Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 89: Mất ngủ (length: 8390)
Vân Tô nhìn tình huống này liền bắt đầu hồi tưởng xem có thể có ai đang theo dõi bọn họ.
Chẳng lẽ là mẹ của nam chính theo đến đây?
Ngay khi Vân Tô nghĩ chiếc xe kia muốn dừng lại phía sau họ thì xe lại trực tiếp tăng tốc vượt qua bọn họ.
"Đi thẳng luôn?" Cố Yến nghi hoặc, khó hiểu nói, hắn nhìn về phía Vân Tô, "Chúng ta xuống xe đi."
Vân Tô gật đầu, nàng nghĩ đến họa tiết quần áo vừa thấy được trên chiếc xe kia.
Đó là quần áo mà vợ chồng Cố Kiến An mang con theo lúc ở khu vui chơi ban ngày, nói cách khác, là Cố Kiến An đang theo dõi bọn họ.
Vân Tô cùng Cố Yến xuống xe, liền nghe Cố Yến hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"
"Không có gì." Vân Tô lắc đầu.
"Không cần lo lắng, khách sạn này an ninh rất tốt, buổi tối có chuyện gì ngươi cứ gọi điện thoại cho ta." Cố Yến cho rằng nàng sợ vì bị theo dõi nên an ủi nàng, "Hôm nay chơi cả ngày cũng mệt rồi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt."
"Chuyện hôm nay..." Vân Tô có chút rối rắm.
Hai người lúc này vừa vào thang máy, trong thang máy rất nhiều người, Vân Tô cũng không nói tiếp nữa.
Đợi ra khỏi thang máy, phòng hai người ở sát vách, Cố Yến đưa Vân Tô đến cửa phòng.
"Có chuyện gì ngày mai nói sau." Cố Yến đưa đồ trong túi cho Vân Tô, "Hôm nay trễ lắm rồi."
Vân Tô đành phải mở cửa vào, đầu nàng giờ rất loạn, thật ra cho dù để nàng nói, nàng cũng không biết có thể nói cái gì.
Cố Yến thích nàng sao? Chắc chắn là thích, nhưng không nhất định là tình yêu.
Nàng thích Cố Yến sao?
Vân Tô cam chịu ngã người xuống sofa mềm mại, nhìn trần nhà trắng xóa.
Thật ra Cố Yến, dù nhìn bề ngoài hay tính cách đều hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn chọn bạn đời của nàng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Cố Yến sau khi lớn lên, lúc đó nàng còn chưa nhận ra hắn.
Đã cảm thấy... Khụ khụ, nàng rất thích.
Chỉ là sau này biết hắn là Cố Yến, cú sốc quá lớn nên nàng không suy nghĩ về chuyện này nữa.
Sau này chung sống, nhận ảnh hưởng rất lớn từ Cố Yến khi còn nhỏ, nàng luôn vô thức nghĩ đến, Cố Yến sau khi lớn lên hóa ra là như vậy.
Rồi sau đó, nàng nhận ra tình cảm của Cố Yến dành cho nàng, nàng cũng nghĩ chỉ vì khi còn bé Cố Yến quá mức ỷ lại nàng.
Bây giờ Cố Yến thổ lộ, chỉ là nhận nhầm tình cảm này thành tình yêu.
Dù sao Cố Yến tuổi không lớn, mới vừa thành niên, trước đây cũng chưa từng yêu đương, không phân biệt được cũng bình thường.
Vân Tô càng nghĩ càng tỉnh táo, nghĩ ngày mai còn phải tiếp tục chủ đề này, nàng không biết phải đối mặt thế nào.
Có vẻ như đêm nay định trước là một đêm mất ngủ.
Cố Yến bên này cũng không khá hơn chút nào, thu dọn xong hắn nằm lên giường, hồi tưởng lại cuộc nói chuyện trên vòng đu quay hôm nay.
Nghĩ ngợi rất lâu, lâu đến ánh trăng ngoài cửa sổ đã muốn lặn về tây.
Cuối cùng Cố Yến lấy điện thoại di động ra mở trình duyệt, nhập dòng chữ: "Làm sao để chứng minh chân tình của mình với cô gái mình thích."
Sau khi bấm tìm, trên giao diện điện thoại nhanh chóng hiện ra rất nhiều kết quả.
Ngón tay thon dài không ngừng lướt trên màn hình.
Trên mạng có đủ các loại trả lời, Cố Yến lựa chọn xem một vài cái.
[Có thể dẫn cô gái đi chơi, tốn thời gian và công sức làm bạn với cô ấy.] Ừm... Bọn họ hiện tại đang đi du lịch, cả ngày đều ở chung một chỗ, cái này không phù hợp với tình huống của bọn họ.
Tiếp cái khác.
[Dùng thời gian để chứng minh, xuất hiện bên cạnh cô ấy bất cứ khi nào cô ấy cần.] Cần hắn? Hình như hắn căn bản không biết khi nào chị cần hắn.
Thậm chí hắn biết rất ít về chị, hôm nay Vân Tô nhắc đến chuyện gia đình có người gặp chuyện, lúc đó chị ấy có cần người bên cạnh không? Nhưng hắn hoàn toàn không làm được.
Hắn không biết Vân Tô đã sống thế nào ở thế giới khác, hắn cũng không thể đến bên cạnh nàng, càng đừng nói là xuất hiện khi nàng cần.
Cố Yến đành chán nản chuyển sang cái khác.
Xem những câu trả lời này, hắn phát hiện toàn là mấy cái dạy cách theo đuổi con gái.
Nhưng vấn đề bây giờ là, chị ấy căn bản không tin hắn thích nàng, chỉ cho là vì cảm kích hắn khi còn bé.
Hắn thoát khỏi giao diện, nhập lại vấn đề vào khung tìm kiếm.
Xóa xóa sửa sửa mấy lần, cuối cùng câu hỏi tìm kiếm là: "Làm sao phân biệt được tình bạn và tình yêu?"
Tuy rằng hắn cảm thấy mình phân biệt rất rõ, nhưng hắn không biết phải chứng minh cho Vân Tô như thế nào.
[Tình yêu có tính độc nhất, người đó là sự tồn tại đặc biệt đối với bạn, còn tình bạn thì có thể phát triển đa tuyến.] Sự tồn tại đặc biệt? Chắc chắn là chị ấy biết, nàng đặc biệt đối với hắn, cũng vì quá đặc biệt nên chị ấy không tin.
[Để ý phản ứng sinh lý của mình, cơ thể sẽ không nói dối.] Phản ứng sinh lý.
Cố Yến nhìn câu trả lời này, khuôn mặt non nớt ẩn dưới ánh trăng đỏ lên.
Những lời này khiến hắn nghĩ đến mấy buổi sáng đáng xấu hổ.
Không được, chuyện này không thể để chị biết được.
Chẳng lẽ hắn có thể nói những điều này để chứng minh tình cảm của mình sao?
Cố Yến "bộp" một tiếng đặt điện thoại di động xuống giường, không nhìn những câu trả lời kia nữa.
Tình huống của bọn họ rất phức tạp, cảm giác trên mạng không có đề xuất nào có thể dùng được.
Vào ban đêm, hai người đều ở trong phòng riêng suy nghĩ vẩn vơ, không ai nghỉ ngơi tốt.
——— "Ta nhận điện thoại của ngươi nhưng là chạy suốt đêm tới đây, tốt nhất là ngươi có tin tức gì quan trọng."
"Đương nhiên, hôm qua ta gặp thằng nhóc kia, có một phát hiện lớn, mới vội nói cho ngươi."
Cố Kiến An nhìn người phụ nữ trước mặt ăn mặc chỉn chu, đi xe sang, đưa đón có lái xe riêng, trong lòng âm thầm mưu tính, tốt nhất có thể kiếm thêm được một khoản tiền lớn.
Lần trước người phụ nữ này tìm đến hắn và hỏi thăm thông tin về Cố Yến, cái tên mà mười mấy năm nay hắn không nghe đến nhưng hắn vẫn nhớ rõ.
Nếu không phải thằng tạp chủng đó, người một nhà bọn họ sao lại phải chịu cảnh tù tội mấy năm trời?
Bây giờ người một nhà họ phải sống như thế này, không phải là nhờ phúc của nó sao, hắn biết đó là một sao chổi!
Bây giờ lại có người đến tìm cái sao chổi đó năm xưa, còn sẵn lòng chi tiền để hỏi thăm thông tin, vậy thì sao có thể bỏ qua cơ hội kiếm tiền được chứ, liền nói cho người phụ nữ kia biết Cố Yến năm đó được người khác nhận nuôi.
Một khoản tiền lớn đến tay, cuộc sống người một nhà bọn họ cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút, hắn cũng không cần mỗi ngày ở nhà bị mắng là vô dụng không kiếm được tiền.
Vì có tiền trong tay, ngày hôm qua hắn đã đưa con đến khu vui chơi chơi, không ngờ ở đó gặp phải một người không ngờ đến.
Người phụ nữ giả danh giáo viên mẫu giáo xông vào nhà bọn họ năm đó, chính là bà ta đã phá hỏng chuyện tốt của hắn, tìm được thương lái đưa Cố Yến đi cấp cứu.
Tất cả đều vì bà ta mà ra, cho nên người một nhà bọn họ mới phải sống thảm như bây giờ.
Hơn nữa người phụ nữ đó lớn lên thật chói mắt, giống những minh tinh điện ảnh trên TV, hắn muốn quên cũng khó.
Chỉ là, sao lại giống hệt mười mấy năm trước thế?
Trong lòng Cố Kiến An sinh nghi, hôm qua sau khi nhìn thấy người, hắn vẫn theo sau hai người, còn bắt taxi theo, để biết bọn họ đang ở đâu.
Hắn chưa từng thấy Cố Yến sau khi lớn lên, nhưng Văn Đình đã cho hắn xem một bức ảnh, chính là cái cậu con trai ở khu vui chơi kia.
Lúc xem ảnh hắn còn chưa dám khẳng định, giờ gặp người thật, hắn cơ hồ chắc chắn, đây chính là cái sao chổi của mười mấy năm trước.
Lập tức hắn gọi điện cho Văn Đình, nói ở đây gặp người bà ta muốn tìm, còn có một chuyện lạ, muốn bà ta đích thân đến xem.
Sau đó gửi cho bà ta một tấm ảnh chụp trộm, là Cố Yến và Vân Tô lúc xuống xe đứng ở ven đường, vừa vặn có thể nhìn rõ mặt Cố Yến.
Văn Đình tin lời hắn, đêm đó đã trực tiếp xuất phát từ An Thị chạy tới...
Chẳng lẽ là mẹ của nam chính theo đến đây?
Ngay khi Vân Tô nghĩ chiếc xe kia muốn dừng lại phía sau họ thì xe lại trực tiếp tăng tốc vượt qua bọn họ.
"Đi thẳng luôn?" Cố Yến nghi hoặc, khó hiểu nói, hắn nhìn về phía Vân Tô, "Chúng ta xuống xe đi."
Vân Tô gật đầu, nàng nghĩ đến họa tiết quần áo vừa thấy được trên chiếc xe kia.
Đó là quần áo mà vợ chồng Cố Kiến An mang con theo lúc ở khu vui chơi ban ngày, nói cách khác, là Cố Kiến An đang theo dõi bọn họ.
Vân Tô cùng Cố Yến xuống xe, liền nghe Cố Yến hỏi: "Đang nghĩ gì vậy?"
"Không có gì." Vân Tô lắc đầu.
"Không cần lo lắng, khách sạn này an ninh rất tốt, buổi tối có chuyện gì ngươi cứ gọi điện thoại cho ta." Cố Yến cho rằng nàng sợ vì bị theo dõi nên an ủi nàng, "Hôm nay chơi cả ngày cũng mệt rồi, ngươi nghỉ ngơi cho tốt."
"Chuyện hôm nay..." Vân Tô có chút rối rắm.
Hai người lúc này vừa vào thang máy, trong thang máy rất nhiều người, Vân Tô cũng không nói tiếp nữa.
Đợi ra khỏi thang máy, phòng hai người ở sát vách, Cố Yến đưa Vân Tô đến cửa phòng.
"Có chuyện gì ngày mai nói sau." Cố Yến đưa đồ trong túi cho Vân Tô, "Hôm nay trễ lắm rồi."
Vân Tô đành phải mở cửa vào, đầu nàng giờ rất loạn, thật ra cho dù để nàng nói, nàng cũng không biết có thể nói cái gì.
Cố Yến thích nàng sao? Chắc chắn là thích, nhưng không nhất định là tình yêu.
Nàng thích Cố Yến sao?
Vân Tô cam chịu ngã người xuống sofa mềm mại, nhìn trần nhà trắng xóa.
Thật ra Cố Yến, dù nhìn bề ngoài hay tính cách đều hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn chọn bạn đời của nàng.
Lần đầu tiên nhìn thấy Cố Yến sau khi lớn lên, lúc đó nàng còn chưa nhận ra hắn.
Đã cảm thấy... Khụ khụ, nàng rất thích.
Chỉ là sau này biết hắn là Cố Yến, cú sốc quá lớn nên nàng không suy nghĩ về chuyện này nữa.
Sau này chung sống, nhận ảnh hưởng rất lớn từ Cố Yến khi còn nhỏ, nàng luôn vô thức nghĩ đến, Cố Yến sau khi lớn lên hóa ra là như vậy.
Rồi sau đó, nàng nhận ra tình cảm của Cố Yến dành cho nàng, nàng cũng nghĩ chỉ vì khi còn bé Cố Yến quá mức ỷ lại nàng.
Bây giờ Cố Yến thổ lộ, chỉ là nhận nhầm tình cảm này thành tình yêu.
Dù sao Cố Yến tuổi không lớn, mới vừa thành niên, trước đây cũng chưa từng yêu đương, không phân biệt được cũng bình thường.
Vân Tô càng nghĩ càng tỉnh táo, nghĩ ngày mai còn phải tiếp tục chủ đề này, nàng không biết phải đối mặt thế nào.
Có vẻ như đêm nay định trước là một đêm mất ngủ.
Cố Yến bên này cũng không khá hơn chút nào, thu dọn xong hắn nằm lên giường, hồi tưởng lại cuộc nói chuyện trên vòng đu quay hôm nay.
Nghĩ ngợi rất lâu, lâu đến ánh trăng ngoài cửa sổ đã muốn lặn về tây.
Cuối cùng Cố Yến lấy điện thoại di động ra mở trình duyệt, nhập dòng chữ: "Làm sao để chứng minh chân tình của mình với cô gái mình thích."
Sau khi bấm tìm, trên giao diện điện thoại nhanh chóng hiện ra rất nhiều kết quả.
Ngón tay thon dài không ngừng lướt trên màn hình.
Trên mạng có đủ các loại trả lời, Cố Yến lựa chọn xem một vài cái.
[Có thể dẫn cô gái đi chơi, tốn thời gian và công sức làm bạn với cô ấy.] Ừm... Bọn họ hiện tại đang đi du lịch, cả ngày đều ở chung một chỗ, cái này không phù hợp với tình huống của bọn họ.
Tiếp cái khác.
[Dùng thời gian để chứng minh, xuất hiện bên cạnh cô ấy bất cứ khi nào cô ấy cần.] Cần hắn? Hình như hắn căn bản không biết khi nào chị cần hắn.
Thậm chí hắn biết rất ít về chị, hôm nay Vân Tô nhắc đến chuyện gia đình có người gặp chuyện, lúc đó chị ấy có cần người bên cạnh không? Nhưng hắn hoàn toàn không làm được.
Hắn không biết Vân Tô đã sống thế nào ở thế giới khác, hắn cũng không thể đến bên cạnh nàng, càng đừng nói là xuất hiện khi nàng cần.
Cố Yến đành chán nản chuyển sang cái khác.
Xem những câu trả lời này, hắn phát hiện toàn là mấy cái dạy cách theo đuổi con gái.
Nhưng vấn đề bây giờ là, chị ấy căn bản không tin hắn thích nàng, chỉ cho là vì cảm kích hắn khi còn bé.
Hắn thoát khỏi giao diện, nhập lại vấn đề vào khung tìm kiếm.
Xóa xóa sửa sửa mấy lần, cuối cùng câu hỏi tìm kiếm là: "Làm sao phân biệt được tình bạn và tình yêu?"
Tuy rằng hắn cảm thấy mình phân biệt rất rõ, nhưng hắn không biết phải chứng minh cho Vân Tô như thế nào.
[Tình yêu có tính độc nhất, người đó là sự tồn tại đặc biệt đối với bạn, còn tình bạn thì có thể phát triển đa tuyến.] Sự tồn tại đặc biệt? Chắc chắn là chị ấy biết, nàng đặc biệt đối với hắn, cũng vì quá đặc biệt nên chị ấy không tin.
[Để ý phản ứng sinh lý của mình, cơ thể sẽ không nói dối.] Phản ứng sinh lý.
Cố Yến nhìn câu trả lời này, khuôn mặt non nớt ẩn dưới ánh trăng đỏ lên.
Những lời này khiến hắn nghĩ đến mấy buổi sáng đáng xấu hổ.
Không được, chuyện này không thể để chị biết được.
Chẳng lẽ hắn có thể nói những điều này để chứng minh tình cảm của mình sao?
Cố Yến "bộp" một tiếng đặt điện thoại di động xuống giường, không nhìn những câu trả lời kia nữa.
Tình huống của bọn họ rất phức tạp, cảm giác trên mạng không có đề xuất nào có thể dùng được.
Vào ban đêm, hai người đều ở trong phòng riêng suy nghĩ vẩn vơ, không ai nghỉ ngơi tốt.
——— "Ta nhận điện thoại của ngươi nhưng là chạy suốt đêm tới đây, tốt nhất là ngươi có tin tức gì quan trọng."
"Đương nhiên, hôm qua ta gặp thằng nhóc kia, có một phát hiện lớn, mới vội nói cho ngươi."
Cố Kiến An nhìn người phụ nữ trước mặt ăn mặc chỉn chu, đi xe sang, đưa đón có lái xe riêng, trong lòng âm thầm mưu tính, tốt nhất có thể kiếm thêm được một khoản tiền lớn.
Lần trước người phụ nữ này tìm đến hắn và hỏi thăm thông tin về Cố Yến, cái tên mà mười mấy năm nay hắn không nghe đến nhưng hắn vẫn nhớ rõ.
Nếu không phải thằng tạp chủng đó, người một nhà bọn họ sao lại phải chịu cảnh tù tội mấy năm trời?
Bây giờ người một nhà họ phải sống như thế này, không phải là nhờ phúc của nó sao, hắn biết đó là một sao chổi!
Bây giờ lại có người đến tìm cái sao chổi đó năm xưa, còn sẵn lòng chi tiền để hỏi thăm thông tin, vậy thì sao có thể bỏ qua cơ hội kiếm tiền được chứ, liền nói cho người phụ nữ kia biết Cố Yến năm đó được người khác nhận nuôi.
Một khoản tiền lớn đến tay, cuộc sống người một nhà bọn họ cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút, hắn cũng không cần mỗi ngày ở nhà bị mắng là vô dụng không kiếm được tiền.
Vì có tiền trong tay, ngày hôm qua hắn đã đưa con đến khu vui chơi chơi, không ngờ ở đó gặp phải một người không ngờ đến.
Người phụ nữ giả danh giáo viên mẫu giáo xông vào nhà bọn họ năm đó, chính là bà ta đã phá hỏng chuyện tốt của hắn, tìm được thương lái đưa Cố Yến đi cấp cứu.
Tất cả đều vì bà ta mà ra, cho nên người một nhà bọn họ mới phải sống thảm như bây giờ.
Hơn nữa người phụ nữ đó lớn lên thật chói mắt, giống những minh tinh điện ảnh trên TV, hắn muốn quên cũng khó.
Chỉ là, sao lại giống hệt mười mấy năm trước thế?
Trong lòng Cố Kiến An sinh nghi, hôm qua sau khi nhìn thấy người, hắn vẫn theo sau hai người, còn bắt taxi theo, để biết bọn họ đang ở đâu.
Hắn chưa từng thấy Cố Yến sau khi lớn lên, nhưng Văn Đình đã cho hắn xem một bức ảnh, chính là cái cậu con trai ở khu vui chơi kia.
Lúc xem ảnh hắn còn chưa dám khẳng định, giờ gặp người thật, hắn cơ hồ chắc chắn, đây chính là cái sao chổi của mười mấy năm trước.
Lập tức hắn gọi điện cho Văn Đình, nói ở đây gặp người bà ta muốn tìm, còn có một chuyện lạ, muốn bà ta đích thân đến xem.
Sau đó gửi cho bà ta một tấm ảnh chụp trộm, là Cố Yến và Vân Tô lúc xuống xe đứng ở ven đường, vừa vặn có thể nhìn rõ mặt Cố Yến.
Văn Đình tin lời hắn, đêm đó đã trực tiếp xuất phát từ An Thị chạy tới...
Bạn cần đăng nhập để bình luận