Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không?

Chương 309: Ngày trả nợ đã đến rồi sao? (3)

Hắn quá nổi tiếng trong trường, không ít giảng viên và nhân viên trong tòa nhà này đều biết hắn là sinh viên trong lớp của Trần Tầm.
Ví dụ như giảng viên mũm mĩm nhiều chuyện Triệu Hiểu Thiến.
Trần Tầm trong lòng đang đấu tranh, nhưng cô biết rất rõ Trình Trục tính tình cứng đầu, cô bảo hắn rời đi, đừng đứng ở dưới tầng nữa, hắn căn bản sẽ không chịu nghe lời!
Cô biết hắn chính là nam s·i·n·h khó bảo nhất trong lớp!
Cũng biết hắn chính là nam sinh cứng đầu nhất trong lớp!
Cô vẫn còn hơi khó chịu nhưng cuối cùng cũng nói với hắn phòng cô là phòng 301.
Cô không hề biết rằng Trình Trục vẫn còn đang ngồi trong xe, sau khi biết đó là phòng 301, hắn mới xuống xe, xách túi mua sắm, sau đó như một trinh sát đi lên lầu với tốc độ ánh sáng.
Hắn 
đến cửa phòng 301, 
cửa lập 
tức 
mở ra, Trần Tầm kéo hắn vào rồi nhanh 
chóng đóng cửa lại. 
Ngực cô phập phồng, rõ ràng là cô rất lo lắng. 
“Cô Trần, vừa rồi không phải cô vẫn luôn nhìn qua mắt mèo đấy chứ?” Trình Trục mỉm cười nhìn cô, tâm tình hắn rất tốt. 
Trần Tầm phớt lờ vì hắn đã nói đúng, cô vừa rồi quả thực là đã làm như vậy. 
Chỉ nhìn cậu nam sinh hư này vẫn tươi cười bắt đầu đi thăm quan nơi 
này, sau khi nhìn quanh phòng 
khách một vòng, còn 
một phòng chưa được 
nhìn qua chính là phòng ngủ của cô. 
“Đừng vào!” Cô vẫn có chút khó chịu, không khỏi cau mày.  
"Được.” Trình Trục căn bản cũng không có ý định 
đi vào nhìn xem. 
Hắn rất hiểu phép lịch sự, 
được chứ? 
Chỉ thấy hắn quay người lại 
, nhìn vào đối phương. 
Trần Tầm ở nhà 
mặc 
bộ đồ ngủ dày, trông khá ấm áp. 
Chỉ là vẻ ngoài này chắc chắn rất 
khác so với những bộ trang phục được phối hợp cẩn thận mà cô thường 
ngày mặc khi ra ngoài. 
"Em mua cho cô một chiếc áo len cổ lọ và 
một chiếc áo khoác, cô mặc thử luôn đi 
xem có vừa không." Trình 
Trục chỉ vào chiếc túi mua 
sắm hắn đặt trên mặt đất. 
Trần Tầm không nhúc nhích, trên mặt hiện lên vẻ phức tạp, nói: "Trước đó cậu đã hứa với 
tôi, nếu mua thứ gì phải nói trước với tôi một tiếng. 
"Đúng vậy!" Trình Trục dùng sức vỗ tay, ngữ khí có 
chút cường điệu nói: "Nếu cô không nói thì em cũng quên mất!” 
Trần Tầm:… 
Cô phát 
hiện tuy mình là giảng viên nhưng đối với cậu sinh viên này cũng thật là hết cách. 
Trình Trục thấy cô không làm gì, liền tự mình đi mở túi mua sắm lấy ra chiếc áo khoác  màu nâu 
nhạt và chiếc áo len cổ lọ bó sát màu đen, sau đó đưa cho cô.  
Trần Tầm không nhận mà hỏi hắn: "Tôi trả tiền cho cậu, vì sao cậu không nhận?" 
"Tại sao em phải nhận?" Trình Trục hỏi lại. 
"Tôi 
nợ tiền cậu, nhất 
định phải trả." 
"Cô có ý gì? Cô đoán xem chiếc áo khoác và chiếc áo len này tổng cộng bao nhiêu tiền?" Trình Trục giơ chúng lên hỏi. 
Trần Tầm cắn môi 
dưới, im lặng một lúc lâu. 
Cô thực ra có thể phản bác lại: “Tôi không bảo cậu mua cho tôi.” 
Nhưng cô không thể nói được. 
Trình Trục s·ẵ·n sàng chủ động mua quà cho cô, cô có thể cảm nhận 
được vị ngọt trong đó. 
Đối với tia ngọt ngào này, cô sẽ cẩn thận hơn 
khi nói chuyện, sợ rằng nếu nói ra sẽ phá hủy sự ngọt ngào này. 
Vì vậy cô nhất thời không biết phải nói gì. 
“Em đã phải lựa nó 
rất lâu, chí ít hãy mặc thử một chút nhé?” Trình Trục 
lại nói. 
Trần Tầm cuối cùng cũng gật đầu, sau đó cầm lấy chúng, bước vào phòng và đóng cửa lại. 
Một lúc sau, cô mới thay xong quần áo, bước ra ngoài. 
Cô nhìn mình trong gương một lúc lâu, không biết vì lý do gì, cô vô thức dọn dẹp căn phòng.  
Lúc này, chiếc áo len cao cổ bó sát màu đen mặc bên trong, làm nổi bật vóc dáng thon thả của cô một cách tinh tế. 
Cổ áo cao đôi khi có thể làm nổi bật đường quai hàm của một người, càng làm cho những người 
có khí chất cấm dục trông càng nổi bật hơn. 
Chiếc áo khoác màu nâu nhạt và cặp kính gọng vàng cũng có chút đồng điệu về màu sắc. 
Trình Trục cảm thấy sau khi thay quần áo, Trần Tầm không thua kém gì hình ảnh người mẫu trên bảng hiệu quảng cáo trong cửa 
hàng. 
Chỉ có điều, môi cô vẫn mím chặt, vẻ nghiêm túc trên mặt càng trở nên nghiêm trọng hơn một chút. 
Điều này làm cho hắn trong lòng có 
chút thở dài. 
Trên thực tế, cô chỉ đang cố gắng duy trì chút lòng tự tôn cuối cùng của mình. 
"Trông rất đẹp. Mắt nhìn của em quả nhiên khá tốt." Trình Trục khen ngợi. 
Sau đó, cố ý giữ vẻ 
mặt nghiêm túc nói: "Sao vậy? Nhận được quà mà trông cô có vẻ không vui?" 
"Vậy cô không thích thì đừng mặc, dù sao cũng không thể trả lại, cứ để trong tủ đi." Trình Trục nói.  
Nghe hắn nói vậy, Trần Tầm chần chừ không nói, cuối cùng càng mím chặt môi hơn. 
Trình Trục lúc này đứng dậy khỏi 
ghế sofa, nắm lấy tay cô dắt cô ngồi lên ghế. 
Sau đó hắn bắt đầu thở dài một cách rõ ràng.  
Hành 
động này quả thực lập tức thu hút sự chú ý của đối phương. 
Thực ra, khoảnh khắc Trình Trục nắm tay cô, 
mọi cảm xúc trong lòng hắn đều tan 
biến. 
Vẫn là câu n·ó·i kia:  
[Một người có nhiều đắng cay trong lòng, phải dùng biết bao nhiêu ngọt ngào mới có thể lấp đầy được?  
Không, một chút ngọt ngào là đủ rồi. 】 
Trình Trục nắm tay cô lại thở dài rồi nói: 
"Em biết mấy năm nay cô rất mệt mỏi, ở 
bên cạnh em nhé, đừng bắt bản thân phải vất vả như vậy có được không?" 
….. 
Bạn cần đăng nhập để bình luận