Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Chương 478: Đi hẹn hò (1)
Lời nói của Trình Trục còn mang theo chút chiều chuộng.
Hết c·á·c·h·, hắn có chút không biết phải làm sao với Lâm Lộc.
Càng huống hố một cô gái cố ý tổ chức sinh nhật trước một ngày là vì muốn cùng hẹn hò với riêng hắn, vậy càng khó từ chối.
Lúc này, Lâm Lộc đang cầm điện thoại, sau khi nghe câu “Không sao, cô có thể” mà Trình Trục nói, cảm thấy bỗng chốc nội tâm bị giáng một đòn.
Câu nói này khiên cô ấy cảm thấy sốc thậm chí còn mạnh mẽ hơn lúc mở hộp quà vừa nãy, nhìn thấy tấm thiệp chúc mừng đó viết dòng sinh nhật vui vẻ.
Tâm trạng đêm nay của cô ấy luôn bị Trình Trục thay đổi, hơn nữa là tăng lên dần dần.
“Trình Trục, vậy tôi có thể phải mất ngủ đêm nay rồi.” Cô ấy cầm điện thoại, trong lúc nói chuyện với hắn nhịn không được nhỏ giọng nói.
Trình Trục ngồi trên ghế phụ cầm điện thoại, người lái xe chỉ định lái chiếc Land Rover trên đường lộ nhanh như tên bắn, hắn nhìn bên ngoài cửa sổ, nghe lời nói của Tiểu Lộc, khóe miệng cũng bất giác hơi cong lên.
“Cũng đã
tối rồi, sớm nghỉ ngơi, nếu không ngày may dậy không nổi.” Trình Trục nói.
Hắn vừa mới
tiễn Lâm Lộc về nhà chưa được bao lâu, cô ấy đã liền gọi điện thoại đến.
Ước tính thời gian thì chắc hẳn
là cô ấy vừa vào phòng đã mở quà sinh nhật, bây giờ có lẽ vẫn chưa đánh răng rửa mặt, tắm rửa.
“Không đâu, không đâu, tôi sẽ đặt báo thức.” Lâm Lộc nói.
Trình Trục nhịn
không được trêu chọc: “Không phải trước đây tự cô đã nói rồi sao, rằng một người như cô có đặt báo thức cũng không gọi dậy được.”
Người chất đầy tâm sự thường ít ngủ. Nhưng giống như
Lâm Lộc, kiểu cô gái đơn giản vậy, bình
thường ngủ đã rất nhiều rồi.
Có lẽ cô ấy là
người rất hiếm khi làm hao tổn bản thân, ngủ không ngon mới lạ đó.
“Dù sao thì ngày mau đồng hồ reo có thể gọi tôi dậy.” Lâm Lộc nghiêm trang tuyên thệ.
Tôi dậy nổi,
đồng hồ báo thức vừa reo là tôi dậy liền, sẽ không giống trước đây
đồng hồ báo thức gọi không tỉnh, tôi đá một cái đá bay chăn lên!
Ngày mau là hẹn hò với cậu, không giống.
Trình Trục nói chuyện điện thoại với Lâm Lộc chừng ba bốn phút thì bảo cô ấy lập
tức tắm rửa đi ngủ.
Thực ra hắn cũng cảm thấy hôm nay Lâm Lộc cũng uống hơi nhiều rồi.
Chỉ có điều, hôm nay cô ấy phải làm một “chuyện lớn” cho nên cả người đều giữ trạng thái kích động cao độ.
Mà sau khi làm xong
“chuyện lớn” này, trong lòng cô
ấy cũng có chút bồn chồn, chắc hẳn cũng tập trung sức chú
ý.
Bây giờ đã về nhà rồi, lát nữa hơi rượu sẽ mạnh mẽ xộc lên đầu.
Đây cũng là tại vì sao rất nhiều người lúc đang uống rượu cảm thấy bản thân chẳng có chuyện gì cả, nhưng vừa về nhà liền bắt đầu nằm trên bồn cầu ói thốc ói tháo.
Còn về Trình Trục, trạng thái vô cùng tốt.
Bây giờ
hắn thật sự chỉ hơi say, còn có thế chiến thêm ba trăm hiệp nữa, đi thêm tăng ba cũng không thành vấn đề.
Trình Trục đi thẳng về chung cư Tân Hàng, sau khi gửi tin nhắn Wechta cho Lâm Lộc thì bắt đầu tắm rửa.
Lúc tắm bằng nước nóng, cả người hắn càng lúc càng tỉnh táo, cảm thấy hơi rượu đã tan đi một chút.
Có một số người sau khi uống hơi sau cả người sẽ rất nóng nảy.
Hôm nay Trình Trục có hơi hồi hộp trong lòng.
Sự hồi hộp trong lòng
hắn hôm nay thậm chí khiến hán cảm thấy bản thân đã quay về lúc trước khi phiêu bạt khắp nơi của kiếp trước, quay về quãng thời
gian trẻ trung hơn nữa.
Sau
khi
mặc đồ ngủ xong, Trình Trục cầm
điện thoại đặt trên bồn rửa tay lên nhìn một cái.
Trên màn hình có hiện tin nhắn Wechat, hắn đoán chắc chắn là lời chúc ngủ ngon Lâm
Lộc gửi đến trước khi đi ngủ.
Hai người sớm đã hình thành thói quen mỗi ngày nói với nhau chúc ngủ ngon và chào buổi sáng.
hắn đứng trong nhà vệ sinh, mở điện thoại, không ngờ tối nay lại gửi đến tin nhắn thoại.
“Trình Trục, ngủ ngon nha.” Trong giọng điệu của cô ấy mang theo một chút mơ màng sau khi say rượu.
Trình Trục đặt điện thoại xuống, ngước đầu lên nhìn thời gian thì ngẩn cả người.
Bởi vì hắn đang cười trong gương, sau khi nghe được tin nhắn thoại, khóe miệng cứ theo đó mà bắt đầu cong lên, càng nguy hiểm hơn là, đây là vô ý thức, bản than hắn ban đầu cũng không chú ý
đến.
“Gay go thật rồi.”
Trình
Trục nhịn không được đưa tay lên gãi đầu hai cái.
Hôm sau, Trình Trục đã ngủ đến 10 giờ sáng.
hôm qua gần hai giờ sáng hơn hắn mới ngủ, ngủ rất sâu.
Sau khi tỉnh dậy,
hắn cầm điện thoại lên xem, phát hiện mình đã nhận được rất nhiều tin nhắn trong nhóm Wechat của phòng 309.
“Anh T·r·ì·n·h·, sao anh còn
chưa đến?”
“Cái đệt, anh Trình, anh trốn tiết à!”
“Đêm trước Giáng sinh anh đã làm gì hả?”
Rất dễ thấy, những lời này đều là Đổng Đông gửi.
Cũng chỉ có cậu ta không biết chừng mực, Lưu Phong
và Trịnh Thanh Phong hoàn toàn không dám hỏi.
Hôm nay Trình Trục có tiết sáng, rất hiếm khi thấy hắn trực tiếp trốn tiết.
Lại cũng không phải không miễn cưỡng bò dậy, chỉ là hắn cảm thấy nếu như bản thân không ngủ đủ vậy thì chiều và tối nay chắc chắn sẽ hơi ủ
rũ mệt mỏi.
Đã đồng ý hôm nay hẹn hò với Lâm Lộc rồi, vậy chắc chắn phải để
trạng thái c·ủ·a bản thân hoàn toàn tốt một chút.
Hắn trả lời ngay trong nhóm: “Ngủ quên, tiết trưa tôi cũng không đi.”
Ba con chó điên phòng hắn cả kinh.
Ba
người bọn họ cùng nhau bắt đầu khe khẽ nói.
“Anh Trình có thể ngủ quên ? Anh ấy là người mùa đông không mở điều hòa đều có thể không nằm ì trên giường!” Đổng Đông híp mắt, cảm thấy chuyện rất nghiêm trọng.
Cậu ra thực sự cho rằng người không mở điều hòa có thể không nằm ỳ trên giường vào sáng sớm mùa đông rất ghê gớm đối với bản thân.
Bạn không cảm thấy trong chăn có một sức hút sao, giống như xoáy nước vậy, hoàn toàn không thể thoát ra.
Trên thực tế, Trình Trục có tính kỷ luật với bản thân nhiều hơn ba người bọn họ.
Hết c·á·c·h·, hắn có chút không biết phải làm sao với Lâm Lộc.
Càng huống hố một cô gái cố ý tổ chức sinh nhật trước một ngày là vì muốn cùng hẹn hò với riêng hắn, vậy càng khó từ chối.
Lúc này, Lâm Lộc đang cầm điện thoại, sau khi nghe câu “Không sao, cô có thể” mà Trình Trục nói, cảm thấy bỗng chốc nội tâm bị giáng một đòn.
Câu nói này khiên cô ấy cảm thấy sốc thậm chí còn mạnh mẽ hơn lúc mở hộp quà vừa nãy, nhìn thấy tấm thiệp chúc mừng đó viết dòng sinh nhật vui vẻ.
Tâm trạng đêm nay của cô ấy luôn bị Trình Trục thay đổi, hơn nữa là tăng lên dần dần.
“Trình Trục, vậy tôi có thể phải mất ngủ đêm nay rồi.” Cô ấy cầm điện thoại, trong lúc nói chuyện với hắn nhịn không được nhỏ giọng nói.
Trình Trục ngồi trên ghế phụ cầm điện thoại, người lái xe chỉ định lái chiếc Land Rover trên đường lộ nhanh như tên bắn, hắn nhìn bên ngoài cửa sổ, nghe lời nói của Tiểu Lộc, khóe miệng cũng bất giác hơi cong lên.
“Cũng đã
tối rồi, sớm nghỉ ngơi, nếu không ngày may dậy không nổi.” Trình Trục nói.
Hắn vừa mới
tiễn Lâm Lộc về nhà chưa được bao lâu, cô ấy đã liền gọi điện thoại đến.
Ước tính thời gian thì chắc hẳn
là cô ấy vừa vào phòng đã mở quà sinh nhật, bây giờ có lẽ vẫn chưa đánh răng rửa mặt, tắm rửa.
“Không đâu, không đâu, tôi sẽ đặt báo thức.” Lâm Lộc nói.
Trình Trục nhịn
không được trêu chọc: “Không phải trước đây tự cô đã nói rồi sao, rằng một người như cô có đặt báo thức cũng không gọi dậy được.”
Người chất đầy tâm sự thường ít ngủ. Nhưng giống như
Lâm Lộc, kiểu cô gái đơn giản vậy, bình
thường ngủ đã rất nhiều rồi.
Có lẽ cô ấy là
người rất hiếm khi làm hao tổn bản thân, ngủ không ngon mới lạ đó.
“Dù sao thì ngày mau đồng hồ reo có thể gọi tôi dậy.” Lâm Lộc nghiêm trang tuyên thệ.
Tôi dậy nổi,
đồng hồ báo thức vừa reo là tôi dậy liền, sẽ không giống trước đây
đồng hồ báo thức gọi không tỉnh, tôi đá một cái đá bay chăn lên!
Ngày mau là hẹn hò với cậu, không giống.
Trình Trục nói chuyện điện thoại với Lâm Lộc chừng ba bốn phút thì bảo cô ấy lập
tức tắm rửa đi ngủ.
Thực ra hắn cũng cảm thấy hôm nay Lâm Lộc cũng uống hơi nhiều rồi.
Chỉ có điều, hôm nay cô ấy phải làm một “chuyện lớn” cho nên cả người đều giữ trạng thái kích động cao độ.
Mà sau khi làm xong
“chuyện lớn” này, trong lòng cô
ấy cũng có chút bồn chồn, chắc hẳn cũng tập trung sức chú
ý.
Bây giờ đã về nhà rồi, lát nữa hơi rượu sẽ mạnh mẽ xộc lên đầu.
Đây cũng là tại vì sao rất nhiều người lúc đang uống rượu cảm thấy bản thân chẳng có chuyện gì cả, nhưng vừa về nhà liền bắt đầu nằm trên bồn cầu ói thốc ói tháo.
Còn về Trình Trục, trạng thái vô cùng tốt.
Bây giờ
hắn thật sự chỉ hơi say, còn có thế chiến thêm ba trăm hiệp nữa, đi thêm tăng ba cũng không thành vấn đề.
Trình Trục đi thẳng về chung cư Tân Hàng, sau khi gửi tin nhắn Wechta cho Lâm Lộc thì bắt đầu tắm rửa.
Lúc tắm bằng nước nóng, cả người hắn càng lúc càng tỉnh táo, cảm thấy hơi rượu đã tan đi một chút.
Có một số người sau khi uống hơi sau cả người sẽ rất nóng nảy.
Hôm nay Trình Trục có hơi hồi hộp trong lòng.
Sự hồi hộp trong lòng
hắn hôm nay thậm chí khiến hán cảm thấy bản thân đã quay về lúc trước khi phiêu bạt khắp nơi của kiếp trước, quay về quãng thời
gian trẻ trung hơn nữa.
Sau
khi
mặc đồ ngủ xong, Trình Trục cầm
điện thoại đặt trên bồn rửa tay lên nhìn một cái.
Trên màn hình có hiện tin nhắn Wechat, hắn đoán chắc chắn là lời chúc ngủ ngon Lâm
Lộc gửi đến trước khi đi ngủ.
Hai người sớm đã hình thành thói quen mỗi ngày nói với nhau chúc ngủ ngon và chào buổi sáng.
hắn đứng trong nhà vệ sinh, mở điện thoại, không ngờ tối nay lại gửi đến tin nhắn thoại.
“Trình Trục, ngủ ngon nha.” Trong giọng điệu của cô ấy mang theo một chút mơ màng sau khi say rượu.
Trình Trục đặt điện thoại xuống, ngước đầu lên nhìn thời gian thì ngẩn cả người.
Bởi vì hắn đang cười trong gương, sau khi nghe được tin nhắn thoại, khóe miệng cứ theo đó mà bắt đầu cong lên, càng nguy hiểm hơn là, đây là vô ý thức, bản than hắn ban đầu cũng không chú ý
đến.
“Gay go thật rồi.”
Trình
Trục nhịn không được đưa tay lên gãi đầu hai cái.
Hôm sau, Trình Trục đã ngủ đến 10 giờ sáng.
hôm qua gần hai giờ sáng hơn hắn mới ngủ, ngủ rất sâu.
Sau khi tỉnh dậy,
hắn cầm điện thoại lên xem, phát hiện mình đã nhận được rất nhiều tin nhắn trong nhóm Wechat của phòng 309.
“Anh T·r·ì·n·h·, sao anh còn
chưa đến?”
“Cái đệt, anh Trình, anh trốn tiết à!”
“Đêm trước Giáng sinh anh đã làm gì hả?”
Rất dễ thấy, những lời này đều là Đổng Đông gửi.
Cũng chỉ có cậu ta không biết chừng mực, Lưu Phong
và Trịnh Thanh Phong hoàn toàn không dám hỏi.
Hôm nay Trình Trục có tiết sáng, rất hiếm khi thấy hắn trực tiếp trốn tiết.
Lại cũng không phải không miễn cưỡng bò dậy, chỉ là hắn cảm thấy nếu như bản thân không ngủ đủ vậy thì chiều và tối nay chắc chắn sẽ hơi ủ
rũ mệt mỏi.
Đã đồng ý hôm nay hẹn hò với Lâm Lộc rồi, vậy chắc chắn phải để
trạng thái c·ủ·a bản thân hoàn toàn tốt một chút.
Hắn trả lời ngay trong nhóm: “Ngủ quên, tiết trưa tôi cũng không đi.”
Ba con chó điên phòng hắn cả kinh.
Ba
người bọn họ cùng nhau bắt đầu khe khẽ nói.
“Anh Trình có thể ngủ quên ? Anh ấy là người mùa đông không mở điều hòa đều có thể không nằm ì trên giường!” Đổng Đông híp mắt, cảm thấy chuyện rất nghiêm trọng.
Cậu ra thực sự cho rằng người không mở điều hòa có thể không nằm ỳ trên giường vào sáng sớm mùa đông rất ghê gớm đối với bản thân.
Bạn không cảm thấy trong chăn có một sức hút sao, giống như xoáy nước vậy, hoàn toàn không thể thoát ra.
Trên thực tế, Trình Trục có tính kỷ luật với bản thân nhiều hơn ba người bọn họ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận