Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Chương 316: Máy sấy tóc thổi khô ga trải giường (1)
Trần Tầm ngẫm nghĩ những lời Trình Trục vừa nói, cảm thấy chuyện ấy cũng khá thú vị,
Vẫn còn 14 năm nữa, hiểu biết của người dân bình thường về internet vẫn sẽ khác so với sau này.
Nghĩ kỹ lại, những gì Trình Trục nói hình như không hề sai.
Đó cũng là lý do tại sao nhiều người nói: miễn phí mới là đắt nhất!
Hai câu tuy khác nhau, nhưng thực ra vẫn có một số điểm tương đồng.
Trần Tầm không hiểu tại sao người đàn ông bên cạnh cô trẻ như vậy, nhưng lại có rất nhiều thứ không hợp với tuổi của hắn chút nào.
Phải chăng, đây chính là thiên t·à·i·?
Trên đời này quả thực có rất nhiều người trẻ tuổi mang trong mình đầy triển vọng, tuy tuổi đời còn trẻ nhưng đã đã đạt được hầu hết các thành tựu mà người khác dù nỗ lực cả đời cũng không thể chạm tới.
Chỉ là xung quanh chúng ta hiếm khi gặp được những
người như thế này.
"Nhưng ngẫm lại cũng có lý. Làm gì có người bình
thường nào nảy sinh ý
tưởng bán đồ lót trên QQ khi vừa tốt
nghiệp trung học phổ thông chứ?" Trần Tầm dở khóc dở cười.
Những đứa trẻ lứa
tuổi vị thành niên, khi lướt ngang qua những cửa hàng như thế này, chắc chắn sẽ có một chút tò mò về những đồ vật bên trong, nhưng sẽ không dám bước vào vì xấu hổ. Còn hắn
thì sao?
Hắn đã nảy ra ý tưởng:
“Oh không ai dám vào à? Vậy tôi sẽ mở một cái trên QQ. He he he”
Bạn biết đấy, trên mạng, hầu như mọi người không có sự xấu hổ.
Còn ở ngoài đời thường: “Không được, không được. Bước vào
là tôi sẽ chết
đấy”
Trên mạng: Tôi thậm chí còn dám đăng trạng
thái hiển thị
của người mua!
Trần Tầm nhìn Trình Trục, thở dài nói: "Đôi khi tôi thực sự cảm thấy không hiểu nổi, cậu lại có thể bán đồ lót…. trên
mạng, mở tiệm gắp thú trong trường học, còn có thể tạo game và phát triển mạng xã hội.”
“Cảm giác những thứ này chẳng liên quan gì tới nhau cả”
Trình Trục nhìn cô, nghiêm túc nói: “ Thiếu rồi, em
còn muốn mở quán trà sữa nữa!”
"Sao nào? Cô coi thường quán
trà sữa sắp ra mắt của em phải không?"
"Không, chỉ là đột nhiên tôi quên mất thôi."
Trần Tầm nói.
"Được rồi, để tôi nói cho cô biết, đừng đánh giá thấp [Trà Bưởi] của em,
nơi này rất khác so với những quán trà sữa trong quan niệm của cô.”
“Đến lúc đó, cô sẽ bất ngờ cho mà xem!" Trình Trục nói với vẻ mặt tự tin.
Trần Tầm mỉm cười, ngắm nhìn biểu cảm của
hắn, dường như người đàn ông này lúc nào cũng tự tin như vậy.
Dù
tiếp theo có làm bất cứ chuyện gì, lúc nào hắn cũng tràn đầy tự tin.
"À đúng rồi, vợ của viện trưởng Trương là cố vấn tốt nghiệp của cô phải
không?” Trình Trục nói.
"Ừm,
sao thế?" Trần Tầm hỏi.
Cũng
chính vì mối quan hệ này mà có người đã nói cô được làm cố vấn vì đi cửa sau.
Dù nghề cố vấn không phải là một công việc có mức lương quá cao và thù lao cao ngất ngưởng nhưng nhìn chung thì nó cũng không tệ chút nào.
Đặc biệt là đối với phụ nữ, nếu như có thân phận giáo viên, ở phương diện xem mắt có thể nói là thảm sát!
Nghề nghiệp này không hiểu sao lại được một bộ phận cha mẹ yêu thích.
Ưu thế của giáo viên nữ ở phương diện xem mắt, quả thật rất lớn!
Lúc này, Trình Trục
nhìn cô, trầm ngâm một lát
rồi nói: “Khi
đến lúc thành lập nền tảng xã hội, chắc chắn em sẽ
tiếp xúc nhiều với viện trưởng Trương.”
"Cậu có muốn tôi giúp cậu liên hệ không?" Trần Tầm hỏi.
Cô thực sự rất sẵn lòng làm điều đó.
Bởi vì cô nghĩ cô không thể cho hắn bất cứ thứ gì, cũng không giúp hắn được gì cả. Không ngờ Trình Trục lại lắc đầu:’’ Không cần đâu, dù sao lần trước cô cũng đã gián tiếp giúp em, chắc hẳn viện trưởng Trương đã nhớ đến sự tồn tại
của em rồi. Có lẽ ông ấy đã để ý.”
"Mối quan hệ giữa cô và ông ấy thực ra là mối quan hệ tình người."
“Nếu
không có gì bất ngờ xảy ra, ân huệ này n·ế·u dùng vào việc lớn, có khả năng
cả đời chỉ
dùng được một lần mà thôi”
"Ông ấy có
thể giúp em rất nhiều chuyện, nhưng chỉ giúp được một lần." Trình Trục nói.
Đôi lúc, khi thân phận giữa hai người có sự khác biệt quá lớn, sẽ thường xuyên rơi vào tình cảnh như vậy.
n huệ có thể được dùng, nhưng phải dùng thật cẩn trọng.
"Em nghĩ em có thể nhờ ông ấy giúp đỡ, đừng lo lắng." Trình Trục nhẹ nhàng vỗ về cô.
Trần Tầm muốn nói nhiều lần nhưng cuối cùng cô chỉ nhẹ
nhàng gật đầu.
Lúc này, cô nghe thấy một âm thanh kỳ lạ, đó là tiếng kêu phát ra từ bụng Trình Trục.
"Cậu có đói không? Hay bị đau bụng?" Trần Tầm hỏi.
“Em đói.” Hắn mỉm cười rồi quay người lại,
như muốn ăn cái bánh bao trên người cô.
Việc đó khiến Trần Tầm nhanh chóng đứng dậy, bắt đầu suy nghĩ về việc sẽ ăn gì.
Trình Trục thực sự đói.
Nếu đi ngủ trước 12 giờ thì không cần ăn vặt vào ban đêm.
Nhưng nếu sau 12 giờ đi ngủ và “lao động” một chút, chắc chắn sẽ
phải ăn đêm thì mới ngủ được.
"Tôi đút cho cậu nhé?" Trần
Tầm lặp lại câu Trình Trục đã
nói với người khác. Việc này khiến hắn choáng váng trong giây lát.
Hắn thậm chí còn có ý đùa trong lòng: “Hôm nay em ra ngoài vội quá, thậm
chí
còn không cạo râu. Mặc dù râu của em gợi cảm nhưng nó có chút dính vào đùi”
Hắn kiềm chế suy nghĩ hàm hồ của mình, mỉm cười hỏi: “Kỹ năng nấu nướng
của cô thế nào?”
" Ăn không chết được đâu."
Trần Tầm cảm thấy hắn cũng khá kén chọn đấy chứ.
“Được.” Hắn gật đầu
đồng ý.
Vẫn còn 14 năm nữa, hiểu biết của người dân bình thường về internet vẫn sẽ khác so với sau này.
Nghĩ kỹ lại, những gì Trình Trục nói hình như không hề sai.
Đó cũng là lý do tại sao nhiều người nói: miễn phí mới là đắt nhất!
Hai câu tuy khác nhau, nhưng thực ra vẫn có một số điểm tương đồng.
Trần Tầm không hiểu tại sao người đàn ông bên cạnh cô trẻ như vậy, nhưng lại có rất nhiều thứ không hợp với tuổi của hắn chút nào.
Phải chăng, đây chính là thiên t·à·i·?
Trên đời này quả thực có rất nhiều người trẻ tuổi mang trong mình đầy triển vọng, tuy tuổi đời còn trẻ nhưng đã đã đạt được hầu hết các thành tựu mà người khác dù nỗ lực cả đời cũng không thể chạm tới.
Chỉ là xung quanh chúng ta hiếm khi gặp được những
người như thế này.
"Nhưng ngẫm lại cũng có lý. Làm gì có người bình
thường nào nảy sinh ý
tưởng bán đồ lót trên QQ khi vừa tốt
nghiệp trung học phổ thông chứ?" Trần Tầm dở khóc dở cười.
Những đứa trẻ lứa
tuổi vị thành niên, khi lướt ngang qua những cửa hàng như thế này, chắc chắn sẽ có một chút tò mò về những đồ vật bên trong, nhưng sẽ không dám bước vào vì xấu hổ. Còn hắn
thì sao?
Hắn đã nảy ra ý tưởng:
“Oh không ai dám vào à? Vậy tôi sẽ mở một cái trên QQ. He he he”
Bạn biết đấy, trên mạng, hầu như mọi người không có sự xấu hổ.
Còn ở ngoài đời thường: “Không được, không được. Bước vào
là tôi sẽ chết
đấy”
Trên mạng: Tôi thậm chí còn dám đăng trạng
thái hiển thị
của người mua!
Trần Tầm nhìn Trình Trục, thở dài nói: "Đôi khi tôi thực sự cảm thấy không hiểu nổi, cậu lại có thể bán đồ lót…. trên
mạng, mở tiệm gắp thú trong trường học, còn có thể tạo game và phát triển mạng xã hội.”
“Cảm giác những thứ này chẳng liên quan gì tới nhau cả”
Trình Trục nhìn cô, nghiêm túc nói: “ Thiếu rồi, em
còn muốn mở quán trà sữa nữa!”
"Sao nào? Cô coi thường quán
trà sữa sắp ra mắt của em phải không?"
"Không, chỉ là đột nhiên tôi quên mất thôi."
Trần Tầm nói.
"Được rồi, để tôi nói cho cô biết, đừng đánh giá thấp [Trà Bưởi] của em,
nơi này rất khác so với những quán trà sữa trong quan niệm của cô.”
“Đến lúc đó, cô sẽ bất ngờ cho mà xem!" Trình Trục nói với vẻ mặt tự tin.
Trần Tầm mỉm cười, ngắm nhìn biểu cảm của
hắn, dường như người đàn ông này lúc nào cũng tự tin như vậy.
Dù
tiếp theo có làm bất cứ chuyện gì, lúc nào hắn cũng tràn đầy tự tin.
"À đúng rồi, vợ của viện trưởng Trương là cố vấn tốt nghiệp của cô phải
không?” Trình Trục nói.
"Ừm,
sao thế?" Trần Tầm hỏi.
Cũng
chính vì mối quan hệ này mà có người đã nói cô được làm cố vấn vì đi cửa sau.
Dù nghề cố vấn không phải là một công việc có mức lương quá cao và thù lao cao ngất ngưởng nhưng nhìn chung thì nó cũng không tệ chút nào.
Đặc biệt là đối với phụ nữ, nếu như có thân phận giáo viên, ở phương diện xem mắt có thể nói là thảm sát!
Nghề nghiệp này không hiểu sao lại được một bộ phận cha mẹ yêu thích.
Ưu thế của giáo viên nữ ở phương diện xem mắt, quả thật rất lớn!
Lúc này, Trình Trục
nhìn cô, trầm ngâm một lát
rồi nói: “Khi
đến lúc thành lập nền tảng xã hội, chắc chắn em sẽ
tiếp xúc nhiều với viện trưởng Trương.”
"Cậu có muốn tôi giúp cậu liên hệ không?" Trần Tầm hỏi.
Cô thực sự rất sẵn lòng làm điều đó.
Bởi vì cô nghĩ cô không thể cho hắn bất cứ thứ gì, cũng không giúp hắn được gì cả. Không ngờ Trình Trục lại lắc đầu:’’ Không cần đâu, dù sao lần trước cô cũng đã gián tiếp giúp em, chắc hẳn viện trưởng Trương đã nhớ đến sự tồn tại
của em rồi. Có lẽ ông ấy đã để ý.”
"Mối quan hệ giữa cô và ông ấy thực ra là mối quan hệ tình người."
“Nếu
không có gì bất ngờ xảy ra, ân huệ này n·ế·u dùng vào việc lớn, có khả năng
cả đời chỉ
dùng được một lần mà thôi”
"Ông ấy có
thể giúp em rất nhiều chuyện, nhưng chỉ giúp được một lần." Trình Trục nói.
Đôi lúc, khi thân phận giữa hai người có sự khác biệt quá lớn, sẽ thường xuyên rơi vào tình cảnh như vậy.
n huệ có thể được dùng, nhưng phải dùng thật cẩn trọng.
"Em nghĩ em có thể nhờ ông ấy giúp đỡ, đừng lo lắng." Trình Trục nhẹ nhàng vỗ về cô.
Trần Tầm muốn nói nhiều lần nhưng cuối cùng cô chỉ nhẹ
nhàng gật đầu.
Lúc này, cô nghe thấy một âm thanh kỳ lạ, đó là tiếng kêu phát ra từ bụng Trình Trục.
"Cậu có đói không? Hay bị đau bụng?" Trần Tầm hỏi.
“Em đói.” Hắn mỉm cười rồi quay người lại,
như muốn ăn cái bánh bao trên người cô.
Việc đó khiến Trần Tầm nhanh chóng đứng dậy, bắt đầu suy nghĩ về việc sẽ ăn gì.
Trình Trục thực sự đói.
Nếu đi ngủ trước 12 giờ thì không cần ăn vặt vào ban đêm.
Nhưng nếu sau 12 giờ đi ngủ và “lao động” một chút, chắc chắn sẽ
phải ăn đêm thì mới ngủ được.
"Tôi đút cho cậu nhé?" Trần
Tầm lặp lại câu Trình Trục đã
nói với người khác. Việc này khiến hắn choáng váng trong giây lát.
Hắn thậm chí còn có ý đùa trong lòng: “Hôm nay em ra ngoài vội quá, thậm
chí
còn không cạo râu. Mặc dù râu của em gợi cảm nhưng nó có chút dính vào đùi”
Hắn kiềm chế suy nghĩ hàm hồ của mình, mỉm cười hỏi: “Kỹ năng nấu nướng
của cô thế nào?”
" Ăn không chết được đâu."
Trần Tầm cảm thấy hắn cũng khá kén chọn đấy chứ.
“Được.” Hắn gật đầu
đồng ý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận