cười.
Kể ra, hắn cũng rất sẵn lòng hẹn hò một ngày với Lâm Lộc.
Sau khi trọng sinh, cũng là cô ấy nói chuyện với hắn nhiều nhất, ngày thường giúp đỡ lẫn nhau nhiều nhất.
Hai người thực sự rất thân thiết.
Cho dù ngồi ngây người cùng nhau cũng sẽ không cảm thấy ngại ngùng và nhàm chán.
Ngược lại hắn còn có chút tò mò: “Đây là yêu cầu sinh nhật của cô với tôi sao?”
“Đúng vậy.”
“Không?”
“Không.”
Trình Trục không nghĩ rằng yêu cầu nhỏ nhoi thế này có thể dùng làm quà sinh nhật.
Dẫn
cô ấy đi cả ngày cũng xem là quà sao?
“Vậy tối nay thì sao?” Trình Trục hỏi.
“Tôi nay tôi phải về nhà.” Cô ấy lùi về
sau nửa bước.
Trình Trục: "…”——Động tác lùi về sau nửa bước của cô là nghiêm túc chứ?
Làm như thể tôi nói câu này là muốn làm gì với tôi vậy.
“Vậy ngồi xe tôi về nhà đi, gọi một lái xe
chỉ định.” Trình Trục đề nghị.
“Hả? Xe tôi để ở đây hả?”
“Ừ, tự cô
gọi lái xe chỉ định quay về tôi không yên tâm.” Trình Trục nói: “Hơn nữa, không phải ngày mai phải mời cô ăn cơm sao, trước buổi trưa lái xe đến nhà đón cô, làm tài xế một ngày cho cô được rồi.”
“Được nha, được nha!” Lâm Lộc nghe xong, lập tức phấn khởi nói.
Giống như bảo vệ trước cổng KTV sẽ cung cấp dịch vụ lái xe chỉ định, chỉ
có điều
thu phí đắt hơn một chút.
Vừa này gọi thẩm minh lãnh xuống lầu lái xe, thực ra cũng là để anh ta đi gọi bảo vệ lái, nếu không đã lái xe lúc say rượu rồi.
Uống rượu tuyệt đối không được lái xe, cho dù là dịch chuyển xe cũng không được, so với nó thì chiến lang
của giới giải trí là lối đi.
Sau khi lên xe, Trình Trục cũng không ngồi ở ghế phụ,
mà trực tiếp ngồi ở phía sau với Lâm Lộc.
Lúc xe chạy đến khu cao cấp cô ấy ở, bảo vệ nghiêm trang thấy bảng số xe này không có trong sổ lưu còn đi lên cúi chào hỏi thăm.
Lâm Lộc hạ cửa xổ, xác nhận thông
tin sở hữu.
Bảo vệ nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh cô gái
xinh đẹp,
hơi sững sờ trong lòng.
Anh ta làm bảo vệ ở đây cũng hơn
nửa năm rồi, đối với cô gái xinh đẹp đến mức khiến
người ta kinh ngạc này, dĩ nhiên ấn tưởng vô
cùng sâu đậm.
Trong khu
này thực sự có rất nhiều bạch phú mỹ, nhưng dĩ nhiên Lâm Lộc làm một trong những người nổi bật nhất.
“Chắc không phải là bạn trai chứ?” Anh nói nghĩ thầm.
Sau khi xe chạy vào tầng hầm, đã tìm thấy cửa thang máy của toàn
nhà nơi gia đình Lâm Lộc ở.
“Trình Trục, vậy tạm biệt trước nha~”
Cô ấy vẫy tay
tạm biệt hắn.
“Tôi cũng muốn xuống xe.” Trình Trục đi theo xuống xe.
“Hả? Ơ, cậu.” Hôm nay Lâm Lộc cũng đã uống không ít rượu nên đầu óc hơi ngu muội.
Làm gì, cậu sẽ không muốn cùng tôi lên lầu đó chứ?
Trình Trục cậu tỉnh táo chút,
đây là
nhà tôi, không phải
phòng trong chung cư Tân Hàng!
Ở đây, không được!
Nào ngờ sau khi Trình Trục xuống xe, liền kéo cô ấy đến trước cốp sau xe.
Sau khi mở cốp sau xe ra, Lâm
Lộc đã nhìn thấy túi đồ đóng gói kỹ càng.
“Này cho cô.” Trình Trục xách
nó lên đặt vào vị trí cách cô ấy gần hơn.
“Cậu đừng nói với tôi đây là quà sinh nhật của
tôi đó?” Lâm Lộc ngẩng đầu nhìn hắn.
“Sao lại không?”
“Hứ, tôi không tin, cậu lại không biết hôm nay sinh nhật tôi, chắc chắn cậu đã mua thứ nam nữ đều dùng được, rồi bây giờ tặng tôi làm quà.” Tiểu Lộc sắc xảo cảm thấy bản
thân đã nhìn thấu
mọi thứ.
“Cô nói đúng một nửa.” Trình Trục bị cô chọc cười rồi.
“Nửa nào?” Cô ấy hỏi.
“Đồ thực sự là nam nữ đều dùng được.”
“Tôi nói mà, là cái gì vậy?” Cô ấy bắt đầu tò mò.
“Khăn quàng cổ,
không phải
cô sợ lạnh nhất
sao, tôi thấy cô đều quấn khăn quàng cổ mỗi ngày mùa đông, chỉ có hôm nay không mang.” Trình Trục cũng không mua cái nút.
Khăn quàng cổ không phải là quà gì đặc biệt, nhưng trong lời hắn đã nói ra nhu cầu trong
cuộc sống của cô ấy, cũng cho thấy hắn luôn âm thầm để ý cô ấ·y mặc gì mỗi ngày.
Vậy thì, thứ ấm áp không chỉ là khăn quàng cổ mà là con người.
“Lên lầu hẵng mở ra.” Trình Trục nói với cô ấy.
“Được!”
Khu này là một nhà một lầu, bởi vì tòa lầu này đều là
nhà kiểu Đại Bình Tầng.
Nhưng Trình Trục vẫn cùng cô ấy đi vào thang máy, sau khi đến tầng trệt chỉ định, hắn lại không đi ra, mà tạm biệt cô ấy ở trong thang máy.
Lúc Lâm Lộc vào nhà, người
trong nhà đã ngủ
hết rồi, cô ấy vẫn đi vào phòng của mình.
Vừa vào phòng, cô ấy nôn nóng mở hộp quà ra.
Bên trong túi là một chiếc khăn quàng cổ màu đen, ở hai bên đầu có
logo nhãn hiệu
và viền chỉ màu
trắng.
Kiểu cách rất đơn giản, thực sự nhìn cũng giống như nam nữ đ·ề·u có thể dùng vậy.
Chỉ có điều, trong hộp quà còn có thêm một tấm thiệp chúc mừng nho nhỏ.
Bên trên
viết mấy chữ:
Lâm Lộc, sinh nhật vui vẻ! - -Trình Trục
Rất nhiều tiệm chuyên kinh doanh đều cung cấp loại thiệp chúc mừng viết sẵn này.
Nhìn tấm thiệp chúc mừng
nhỏ bé này Lâm Lộc cảm
thấy trong lòng mình dường như có máy làm bỏng ngô vậy.
Suốt buổi tối hôm nay, nó đã
đang không ngừng bị
đốt nóng lên, luôn phát ra âm thanh lộp bộp.
Nhưng mà ngay lúc này, cuối cùng nó đã phát ra một tiếng nổ.
“Trình Trục biết là sinh nhật của mình! Cậu ấy thực sự đã chuẩn bị quà sinh nhật!”
Tiểu Lộc
hào hứng cầm
điện thoại lên định gửi cho hắn tin nhắn Wechat, nhưng không biết vì sao bây giờ cô ấy rất muốn gọi điện cho hắn, cực kỳ muốn gọi điện.
Điện thoại của Trình Trục đang liên kết Bluetooth, hắn ngắt cách thức nghe bằng loa ngoài rất thuần thục, tiếng đáp lại truyền từ bên trong xe ra.
“Alo.” Hắn nói.
“Là tôi.”
“Tôi biết mà.” Hắn dở khóc dở cười nói.
“Cậu thật sự biết hôm nay là sinh nhật tôi sao? Tôi nhìn thấy thiệp chúc mừng rồi!”
“Tôi biết chứ.” Hắn lại lặp lại câu nói này.
“Vậy có phải tôi không thể dùng lí do chưa tặng quà sinh nhật để đe dọa cậu rồi.” Tiểu Lộc ngây thơ hỏi, hỏi xong tim lại bắt đầu đập nhanh.
“Không
sao,
cô có thể.” Hắn nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận