Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?
Chương 256: Nếu nhớ không nhầm
Trong ký túc xá nữ, Nhạc Linh Tĩnh đang nằm trên giường đắp chăn che nửa khuôn mặt.
Lúc này, sau khi xác nhận trong bức ảnh do học tỷ gửi đến, người đàn ông này có ngoại hình hơi giống Trình Trục, thậm chí có chút giống về mặt tinh thần, cô không t·ự chủ được liền rúc cả khuôn mặt vào trong chăn.
Một khi phát hiện ra điều gì đó, đã nghĩ về nó rồi thì mọi thứ đột nhiên trở nên khác biệt.
Khuôn mặt hiền lành của Nhạc Linh Tĩnh lúc này đỏ bừng, cô nằm nghiêng trên giường, hai chân co rúm lại.
Cô nhanh chóng tắt điện thoại và ngừng xem ảnh.
Tuy nhiên, như thể toàn bộ hình ảnh đó
đã in sâu vào tâm trí cô và cũng không thể gạt nó ra
khỏi được!
Cái cảm giác này nên nói như thế nào đây?
Hồ Ngôn giống như một
‘họa sĩ vẽ sách’, lại còn là loại họa sĩ vẽ sách đỉnh cao. (họa sĩ vẽ truyện s*x, 18+, nguyên văn là sách, và từ sách
cũng phù hợp lên mình để vậy luôn)
Bức tranh mà cô vẽ, có thể nói là rất
căng thẳng.
Nhưng vấn đề là Nhạc Linh Tĩnh cảm thấy mình đang nhìn vào cuốn
‘sách’ về một người đàn ông vậy!
Tranh với
người, đều hòa vào trong tâm trí cô.
Mặc dù trình độ không
cao bằng người gửi cho mình một đoạn video về Trình Trục hay thứ gì đó tương tự nhưng nó vẫn có một chút giống như
vậy.
Cô rúc vào trong chăn, không biết là nóng đến ngột ngạt hay là vì điều gì khác.
Mà lại có chút khó thở.
Trời đất, mình sắp chết mất thôi!
Bây giờ cô thực sự có cảm giác xấu hổ tột độ!
"Chị đang làm gì vậy!"
"Chị ấy có nhận ra mình đang vẽ gì không?"
“Hay là mình thực sự đã nghĩ nhiều rồi?”
Suy cho cùng, chỉ có thể nói trong hình có chút giống về hình dáng và khí chất, chứ không thể
nói là đặc biệt giống nhau.
Chỉ là có những điều thực sự khiến người ta phải suy nghĩ rất nhiều.
Ngoài ra bức tranh rất đẹp, khơi gợi rất nhiều cảm giác.
Như đã đề cập trước đó, Nhạc Linh Tĩnh không có hứng thú với người thật, cô chỉ quan tâm đến những bức tranh biếm họa.
Vậy câu hỏi được đặt ra là:
Điều gì sẽ xảy ra nếu vẽ một bức tranh biếm
họa từ một người thật?
Đây là mới thực sự là người tranh hợp nhất!
Nằm trên
giường, Nhạc Linh Tĩnh không nhịn được nhấc điện thoại lên nhìn lại lần nữa.
Chỉ sau một cái nhìn, cô hoảng sợ ấn màn hình điện thoại xuống, dùng tay che lại.
“Tĩnh Tĩnh, sao cậu lại trốn trong chăn?” Giọng nói
của Lạc Hi từ bên ngoài truyền
đến.
“Mình cảm thấy có chút lạnh.” Rõ ràng là rất nóng nhưng Nhạc Linh Tĩnh lại nói dối.
"Hả? Lạnh sao?" Lạc Hi cảm thấy nhiệt độ trong phòng không thấp lắm.
Lạc Hi thậm chí còn không biết rằng trong bức ảnh kia là người mà cô thầm mến thời trung học.
Bờ vai rộng đó, cánh tay, vòng eo, cơ ngực, cơ bụng đó, tất cả
đều có thể nhìn thấy không sót thứ gì!
May mắn thay, Nhạc Linh Tĩnh nói là một cô gái tốt, nếu cô là loại như vậy, có lẽ
bây giờ nên mời Lạc
Hi đi cùng ... Có phúc cùng hưởng có họa cùng chia?
Câu chuyện về thời trung học sao?
Nào, nào chúng ta cùng nhau xem đi!
Chuyện tốt như vậy sao có thể giấu được!
Lúc này, Lạc Hi cũng nhẹ giọng bày tỏ sự
quan tâm: "Tĩnh Tĩnh, cậu sao vậy? Hiện giờ cậu có thấy khó chịu không?"
Đột nhiên lại cảm thấy rất sợ lạnh, cũng có một chút cảm giác thích.
Trong ký
túc xá của họ có tổng cộng bốn người, có ba người bị đau bụng kinh, khi đến đều đau đớn tột cùng.
Không ngờ Lạc Hi lại có thể đồng cảm như vậy.
Cô nhanh chóng thò nửa khuôn mặt ra khỏi chăn, nhẹ giọng nói: “Không, không có gì, tớ chỉ thấy hơi lạnh thôi. Bây giờ đỡ hơn rồi."
"Được rồi." Lạc Hi không hỏi nữa.
Nhạc Linh Tĩnh lấy điện thoại di động tắt màn hình đi.
Cô
nghi ngờ rằng thậm chí có thể không nhận ra bản
thân cô đã không tập trung khi vẽ!
“Mình có nên nói cho chị ấy biết không?”
Tự nhiên cảm thấy có chút không thể nói được nữa.
Đừng để khi
đến lúc xảy ra rồi
lại bị chị gái tát một cái, nói rằng là cô thông đồng với anh thì thật là khủng khiếp.
“Nhưng mình thực sự cảm thấy bọn họ giống nhau về ngoại hình.” Nhạc Linh Tĩnh bối rối.
Đêm đó cô có chút khó ngủ.
Chung cư Tân Hàng, tòa nhà
B.
Trình Trục hôm nay không quay lại ký túc xá mà chọn sống trong căn hộ mới thuê của mình.
Hắn dùng dụng cụ pha
trà sữa ở nhà
để thử pha một tách trà sữa khoai môn.
Sau khi nhấp một ngụm, Trình Trục cảm thấy mình cũng có tay nghề trong lĩnh vực này.
"Haizzz, Ta không thể làm gì được hơn nữa sao?” Hắn không khỏi thở dài.
Tất nhiên, hương vị mà hắn muốn bán so với loại này chắc chắn có một khoảng
cách lớn.
“Nhìn theo cách này, thời gian khá eo hẹp,
c·ô·n·g việc khá nặng nề."
Trình Trục cảm thấy mình đã đánh giá thấp sự khó khăn khi mở quán trà sữa.
Đương nhiên, đây cũng là bởi vì yêu cầu của hắn đối với hương vị tương đối cao.
Trong ngày hôm nay, Trình Trục đã quyết định chọn hai sản phẩm chính khác.
Như đã đề
cập trước đó, theo dự định sẽ tung ra tổng cộng ba sản phẩm sáng tạo trước tiên
Trong số đó, đầu tiên là "Dương Chi Cam Lộ", khác
biệt hoàn toàn so với những sản phẩm đang có trên thị trường, điều này đã
được khẳng định.
Món thứ hai được đặt tên tạm thời là "Trân Châu Đường Nâu"
Thành thật mà
nói, cá nhân Trình Trục không thích món trà sữa này. Nguyên nhân rất đơn giản, trước đây hắn đã nói khi cùng Tiêu Dữu Tử đi mua trà sữa rằng mình không thích có trân châu trong trà, bao gồm cả đường nâu này.
Nhưng một số người không giống hắn, có thể thêm gấp đôi lượng trân châu khi uống trà sữa, để có thứ gì đó trong cốc.
Một nửa là trân châu chứ không phải vài giọt trà sữa!
Sở dĩ chọn điều này chỉ đơn giản vì mùa đông sắp tới và thời tiết cũng lạnh dần.
Đối với Trình Trục, đây là loại
trà sữa rất thích hợp cho mùa đông, xét về hương vị thì có vẻ nhiều người cho rằng đồ uống nóng ngon hơn đồ uống
lạnh
Điều này có thể liên quan đến hương vị của đường nâu.
Và trong ấn tượng của anh, món trà sữa này hình như đã rất nổi tiếng từ
lâu.
Có vẻ như thương hiệu [Antlers Lane] đã trở nên nổi tiếng nhờ thứ nước này.
Sau này có thể nói hầu hết các quán trà sữa đều sẽ có nó.
Tất nhiên, chọn nó làm mẫu chính không chỉ vì nó phù
hợp với mùa đông mà còn vì ngưỡng sản xuất của nó tương đối thấp.
Cái chính là sự kết hợp giữa đường đen và sữa.
Theo như sự hiểu biết thì sau này, nhiều cửa hàng tráng miệng tư nhân sẽ tự làm sản phẩm và bán cho khách hàng.
Quy trình sản xuất của nó tương đối ít phức tạp hơn,
điều đó cũng có nghĩa là quy trình sẽ đơn giản hơn.
Chỉ là làm kem đường nâu cần có thời gian, nhưng khi nguyên liệu đã sẵn sàng thì thời gian làm
trà sữa tương đối ngắn.
Điều này cũng có nghĩa là việc
giao hàng có thể hiệu quả hơn!
Một khi
hoạt động kinh doanh của cửa hàng bùng nổ, hiệu quả giao hàng sẽ ảnh hưởng lớn đến doanh thu.
Nếu làm nửa ngày thì bán được bao nhiêu?
"Mà sản phẩm này thực sự khá ăn khách." Trình Trục nghĩ.
Cá nhân anh khá ấn tượng với hình ảnh sản phẩm trà sữa trân châu đường đen rang của Heytea.
Vào mùa đông, nó trông khá hấp dẫn.
Để xây dựng
một quán trà sữa nổi tiếng trên Internet, không chỉ đòi hỏi phong cách của các cửa hàng nổi tiếng trên
internet mà còn đòi hỏi nhiều thứ hơn là cốc trà sữa và túi giấy.
Phong cách cửa hàng nổi tiếng trên Internet.
Trà sữa làm cũng phải đẹp và dễ chụp ảnh nhé!
"Đúng rồi! Còn có một nguyên nhân khác!" Trình Trục bỗng nhiên nghĩ đến chuyện khác.
"Bản thân sản phẩm này thiên về việc làm đồ uống nóng."
"Hơn nữa, nó thực sự có thành phần tương tự
như thứ gọi là nước đường đỏ."
“Đây là
sản phẩm thích hợp uống trong thời kỳ kinh nguyệt!"
Bây giờ nó đã trở nên
chu đáo hơn rồi phải
không?
Bản chất này có nghĩa là có thể nhận được một khoản tiền khổng lồ
trong các hoạt động và chương trình khuyến mãi sau này.
Trước hết, các cửa hàng nổi tiếng trên Internet đương nhiên sẽ khiến nhiều người làm theo, đặc biệt là một số cô gái sẽ mua và gửi cho bạn bè của họ.
Và
khi sản phẩm này không chỉ có
những đặc điểm của một cửa hàng nổi
tiếng trên Internet mà còn có
những đặc điểm đặc biệt của một loại đồ uống trong thời kỳ kinh nguyệt.
Không chỉ có phụ nữ
mới mua sắm rầm rộ.
Và sẽ có....một nhóm những chàng trai ấm áp, tốt bụng !
Tất nhiên là
phải có........ những kẻ cặn bã khác lừa gạt tình cảm.
Nếu không có gì khác, với cái tính cách này sao có thể không mua trà sữa?
Thật là ngốc khi không mua nó!
Trình Trục đã có sẵn ý tưởng về các phương pháp tiếp thị cụ thể t·r·o·n·g đầu.
Ngoài loại sữa trân châu đường nâu này, anh còn dự định làm trà sữa phù hợp với trái cây theo mùa.
“Mùa đông sắp
đến rồi.”
"Một thời gian nữa sẽ đến mùa dâu tây."
"Zhizhi Berry Berry* là lựa chọn tốt nhất"
Theo
quan điểm của Trình Trục, bản thân một số loại trái cây là độc nhất.
Ví dụ như dưa hấu vào mùa hè, dâu tây vào mùa đông và quả anh đào không thể ăn được.
Và dâu tây vốn không hề rẻ.
Sẽ hợp lý hơn nếu sử dụng dâu tây làm nguyên liệu thô và sau đó pha chế trà sữa nổi tiếng trên Internet cao cấp.
Những điều này ngay lập tức có thể
tạo nên sự khác biệt rõ rệt so với những loại trà sữa rẻ tiền ở giai đoạn đầu.
Luôn có lý do tại sao nó đắt tiền phải không?
"Cuối cùng, nếu nhớ không
lầm......"
"Lộc Bảo thích trân châu”
"Còn trái cây yêu thích của Ninh
Ninh là dâu tây!"
Lúc này, sau khi xác nhận trong bức ảnh do học tỷ gửi đến, người đàn ông này có ngoại hình hơi giống Trình Trục, thậm chí có chút giống về mặt tinh thần, cô không t·ự chủ được liền rúc cả khuôn mặt vào trong chăn.
Một khi phát hiện ra điều gì đó, đã nghĩ về nó rồi thì mọi thứ đột nhiên trở nên khác biệt.
Khuôn mặt hiền lành của Nhạc Linh Tĩnh lúc này đỏ bừng, cô nằm nghiêng trên giường, hai chân co rúm lại.
Cô nhanh chóng tắt điện thoại và ngừng xem ảnh.
Tuy nhiên, như thể toàn bộ hình ảnh đó
đã in sâu vào tâm trí cô và cũng không thể gạt nó ra
khỏi được!
Cái cảm giác này nên nói như thế nào đây?
Hồ Ngôn giống như một
‘họa sĩ vẽ sách’, lại còn là loại họa sĩ vẽ sách đỉnh cao. (họa sĩ vẽ truyện s*x, 18+, nguyên văn là sách, và từ sách
cũng phù hợp lên mình để vậy luôn)
Bức tranh mà cô vẽ, có thể nói là rất
căng thẳng.
Nhưng vấn đề là Nhạc Linh Tĩnh cảm thấy mình đang nhìn vào cuốn
‘sách’ về một người đàn ông vậy!
Tranh với
người, đều hòa vào trong tâm trí cô.
Mặc dù trình độ không
cao bằng người gửi cho mình một đoạn video về Trình Trục hay thứ gì đó tương tự nhưng nó vẫn có một chút giống như
vậy.
Cô rúc vào trong chăn, không biết là nóng đến ngột ngạt hay là vì điều gì khác.
Mà lại có chút khó thở.
Trời đất, mình sắp chết mất thôi!
Bây giờ cô thực sự có cảm giác xấu hổ tột độ!
"Chị đang làm gì vậy!"
"Chị ấy có nhận ra mình đang vẽ gì không?"
“Hay là mình thực sự đã nghĩ nhiều rồi?”
Suy cho cùng, chỉ có thể nói trong hình có chút giống về hình dáng và khí chất, chứ không thể
nói là đặc biệt giống nhau.
Chỉ là có những điều thực sự khiến người ta phải suy nghĩ rất nhiều.
Ngoài ra bức tranh rất đẹp, khơi gợi rất nhiều cảm giác.
Như đã đề cập trước đó, Nhạc Linh Tĩnh không có hứng thú với người thật, cô chỉ quan tâm đến những bức tranh biếm họa.
Vậy câu hỏi được đặt ra là:
Điều gì sẽ xảy ra nếu vẽ một bức tranh biếm
họa từ một người thật?
Đây là mới thực sự là người tranh hợp nhất!
Nằm trên
giường, Nhạc Linh Tĩnh không nhịn được nhấc điện thoại lên nhìn lại lần nữa.
Chỉ sau một cái nhìn, cô hoảng sợ ấn màn hình điện thoại xuống, dùng tay che lại.
“Tĩnh Tĩnh, sao cậu lại trốn trong chăn?” Giọng nói
của Lạc Hi từ bên ngoài truyền
đến.
“Mình cảm thấy có chút lạnh.” Rõ ràng là rất nóng nhưng Nhạc Linh Tĩnh lại nói dối.
"Hả? Lạnh sao?" Lạc Hi cảm thấy nhiệt độ trong phòng không thấp lắm.
Lạc Hi thậm chí còn không biết rằng trong bức ảnh kia là người mà cô thầm mến thời trung học.
Bờ vai rộng đó, cánh tay, vòng eo, cơ ngực, cơ bụng đó, tất cả
đều có thể nhìn thấy không sót thứ gì!
May mắn thay, Nhạc Linh Tĩnh nói là một cô gái tốt, nếu cô là loại như vậy, có lẽ
bây giờ nên mời Lạc
Hi đi cùng ... Có phúc cùng hưởng có họa cùng chia?
Câu chuyện về thời trung học sao?
Nào, nào chúng ta cùng nhau xem đi!
Chuyện tốt như vậy sao có thể giấu được!
Lúc này, Lạc Hi cũng nhẹ giọng bày tỏ sự
quan tâm: "Tĩnh Tĩnh, cậu sao vậy? Hiện giờ cậu có thấy khó chịu không?"
Đột nhiên lại cảm thấy rất sợ lạnh, cũng có một chút cảm giác thích.
Trong ký
túc xá của họ có tổng cộng bốn người, có ba người bị đau bụng kinh, khi đến đều đau đớn tột cùng.
Không ngờ Lạc Hi lại có thể đồng cảm như vậy.
Cô nhanh chóng thò nửa khuôn mặt ra khỏi chăn, nhẹ giọng nói: “Không, không có gì, tớ chỉ thấy hơi lạnh thôi. Bây giờ đỡ hơn rồi."
"Được rồi." Lạc Hi không hỏi nữa.
Nhạc Linh Tĩnh lấy điện thoại di động tắt màn hình đi.
Cô
nghi ngờ rằng thậm chí có thể không nhận ra bản
thân cô đã không tập trung khi vẽ!
“Mình có nên nói cho chị ấy biết không?”
Tự nhiên cảm thấy có chút không thể nói được nữa.
Đừng để khi
đến lúc xảy ra rồi
lại bị chị gái tát một cái, nói rằng là cô thông đồng với anh thì thật là khủng khiếp.
“Nhưng mình thực sự cảm thấy bọn họ giống nhau về ngoại hình.” Nhạc Linh Tĩnh bối rối.
Đêm đó cô có chút khó ngủ.
Chung cư Tân Hàng, tòa nhà
B.
Trình Trục hôm nay không quay lại ký túc xá mà chọn sống trong căn hộ mới thuê của mình.
Hắn dùng dụng cụ pha
trà sữa ở nhà
để thử pha một tách trà sữa khoai môn.
Sau khi nhấp một ngụm, Trình Trục cảm thấy mình cũng có tay nghề trong lĩnh vực này.
"Haizzz, Ta không thể làm gì được hơn nữa sao?” Hắn không khỏi thở dài.
Tất nhiên, hương vị mà hắn muốn bán so với loại này chắc chắn có một khoảng
cách lớn.
“Nhìn theo cách này, thời gian khá eo hẹp,
c·ô·n·g việc khá nặng nề."
Trình Trục cảm thấy mình đã đánh giá thấp sự khó khăn khi mở quán trà sữa.
Đương nhiên, đây cũng là bởi vì yêu cầu của hắn đối với hương vị tương đối cao.
Trong ngày hôm nay, Trình Trục đã quyết định chọn hai sản phẩm chính khác.
Như đã đề
cập trước đó, theo dự định sẽ tung ra tổng cộng ba sản phẩm sáng tạo trước tiên
Trong số đó, đầu tiên là "Dương Chi Cam Lộ", khác
biệt hoàn toàn so với những sản phẩm đang có trên thị trường, điều này đã
được khẳng định.
Món thứ hai được đặt tên tạm thời là "Trân Châu Đường Nâu"
Thành thật mà
nói, cá nhân Trình Trục không thích món trà sữa này. Nguyên nhân rất đơn giản, trước đây hắn đã nói khi cùng Tiêu Dữu Tử đi mua trà sữa rằng mình không thích có trân châu trong trà, bao gồm cả đường nâu này.
Nhưng một số người không giống hắn, có thể thêm gấp đôi lượng trân châu khi uống trà sữa, để có thứ gì đó trong cốc.
Một nửa là trân châu chứ không phải vài giọt trà sữa!
Sở dĩ chọn điều này chỉ đơn giản vì mùa đông sắp tới và thời tiết cũng lạnh dần.
Đối với Trình Trục, đây là loại
trà sữa rất thích hợp cho mùa đông, xét về hương vị thì có vẻ nhiều người cho rằng đồ uống nóng ngon hơn đồ uống
lạnh
Điều này có thể liên quan đến hương vị của đường nâu.
Và trong ấn tượng của anh, món trà sữa này hình như đã rất nổi tiếng từ
lâu.
Có vẻ như thương hiệu [Antlers Lane] đã trở nên nổi tiếng nhờ thứ nước này.
Sau này có thể nói hầu hết các quán trà sữa đều sẽ có nó.
Tất nhiên, chọn nó làm mẫu chính không chỉ vì nó phù
hợp với mùa đông mà còn vì ngưỡng sản xuất của nó tương đối thấp.
Cái chính là sự kết hợp giữa đường đen và sữa.
Theo như sự hiểu biết thì sau này, nhiều cửa hàng tráng miệng tư nhân sẽ tự làm sản phẩm và bán cho khách hàng.
Quy trình sản xuất của nó tương đối ít phức tạp hơn,
điều đó cũng có nghĩa là quy trình sẽ đơn giản hơn.
Chỉ là làm kem đường nâu cần có thời gian, nhưng khi nguyên liệu đã sẵn sàng thì thời gian làm
trà sữa tương đối ngắn.
Điều này cũng có nghĩa là việc
giao hàng có thể hiệu quả hơn!
Một khi
hoạt động kinh doanh của cửa hàng bùng nổ, hiệu quả giao hàng sẽ ảnh hưởng lớn đến doanh thu.
Nếu làm nửa ngày thì bán được bao nhiêu?
"Mà sản phẩm này thực sự khá ăn khách." Trình Trục nghĩ.
Cá nhân anh khá ấn tượng với hình ảnh sản phẩm trà sữa trân châu đường đen rang của Heytea.
Vào mùa đông, nó trông khá hấp dẫn.
Để xây dựng
một quán trà sữa nổi tiếng trên Internet, không chỉ đòi hỏi phong cách của các cửa hàng nổi tiếng trên
internet mà còn đòi hỏi nhiều thứ hơn là cốc trà sữa và túi giấy.
Phong cách cửa hàng nổi tiếng trên Internet.
Trà sữa làm cũng phải đẹp và dễ chụp ảnh nhé!
"Đúng rồi! Còn có một nguyên nhân khác!" Trình Trục bỗng nhiên nghĩ đến chuyện khác.
"Bản thân sản phẩm này thiên về việc làm đồ uống nóng."
"Hơn nữa, nó thực sự có thành phần tương tự
như thứ gọi là nước đường đỏ."
“Đây là
sản phẩm thích hợp uống trong thời kỳ kinh nguyệt!"
Bây giờ nó đã trở nên
chu đáo hơn rồi phải
không?
Bản chất này có nghĩa là có thể nhận được một khoản tiền khổng lồ
trong các hoạt động và chương trình khuyến mãi sau này.
Trước hết, các cửa hàng nổi tiếng trên Internet đương nhiên sẽ khiến nhiều người làm theo, đặc biệt là một số cô gái sẽ mua và gửi cho bạn bè của họ.
Và
khi sản phẩm này không chỉ có
những đặc điểm của một cửa hàng nổi
tiếng trên Internet mà còn có
những đặc điểm đặc biệt của một loại đồ uống trong thời kỳ kinh nguyệt.
Không chỉ có phụ nữ
mới mua sắm rầm rộ.
Và sẽ có....một nhóm những chàng trai ấm áp, tốt bụng !
Tất nhiên là
phải có........ những kẻ cặn bã khác lừa gạt tình cảm.
Nếu không có gì khác, với cái tính cách này sao có thể không mua trà sữa?
Thật là ngốc khi không mua nó!
Trình Trục đã có sẵn ý tưởng về các phương pháp tiếp thị cụ thể t·r·o·n·g đầu.
Ngoài loại sữa trân châu đường nâu này, anh còn dự định làm trà sữa phù hợp với trái cây theo mùa.
“Mùa đông sắp
đến rồi.”
"Một thời gian nữa sẽ đến mùa dâu tây."
"Zhizhi Berry Berry* là lựa chọn tốt nhất"
Theo
quan điểm của Trình Trục, bản thân một số loại trái cây là độc nhất.
Ví dụ như dưa hấu vào mùa hè, dâu tây vào mùa đông và quả anh đào không thể ăn được.
Và dâu tây vốn không hề rẻ.
Sẽ hợp lý hơn nếu sử dụng dâu tây làm nguyên liệu thô và sau đó pha chế trà sữa nổi tiếng trên Internet cao cấp.
Những điều này ngay lập tức có thể
tạo nên sự khác biệt rõ rệt so với những loại trà sữa rẻ tiền ở giai đoạn đầu.
Luôn có lý do tại sao nó đắt tiền phải không?
"Cuối cùng, nếu nhớ không
lầm......"
"Lộc Bảo thích trân châu”
"Còn trái cây yêu thích của Ninh
Ninh là dâu tây!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận