Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Chương 365: Chủ động vô ích (2)
Nhưng trên thực tế, vài năm trở lại đây xuất hiện rất nhiều bộ phim mạng chất lượng cao.
Vương Vũ San ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, sau lưng kê một chiếc gối, trước ngực còn ôm chặt một chiếc khác nữa.
Mặc dù "Dẫn Độ Linh Hồn" có cốt truyện khá chặt chẽ, nhưng suy cho cùng nó vẫn thuộc chủ đề siêu nhiên. Vương Vũ San không đủ dũng khí, chỉ có thể vừa xem vừa đoán.
"Ninh Ninh! Con về rồi! Dì xem một mình sợ chết khiếp, con xem cùng dì một lúc nhé!" Mẹ kế xinh đẹp nói với cô.
Thẩm Khanh Ninh thỉnh thoảng cùng cô đi xem phim, cuối tuần trước còn cùng cô xem một tập phim này.
Cô không thấy đáng sợ, nhưng
Vương Vũ San thì không được vậy
“Hôm nay không được.” Cô lắc
đầu.
Lúc này cô thực sự không
có thời gian cùng mẹ kế xem phim.
"Hả? À, được thôi." Cô không quên
hỏi: "Bên ngoài lạnh lắm à?"
Thẩm Khanh Ninh dựng cổ
áo rất
cao nên rất dễ bị chú ý.
Cô bắt đầu băn
khoăn, liệu đây có phải là xu hướng mới của
giới trẻ hiện nay?
“Cũng… cũng không lạnh lắm.” Cô lạnh lùng trả lời.
Vương Vũ San đang xem phim, chợt thấy thứ gì đó đáng sợ nên dừng lại, quay đầu nhìn món đồ
Thẩm Khanh Ninh đang cầm trên tay.
"Hả? Sao hôm nay con lại uống trà sữa ?" Cô hơi n·g·ạ·c nhiên.
Thẩm Thanh Ninh kỳ thực rất ít uống trà sữa, ngày thường nếu Lâm Lộc nhất quyết đòi uống sẽ dẫn cô cùng đi mua.
Không phải cô không thích uống, chỉ là cô nhận thức được vẻ đẹp một người phụ nữ nên có.
Trà sữa là một quả bom calo!
Nhưng hôm nay chắc sẽ không sao đâu.
Bởi như chúng ta đều biết, hôn là một việc làm tiêu tốn rất nhiều calo.
Thẩm Khanh Ninh liếc nhìn ly trà sữa trong tay rồi đáp: “Thỉnh thoảng uống một chút.”
Ánh mắt Vương Vũ San lại
tập trung vào hộp dâu tây và hai bình rượu.
“Hôm nay dì mới mua dâu tây đấy.” Người mẹ kế xinh đẹp chỉ vào đĩa dâu tươi trên bàn.
Vương Vũ San biết Thẩm Khanh Ninh thích dâu
tây nhất nên vào dịp cuối tuần, cô sẽ mua dâu tây.
"Nhưng dì cảm thấy hộp của con đẹp hơn. Nếu con nói sớm hơn thì dì đã không mua rồi." Cô nhìn
hộp quả rồi nói: " Để dì giúp
việc rửa đi, trông cũng ngon đấy, chúng ta cùng so sánh mùi vị nào.”
Thẩm Khanh Ninh không
phải là người keo kiệt.
Nhưng bây giờ cô ấy thực sự rất keo kiệt.
‘’ Vừa nãy tôi vô
tình làm rơi hộp này rồi, lần sau tôi sẽ mua cho dì hộp ngon hơn” Cô không muốn chia sẻ.
Trong
tay cô vẫn
còn hai chai rượu vang nữa, cô nói: “Hai chai rượu này là
Trình Trục gửi cho anh, tôi đưa cho anh ấy trước đã”
“Là
vậy hả, vậy thì được”
Mẹ kế nhìn theo bóng lưng của Thẩm Khanh Ninh, có chút khó hiểu.
“Có phải con bé lại ở cùng với người tên Trình Trục đó nữa không?”
Trong biệt thự nhà họ Thẩm, phòng của Thẩm Khanh Ninh và Thẩm Minh Lãng đều ở trên tầng
hai, nhưng thực ra c·á·c·h nhau khá xa.
Toàn bộ biệt thự có diện tích gần 400 mét vuông, nghĩa
là mỗi tầng tương
đương với một đại sảnh.
Thẩm Thanh Ninh trở về phòng
trước, đặt ly trà sữa và hộp dâu tây lên bàn, sau đó bê hai chai rượu lên, bước tới phòng của Thẩm Minh Lãng.
“Sao giờ
mới về?” Thẩm Minh Lãng lại hỏi tiếp: “Sao lại kéo cổ áo lên? Như thế này trông không đẹp chút nào.”- Sếp
Thẩm nhận xét về trang phục của em gái mình.
“Lúc em quay lại lấy
đồ, tình cờ gặp được Trình Trục, cậu ấy bảo em mang cái này đến cho anh.” Thẩm Khanh Ninh giả vờ như không nghe thấy nửa câu sau của hắn.
Nhưng trong thâm tâm đã mắng Trình Trục hàng
trăm lần!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dần nóng lên.
--Thật xấu hổ!
Ông chủ Thẩm lập tức bị hai chai rượu hoa quả thu hút: “Cậu ta tặng anh? Sao đột nhiên lại tặng nhỉ?”
“Cậu ấy nói lúc đi chơi
được thử rượu, đây là rượu tự ủ và cảm thấy mùi vị không tồi nên đã mua một ít” Thẩm Khanh Ninh giải thích.
‘’Hóa ra là vậy! Được rồi, tên này cũng có chút lương tâm đấy chứ. Ngày nào bận, anh còn tưởng cậu ta không muốn
chơi với bọn mình nữa cơ.” Hắn cười rất tươi, cầm chai rượu lên và nhìn thật kỹ.
Đúng như Trình Trục dự đoán, Thẩm Minh Lãng rất dễ dỗ.
Người Trung Quốc rất thích những thứ tự tay sản xuất, chẳng hạn như rượu người khác ủ, rau
người khác trồng, vịt gà tự tay người khác nuôi… có vẻ những thứ này tốt cho sức khỏe hơn.
“Ừm, vậy em về phòng đây.” Thẩm Khanh Ninh tạm biệt hắn.
Sau khi về phòng, cô uống nốt
chỗ trà sữa còn sót lại, sau đó bước vào phòng tắm với hộp dâu tây.
Cô cởi áo gió, vết đỏ trên cổ vẫn hiện lên rất rõ, Thẩm Khanh Ninh không nhịn được mà đưa tay lên sờ.
Vẫn còn sớm, cô muốn thưởng thức những quả dâu còn lại.
Cô cầm cuốn tiểu thuyết lãng mạn còn dang dở trên bàn lên, vừa
ăn
vừa đọc.
Trong bốn mùa, cô thích nhất là mùa
đông.
Mùa đông năm nay có vẻ khác với những năm trước.
Trong khi đọc sách, đôi lúc cô sẽ bị phân tâm, nhiều lúc đọc nhưng không ngấm vào đầu.
Rõ ràng cô đang nhìn thấy
một câu chuyện
về tình yêu giữa nam nữ chính, nhưng lại không
thấy nó ngọt ngào lắm!
Trong vô thức, cô đã ăn hết số dâu tây.
Tuy trong hộp không có nhiều, cô cũng thích ăn dâu nhưng trước nay chưa từng ăn nhiều như vậy trong một lần.
Nhìn
chiếc
hộp trống rỗng, cô bỗng nhớ tới cuộc trò chuyện của Thẩm
Minh Lãng và Giang Vãn Châu “Đôi lúc con gái phải chủ động một chút, phải biết
cho đàn ông một chút tín hiệu”
Không phải hôm nay cô ấy mới chủ động đi tìm Trình Trục sao, sau đó… chủ động trở nên vô ích.
Đương nhiên, trong lòng tuy rằng xen lẫn xấu hổ và khó chịu, nhưng xấu hổ
vẫn chiếm ưu thế hơn.
Hắn để
lại dấu ấn
trên cơ thể, và hắn cũng để
lại d·ấ·u ấn trong trái tim cô.
Trong vô thức, cô nhấc điện thoại lên, chụp một tấm ảnh gửi cho Trình Trục.
“Tôi đã ăn hết đó.” Cô viết.
Còn người đàn ông này luôn biết khuấy động cảm xúc của cô chỉ bằng một câu nói.
Hắn trả lời: "Trời ạ, tôi tưởng cô sẽ phớt lờ tôi cả đêm."
Vương Vũ San ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, sau lưng kê một chiếc gối, trước ngực còn ôm chặt một chiếc khác nữa.
Mặc dù "Dẫn Độ Linh Hồn" có cốt truyện khá chặt chẽ, nhưng suy cho cùng nó vẫn thuộc chủ đề siêu nhiên. Vương Vũ San không đủ dũng khí, chỉ có thể vừa xem vừa đoán.
"Ninh Ninh! Con về rồi! Dì xem một mình sợ chết khiếp, con xem cùng dì một lúc nhé!" Mẹ kế xinh đẹp nói với cô.
Thẩm Khanh Ninh thỉnh thoảng cùng cô đi xem phim, cuối tuần trước còn cùng cô xem một tập phim này.
Cô không thấy đáng sợ, nhưng
Vương Vũ San thì không được vậy
“Hôm nay không được.” Cô lắc
đầu.
Lúc này cô thực sự không
có thời gian cùng mẹ kế xem phim.
"Hả? À, được thôi." Cô không quên
hỏi: "Bên ngoài lạnh lắm à?"
Thẩm Khanh Ninh dựng cổ
áo rất
cao nên rất dễ bị chú ý.
Cô bắt đầu băn
khoăn, liệu đây có phải là xu hướng mới của
giới trẻ hiện nay?
“Cũng… cũng không lạnh lắm.” Cô lạnh lùng trả lời.
Vương Vũ San đang xem phim, chợt thấy thứ gì đó đáng sợ nên dừng lại, quay đầu nhìn món đồ
Thẩm Khanh Ninh đang cầm trên tay.
"Hả? Sao hôm nay con lại uống trà sữa ?" Cô hơi n·g·ạ·c nhiên.
Thẩm Thanh Ninh kỳ thực rất ít uống trà sữa, ngày thường nếu Lâm Lộc nhất quyết đòi uống sẽ dẫn cô cùng đi mua.
Không phải cô không thích uống, chỉ là cô nhận thức được vẻ đẹp một người phụ nữ nên có.
Trà sữa là một quả bom calo!
Nhưng hôm nay chắc sẽ không sao đâu.
Bởi như chúng ta đều biết, hôn là một việc làm tiêu tốn rất nhiều calo.
Thẩm Khanh Ninh liếc nhìn ly trà sữa trong tay rồi đáp: “Thỉnh thoảng uống một chút.”
Ánh mắt Vương Vũ San lại
tập trung vào hộp dâu tây và hai bình rượu.
“Hôm nay dì mới mua dâu tây đấy.” Người mẹ kế xinh đẹp chỉ vào đĩa dâu tươi trên bàn.
Vương Vũ San biết Thẩm Khanh Ninh thích dâu
tây nhất nên vào dịp cuối tuần, cô sẽ mua dâu tây.
"Nhưng dì cảm thấy hộp của con đẹp hơn. Nếu con nói sớm hơn thì dì đã không mua rồi." Cô nhìn
hộp quả rồi nói: " Để dì giúp
việc rửa đi, trông cũng ngon đấy, chúng ta cùng so sánh mùi vị nào.”
Thẩm Khanh Ninh không
phải là người keo kiệt.
Nhưng bây giờ cô ấy thực sự rất keo kiệt.
‘’ Vừa nãy tôi vô
tình làm rơi hộp này rồi, lần sau tôi sẽ mua cho dì hộp ngon hơn” Cô không muốn chia sẻ.
Trong
tay cô vẫn
còn hai chai rượu vang nữa, cô nói: “Hai chai rượu này là
Trình Trục gửi cho anh, tôi đưa cho anh ấy trước đã”
“Là
vậy hả, vậy thì được”
Mẹ kế nhìn theo bóng lưng của Thẩm Khanh Ninh, có chút khó hiểu.
“Có phải con bé lại ở cùng với người tên Trình Trục đó nữa không?”
Trong biệt thự nhà họ Thẩm, phòng của Thẩm Khanh Ninh và Thẩm Minh Lãng đều ở trên tầng
hai, nhưng thực ra c·á·c·h nhau khá xa.
Toàn bộ biệt thự có diện tích gần 400 mét vuông, nghĩa
là mỗi tầng tương
đương với một đại sảnh.
Thẩm Thanh Ninh trở về phòng
trước, đặt ly trà sữa và hộp dâu tây lên bàn, sau đó bê hai chai rượu lên, bước tới phòng của Thẩm Minh Lãng.
“Sao giờ
mới về?” Thẩm Minh Lãng lại hỏi tiếp: “Sao lại kéo cổ áo lên? Như thế này trông không đẹp chút nào.”- Sếp
Thẩm nhận xét về trang phục của em gái mình.
“Lúc em quay lại lấy
đồ, tình cờ gặp được Trình Trục, cậu ấy bảo em mang cái này đến cho anh.” Thẩm Khanh Ninh giả vờ như không nghe thấy nửa câu sau của hắn.
Nhưng trong thâm tâm đã mắng Trình Trục hàng
trăm lần!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dần nóng lên.
--Thật xấu hổ!
Ông chủ Thẩm lập tức bị hai chai rượu hoa quả thu hút: “Cậu ta tặng anh? Sao đột nhiên lại tặng nhỉ?”
“Cậu ấy nói lúc đi chơi
được thử rượu, đây là rượu tự ủ và cảm thấy mùi vị không tồi nên đã mua một ít” Thẩm Khanh Ninh giải thích.
‘’Hóa ra là vậy! Được rồi, tên này cũng có chút lương tâm đấy chứ. Ngày nào bận, anh còn tưởng cậu ta không muốn
chơi với bọn mình nữa cơ.” Hắn cười rất tươi, cầm chai rượu lên và nhìn thật kỹ.
Đúng như Trình Trục dự đoán, Thẩm Minh Lãng rất dễ dỗ.
Người Trung Quốc rất thích những thứ tự tay sản xuất, chẳng hạn như rượu người khác ủ, rau
người khác trồng, vịt gà tự tay người khác nuôi… có vẻ những thứ này tốt cho sức khỏe hơn.
“Ừm, vậy em về phòng đây.” Thẩm Khanh Ninh tạm biệt hắn.
Sau khi về phòng, cô uống nốt
chỗ trà sữa còn sót lại, sau đó bước vào phòng tắm với hộp dâu tây.
Cô cởi áo gió, vết đỏ trên cổ vẫn hiện lên rất rõ, Thẩm Khanh Ninh không nhịn được mà đưa tay lên sờ.
Vẫn còn sớm, cô muốn thưởng thức những quả dâu còn lại.
Cô cầm cuốn tiểu thuyết lãng mạn còn dang dở trên bàn lên, vừa
ăn
vừa đọc.
Trong bốn mùa, cô thích nhất là mùa
đông.
Mùa đông năm nay có vẻ khác với những năm trước.
Trong khi đọc sách, đôi lúc cô sẽ bị phân tâm, nhiều lúc đọc nhưng không ngấm vào đầu.
Rõ ràng cô đang nhìn thấy
một câu chuyện
về tình yêu giữa nam nữ chính, nhưng lại không
thấy nó ngọt ngào lắm!
Trong vô thức, cô đã ăn hết số dâu tây.
Tuy trong hộp không có nhiều, cô cũng thích ăn dâu nhưng trước nay chưa từng ăn nhiều như vậy trong một lần.
Nhìn
chiếc
hộp trống rỗng, cô bỗng nhớ tới cuộc trò chuyện của Thẩm
Minh Lãng và Giang Vãn Châu “Đôi lúc con gái phải chủ động một chút, phải biết
cho đàn ông một chút tín hiệu”
Không phải hôm nay cô ấy mới chủ động đi tìm Trình Trục sao, sau đó… chủ động trở nên vô ích.
Đương nhiên, trong lòng tuy rằng xen lẫn xấu hổ và khó chịu, nhưng xấu hổ
vẫn chiếm ưu thế hơn.
Hắn để
lại dấu ấn
trên cơ thể, và hắn cũng để
lại d·ấ·u ấn trong trái tim cô.
Trong vô thức, cô nhấc điện thoại lên, chụp một tấm ảnh gửi cho Trình Trục.
“Tôi đã ăn hết đó.” Cô viết.
Còn người đàn ông này luôn biết khuấy động cảm xúc của cô chỉ bằng một câu nói.
Hắn trả lời: "Trời ạ, tôi tưởng cô sẽ phớt lờ tôi cả đêm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận