Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Dạ dày không tốt
Chương 40: Dạ dày không tốt
"Chọn ảnh quảng cáo không phải rất đơn giản sao, chỉ là tìm người mẫu rồi tìm địa điểm, sau đó chụp ảnh dựa theo yêu cầu, rồi chỉnh sửa một chút." Trình Trục nói.
Thật ra hắn biết rõ thứ Vương An Toàn muốn nghe không phải là những điều này. Nhưng làm sao có thể ngay trên taxi, trước mặt người ngoài nói với ngươi về những đồ vật mà không nên nhắc đến?
Mấy lần Vương An Toàn muốn lên tiếng nhưng lại thôi. Trình Trục đưa tay vỗ vỗ vai hắn, nói: "Bởi vì sản phẩm của chúng ta đặc thù, cũng không tiện đến cơ sở chuyên chụp ảnh."
Lúc này, Trình Trục chợt nhớ ra rằng, những năm gần đây,
các cơ sở chụp ảnh cũng phát triển theo thương mại điện tử. Nơi gọi là cơ sở chụp ảnh thực ra là được xây dựng trên một khu vực rộng lớn, xung quanh chế tạo
rất nhiều
cảnh quan rất phong phú, cung cấp bối cảnh phục vụ cho việc chụp hình của thương mại điện tử.
“Một cơ sở chụp ảnh uy tín cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền.” Hắn đánh giá, mấy năm nay có
thể coi nghề này
là một con đường dễ kiếm tiền..
Vương An Toàn nghe vậy, tim đập thình thịch. Không t·i·ệ·n đến khu chụp ảnh công cộng thì cũng
chỉ có thể chọn những địa điểm
như là…
Trình Trục thấy hắn bắt đầu suy nghĩ lung tung, cố tình đùa ác ý: "Cảnh quay cũng nên chú trọng vào cảm giác như ở
nhà, giống như phải có sofa này, giường này, bồn rửa tay của nhà vệ sinh này, bồn tắm này..."
"Không phải chứ, Trục ca! Vậy
anh đến những nơi này chụp ảnh sản phẩm của chúng ta, không phải tôi... không tiện đi theo sao?" Vương An Toàn lắp bắp nói.
"Ha ha, tiểu
tử nhà cậu cũng rất hiểu công việc này đ·ấ·y nhỉ!"
"Cậu đã hiểu chuyện như vậy thì nhớ kỹ đến lúc
đó tuyệt đối đừng đòi đi theo!" Trình Trục nhếch miệng cười, nói.
...
…
Trên đường đi, tài xế
taxi đều phải cố vượt qua những ổ gà rải rác khắp nơi, rất nhanh
đã đưa hai người tới điểm đến.
Lúc xuống xe, Vương An Toàn nhân lúc không có ai
bên cạnh, cả gan hỏi: "Trục ca, đến lúc đó tôi có thể thưởng thức kiệt tác của anh không?"
Chết tiệt, sao ngươi
vẫn còn nghĩ đến việc chụp ảnh?
Trình Trục xua tay.
Chẳng phải ảnh mẫu vốn để người ta xem h·a·y sao, chuyện này
thì có gì đâu.
“Dựa vào thái độ này, sẽ cho cậu xem đầu tiên!”
Lúc này, hai người vừa tới nhà máy thứ hai, so với cái thứ nhất thì lớn hơn một chút. Ông chủ là một người khoảng chừng bốn
mươi, thái độ khá lạnh nhạt, kiên quyết không chịu áp dụng [Dropshipping].
Trình Trục cũng không có ý kiến
gì đối với việc này, lập tức mang theo Vương An Toàn rời đi.
"Khinh thường ai chứ!" Vương An Toàn vẫn có chút khó chịu.
"Cũng không quan trọng lắm, vừa hay nói cho hắn biết
hàng mẫu trong tay chúng ta là của nhà máy nào." Trình Trục
nói.
"Sau đó?" Vương An Toàn hỏi.
Trình Trục nhíu mày, bắt đầu tỏa ra bức khí: "Không có sau đó nữa, rồi một ngày hắn sẽ biết, nhà máy kia có nhiều đơn hàng đến nỗi máy móc liên tục hoạt động đến bốc khói, các công nhân đều phải làm xuyên suốt hai ca."
Vương An Toàn hiểu ý của hắn, cảm thán
một câu: "Lợi hại!"
Thật ra Trình Trục không hề ngạc nhiên trước thái độ của chủ nhà máy. Kiếp
trước hắn cũng từng tới Ô Thành làm thương mại điện tử, nơi này có một thành phố kinh doanh hàng hóa nhỏ nổi tiếng thế giới với nguồn cung hàng hoá vô cùng dồi dào.
Hắn quen biết không ít các bà chủ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa quan hệ cá nhân còn rất sâu. Hắn thường nghe họ phàn nàn, nói rằng nhiều người đến chợ vì trong nhà thiếu thứ gì đó, nói là đến lấy hàng mẫu nhưng thực chất đến đây để
xem chùa, sau đó căn bản không có khả
năng lên đơn.
Có một số người kinh doanh ở phương diện này ăn vài lần thiệt thòi, tâm tính sẽ thay đổi.
Chủ xưởng này tuổi đã bốn mươi, tư duy có chút cổ hủ, phỏng chừng là dạ dày cũng không tốt, không ăn nổi “cái bánh lớn” của Trình Trục.
"Chọn ảnh quảng cáo không phải rất đơn giản sao, chỉ là tìm người mẫu rồi tìm địa điểm, sau đó chụp ảnh dựa theo yêu cầu, rồi chỉnh sửa một chút." Trình Trục nói.
Thật ra hắn biết rõ thứ Vương An Toàn muốn nghe không phải là những điều này. Nhưng làm sao có thể ngay trên taxi, trước mặt người ngoài nói với ngươi về những đồ vật mà không nên nhắc đến?
Mấy lần Vương An Toàn muốn lên tiếng nhưng lại thôi. Trình Trục đưa tay vỗ vỗ vai hắn, nói: "Bởi vì sản phẩm của chúng ta đặc thù, cũng không tiện đến cơ sở chuyên chụp ảnh."
Lúc này, Trình Trục chợt nhớ ra rằng, những năm gần đây,
các cơ sở chụp ảnh cũng phát triển theo thương mại điện tử. Nơi gọi là cơ sở chụp ảnh thực ra là được xây dựng trên một khu vực rộng lớn, xung quanh chế tạo
rất nhiều
cảnh quan rất phong phú, cung cấp bối cảnh phục vụ cho việc chụp hình của thương mại điện tử.
“Một cơ sở chụp ảnh uy tín cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền.” Hắn đánh giá, mấy năm nay có
thể coi nghề này
là một con đường dễ kiếm tiền..
Vương An Toàn nghe vậy, tim đập thình thịch. Không t·i·ệ·n đến khu chụp ảnh công cộng thì cũng
chỉ có thể chọn những địa điểm
như là…
Trình Trục thấy hắn bắt đầu suy nghĩ lung tung, cố tình đùa ác ý: "Cảnh quay cũng nên chú trọng vào cảm giác như ở
nhà, giống như phải có sofa này, giường này, bồn rửa tay của nhà vệ sinh này, bồn tắm này..."
"Không phải chứ, Trục ca! Vậy
anh đến những nơi này chụp ảnh sản phẩm của chúng ta, không phải tôi... không tiện đi theo sao?" Vương An Toàn lắp bắp nói.
"Ha ha, tiểu
tử nhà cậu cũng rất hiểu công việc này đ·ấ·y nhỉ!"
"Cậu đã hiểu chuyện như vậy thì nhớ kỹ đến lúc
đó tuyệt đối đừng đòi đi theo!" Trình Trục nhếch miệng cười, nói.
...
…
Trên đường đi, tài xế
taxi đều phải cố vượt qua những ổ gà rải rác khắp nơi, rất nhanh
đã đưa hai người tới điểm đến.
Lúc xuống xe, Vương An Toàn nhân lúc không có ai
bên cạnh, cả gan hỏi: "Trục ca, đến lúc đó tôi có thể thưởng thức kiệt tác của anh không?"
Chết tiệt, sao ngươi
vẫn còn nghĩ đến việc chụp ảnh?
Trình Trục xua tay.
Chẳng phải ảnh mẫu vốn để người ta xem h·a·y sao, chuyện này
thì có gì đâu.
“Dựa vào thái độ này, sẽ cho cậu xem đầu tiên!”
Lúc này, hai người vừa tới nhà máy thứ hai, so với cái thứ nhất thì lớn hơn một chút. Ông chủ là một người khoảng chừng bốn
mươi, thái độ khá lạnh nhạt, kiên quyết không chịu áp dụng [Dropshipping].
Trình Trục cũng không có ý kiến
gì đối với việc này, lập tức mang theo Vương An Toàn rời đi.
"Khinh thường ai chứ!" Vương An Toàn vẫn có chút khó chịu.
"Cũng không quan trọng lắm, vừa hay nói cho hắn biết
hàng mẫu trong tay chúng ta là của nhà máy nào." Trình Trục
nói.
"Sau đó?" Vương An Toàn hỏi.
Trình Trục nhíu mày, bắt đầu tỏa ra bức khí: "Không có sau đó nữa, rồi một ngày hắn sẽ biết, nhà máy kia có nhiều đơn hàng đến nỗi máy móc liên tục hoạt động đến bốc khói, các công nhân đều phải làm xuyên suốt hai ca."
Vương An Toàn hiểu ý của hắn, cảm thán
một câu: "Lợi hại!"
Thật ra Trình Trục không hề ngạc nhiên trước thái độ của chủ nhà máy. Kiếp
trước hắn cũng từng tới Ô Thành làm thương mại điện tử, nơi này có một thành phố kinh doanh hàng hóa nhỏ nổi tiếng thế giới với nguồn cung hàng hoá vô cùng dồi dào.
Hắn quen biết không ít các bà chủ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa quan hệ cá nhân còn rất sâu. Hắn thường nghe họ phàn nàn, nói rằng nhiều người đến chợ vì trong nhà thiếu thứ gì đó, nói là đến lấy hàng mẫu nhưng thực chất đến đây để
xem chùa, sau đó căn bản không có khả
năng lên đơn.
Có một số người kinh doanh ở phương diện này ăn vài lần thiệt thòi, tâm tính sẽ thay đổi.
Chủ xưởng này tuổi đã bốn mươi, tư duy có chút cổ hủ, phỏng chừng là dạ dày cũng không tốt, không ăn nổi “cái bánh lớn” của Trình Trục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận