Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Tiểu tử ngươi còn không phục?
Chương 37: Tiểu tử ngươi còn không phục?
e·d·: anhvietnx
Thật ra bất cứ chuyện gì Vương An Toàn cũng đều nghe lời Trình Trục, là một tiểu đệ đáng tin cậy. Tuy nhiên, dù sao thì mỗi người đều là một cá nhân độc lập.
Ngươi kêu hắn làm việc, có thể hắn sẽ làm theo. Nhưng nếu ngươi dạy hắn làm người, hắn chưa chắc đã nghe lọt tai…
Hắn vẫn rất bội phục Trình Trục, bởi vì hắn cảm thấy từ nhỏ Trình Trục đã có sức mạnh không thể lường trước được.
“Trục ca người này làm việc rất dứt khoát, thông minh quyết đoán, lại không hề keo kiệt.Tuy nhiên, nói đến tình trường, Trục ca, anh cũng chỉ có mỗi mối tình đầu, hơn nữa cuối cùng kết quả cũng không tốt. Mặc dù anh biểu hiện phóng khoáng, cầm được buông được, nhưng vẫn còn thiếu một chút thuyết phục.”
Bởi vậy, trong lòng Vương An Toàn có chút
không phục. Nhưng hắn rất tôn trọng
lão
đại, không trực tiếp phản bác, tránh làm Trình Trục mất mặt. Hắn bắt đầu chuyển đề tài, hỏi về lịch trình đến huyện Quán Vân lần này, cụ thể là đến làm những gì…
Trình Trục nhận ra hắn không muốn nhắc đến chuyện của T·r·ầ·n Dung Dung, cũng vui vẻ bớt vài lời không nên nói.
Nam sinh trong tuổi dậy thì ít nhiều cũng có phần
nổi loạn, đâu phải nói vài ba câu
là
có thể bỏ
lại tình yêu ngây ngô của mình?
Cũng chỉ là tình yêu đầu đời của trẻ con thôi.
Đối với chuyện này, hắn chỉ cần thêm chút sức lực là giải quyết được. Nói chung, chuyện này dễ làm. Cùng lắm thì hy sinh bản thân một chút, sau đó tìm cơ hội để cho Vương An Toàn sáng mắt, Trần Dung Dung kia liếm Trục ca của hắn như
thế nào. Lập tức hắn sẽ tỉnh ngộ lại, còn có thể một phát trưởng thành luôn.
Tất nhiên, điều
kiện tiên quyết là hắn biết Vương An Toàn không phải loại người không biết tốt xấu. Còn nếu thực sự không phân biệt được, đại ca
của
mình là người thế nào cũng không rõ, vậy thì Trình Trục sẽ không vì vậy mà chán ghét cô gái kia, mà
là hắn sẽ thấy thất vọng về anh em của mình.
Trình Trục dùng miệng thổi bong bóng cao su bằng kẹo ngậm trong miệng, sau đó mới nói: "Lần này chúng ta đi khảo sát 'đặc sản địa phương' của huyện Quán Vân."
…
Giang Vãn
Châu biết được hôm nay Trình Trục sẽ đi xa, còn
đặc biệt nói với hắn một câu: "Khi nào về nhớ mang cho tôi một ít đặc
sản đấy."
Trình Trục lập tức mở miệng đồng ý, nhưng lại sợ khiến hắn mở ra cánh cửa thế
giới mới về trang phục dành cho nữ nhân, vì vậy bổ sung một câu: “Nghe lời ta, phải học cách chia sẻ, có nữ nhân
thì cùng
nhau ‘ăn’."
Lời này làm Giang Vãn Châu vô cùng ngạc nhiên
Quay trở lại hiện tại,
Vương An Toàn rất buồn bực nói: "Đặc sản ý anh là đồ ăn?"
Thấy hắn khó hiểu, Trình Trục cũng
không muốn
thừa nước đục thả câu nữa, nhẹ giọng
giải thích: "Là đồ lót QQ. "
Một
vài từ đơn giản, nhưng làm cho tâm trí của Vương An Toàn hoàn toàn nổ tung. Cảm giác của hắn tại thời điểm này giống như là người thì đang ngồi
trong xe lửa, mà tâm trí thì ở trên chín tầng mây vậy.
"Ta… con bà nó!"
Mẹ kiếp, ta luôn cảm thấy Trục ca làm việc thật sự ‘dã’, nhưng không nghĩ rằng hắn ‘dã’ đến mức vậy! (1)
Đối với Vương An Toàn tay con gái cũng chưa từng được nắm, đang trong tuổi thiếu niên mà massage cũng chưa đi thử, thứ này quá cấm kỵ, cách biệt với hắn quá xa.
Người như hắn ấn tượng đối với dạng “sản phẩm” này, có khi còn
phải
lưu lại trên ổ cứng máy tính. Vương An Toàn đột nhiên cảm thấy chuyến đi Quán Vân lần này cực kì ngầu, thậm chí còn có chút “truyền thuyết”.
...
…
Dưới ánh mặt trời chói chang, Trình Trục với Vương An Toàn đi tới đi lui, cuối cùng cũng đến đích.
Chuyến đi của hắn là chuẩn bị để khảo sát ba nhà xưởng. Ba nhà máy này, tất cả đều được hắn lựa chọn cẩn thận ở
trên mạng.
Bây giờ là năm 2014, một số nhà sản xuất đã theo kịp với thời đại, bắt đầu biết dựa vào Internet để
kinh doanh. Chỉ là vẫn giậm chân tại chỗ, mô hình nhà sản xuất còn rất đơn
giản và sơ sài. Nói chung, Trình Trục thích h·ợ·p tác với các nhà sản xuất có thể chấp nhận những điều mới mẻ.
"Bây giờ vẫn còn là năm 2014, nhiều nhà sản xuất không nguyện ý làm [dropshipping] chút nào."
"Nhưng mình cần dịch vụ này, phương pháp này
có thể làm
giảm đáng kể chi phí."
Trên đường đi, Vương An Toàn vẫn luôn phấn khích, khi nói chuyện lúc nào mặt cũng đỏ tới tận mang
tai. Khi
bọn họ gần đến nhà
máy đầu tiên, hắn bắt đầu cảm thấy hồi hộp, rất gấp gáp…
Rõ ràng chỉ là một tùy tùng, đến để học hỏi một chút, nhưng hắn
vẫn cảm thấy cơ thể hơi cứng nhắc, lòng bàn
tay còn bắt đầu đổ mồ hôi.
Trình Trục có thể nhận ra sự khác thường của Vương An Toàn, nhưng hắn nhắm mắt làm ngơ.
...
---------------------------------------
Chú thích
(1) nguyên gốc tác giả dùng hai từ "dã" để chơi chữ, từ dã đầu tiên là dã
tâm, từ dã thứ hai ám chỉ việc làm đồ lót.
e·d·: anhvietnx
Thật ra bất cứ chuyện gì Vương An Toàn cũng đều nghe lời Trình Trục, là một tiểu đệ đáng tin cậy. Tuy nhiên, dù sao thì mỗi người đều là một cá nhân độc lập.
Ngươi kêu hắn làm việc, có thể hắn sẽ làm theo. Nhưng nếu ngươi dạy hắn làm người, hắn chưa chắc đã nghe lọt tai…
Hắn vẫn rất bội phục Trình Trục, bởi vì hắn cảm thấy từ nhỏ Trình Trục đã có sức mạnh không thể lường trước được.
“Trục ca người này làm việc rất dứt khoát, thông minh quyết đoán, lại không hề keo kiệt.Tuy nhiên, nói đến tình trường, Trục ca, anh cũng chỉ có mỗi mối tình đầu, hơn nữa cuối cùng kết quả cũng không tốt. Mặc dù anh biểu hiện phóng khoáng, cầm được buông được, nhưng vẫn còn thiếu một chút thuyết phục.”
Bởi vậy, trong lòng Vương An Toàn có chút
không phục. Nhưng hắn rất tôn trọng
lão
đại, không trực tiếp phản bác, tránh làm Trình Trục mất mặt. Hắn bắt đầu chuyển đề tài, hỏi về lịch trình đến huyện Quán Vân lần này, cụ thể là đến làm những gì…
Trình Trục nhận ra hắn không muốn nhắc đến chuyện của T·r·ầ·n Dung Dung, cũng vui vẻ bớt vài lời không nên nói.
Nam sinh trong tuổi dậy thì ít nhiều cũng có phần
nổi loạn, đâu phải nói vài ba câu
là
có thể bỏ
lại tình yêu ngây ngô của mình?
Cũng chỉ là tình yêu đầu đời của trẻ con thôi.
Đối với chuyện này, hắn chỉ cần thêm chút sức lực là giải quyết được. Nói chung, chuyện này dễ làm. Cùng lắm thì hy sinh bản thân một chút, sau đó tìm cơ hội để cho Vương An Toàn sáng mắt, Trần Dung Dung kia liếm Trục ca của hắn như
thế nào. Lập tức hắn sẽ tỉnh ngộ lại, còn có thể một phát trưởng thành luôn.
Tất nhiên, điều
kiện tiên quyết là hắn biết Vương An Toàn không phải loại người không biết tốt xấu. Còn nếu thực sự không phân biệt được, đại ca
của
mình là người thế nào cũng không rõ, vậy thì Trình Trục sẽ không vì vậy mà chán ghét cô gái kia, mà
là hắn sẽ thấy thất vọng về anh em của mình.
Trình Trục dùng miệng thổi bong bóng cao su bằng kẹo ngậm trong miệng, sau đó mới nói: "Lần này chúng ta đi khảo sát 'đặc sản địa phương' của huyện Quán Vân."
…
Giang Vãn
Châu biết được hôm nay Trình Trục sẽ đi xa, còn
đặc biệt nói với hắn một câu: "Khi nào về nhớ mang cho tôi một ít đặc
sản đấy."
Trình Trục lập tức mở miệng đồng ý, nhưng lại sợ khiến hắn mở ra cánh cửa thế
giới mới về trang phục dành cho nữ nhân, vì vậy bổ sung một câu: “Nghe lời ta, phải học cách chia sẻ, có nữ nhân
thì cùng
nhau ‘ăn’."
Lời này làm Giang Vãn Châu vô cùng ngạc nhiên
Quay trở lại hiện tại,
Vương An Toàn rất buồn bực nói: "Đặc sản ý anh là đồ ăn?"
Thấy hắn khó hiểu, Trình Trục cũng
không muốn
thừa nước đục thả câu nữa, nhẹ giọng
giải thích: "Là đồ lót QQ. "
Một
vài từ đơn giản, nhưng làm cho tâm trí của Vương An Toàn hoàn toàn nổ tung. Cảm giác của hắn tại thời điểm này giống như là người thì đang ngồi
trong xe lửa, mà tâm trí thì ở trên chín tầng mây vậy.
"Ta… con bà nó!"
Mẹ kiếp, ta luôn cảm thấy Trục ca làm việc thật sự ‘dã’, nhưng không nghĩ rằng hắn ‘dã’ đến mức vậy! (1)
Đối với Vương An Toàn tay con gái cũng chưa từng được nắm, đang trong tuổi thiếu niên mà massage cũng chưa đi thử, thứ này quá cấm kỵ, cách biệt với hắn quá xa.
Người như hắn ấn tượng đối với dạng “sản phẩm” này, có khi còn
phải
lưu lại trên ổ cứng máy tính. Vương An Toàn đột nhiên cảm thấy chuyến đi Quán Vân lần này cực kì ngầu, thậm chí còn có chút “truyền thuyết”.
...
…
Dưới ánh mặt trời chói chang, Trình Trục với Vương An Toàn đi tới đi lui, cuối cùng cũng đến đích.
Chuyến đi của hắn là chuẩn bị để khảo sát ba nhà xưởng. Ba nhà máy này, tất cả đều được hắn lựa chọn cẩn thận ở
trên mạng.
Bây giờ là năm 2014, một số nhà sản xuất đã theo kịp với thời đại, bắt đầu biết dựa vào Internet để
kinh doanh. Chỉ là vẫn giậm chân tại chỗ, mô hình nhà sản xuất còn rất đơn
giản và sơ sài. Nói chung, Trình Trục thích h·ợ·p tác với các nhà sản xuất có thể chấp nhận những điều mới mẻ.
"Bây giờ vẫn còn là năm 2014, nhiều nhà sản xuất không nguyện ý làm [dropshipping] chút nào."
"Nhưng mình cần dịch vụ này, phương pháp này
có thể làm
giảm đáng kể chi phí."
Trên đường đi, Vương An Toàn vẫn luôn phấn khích, khi nói chuyện lúc nào mặt cũng đỏ tới tận mang
tai. Khi
bọn họ gần đến nhà
máy đầu tiên, hắn bắt đầu cảm thấy hồi hộp, rất gấp gáp…
Rõ ràng chỉ là một tùy tùng, đến để học hỏi một chút, nhưng hắn
vẫn cảm thấy cơ thể hơi cứng nhắc, lòng bàn
tay còn bắt đầu đổ mồ hôi.
Trình Trục có thể nhận ra sự khác thường của Vương An Toàn, nhưng hắn nhắm mắt làm ngơ.
...
---------------------------------------
Chú thích
(1) nguyên gốc tác giả dùng hai từ "dã" để chơi chữ, từ dã đầu tiên là dã
tâm, từ dã thứ hai ám chỉ việc làm đồ lót.
Bạn cần đăng nhập để bình luận