Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 24: Sinh viên (length: 7542)

Ánh mặt trời chói chang có chút gay gắt, trên không trung tạo thành từng vệt sáng tròn.
Dưới bóng cây dọc đường xi măng, từng nhóm ba bốn nam thanh nữ tú ngồi trên vali hành lý, tay lăm lăm điện thoại.
Vân Tô vừa mở mắt liền thấy cảnh này.
Nắng thật gắt.
Xem ra nơi đây đang là mùa hè.
Vân Tô còn chưa kịp xác định mình đang ở đâu thì đã có người bên cạnh cất tiếng chào.
"Bạn học." Là một nam sinh cao gầy đeo tai nghe chụp đầu trên cổ.
"Cậu là người mới đến hả? Không tìm thấy chỗ báo danh sao?"
Người mới đến? Chỗ báo danh?
Chỗ này là trường đại học sao?
Vân Tô nhanh chóng vận động não, cúi đầu nhìn xuống thì thấy trên tay đang cầm thẻ sinh viên.
Mở ra xem.
Trong mục học kỳ có ghi năm thứ hai chương trình học 4 học kỳ.
"Năm... Năm 3 đại học nhỉ." Vân Tô suy đoán, giọng nói không mấy chắc chắn.
Người bạn bên cạnh ngớ người, có ai không biết mình học năm mấy chứ?
"Vậy là cậu không tìm thấy phòng cố vấn à?"
Vân Tô nhìn về phía bạn học tốt bụng này, nhẹ gật đầu.
Nàng hiện giờ không rõ tình hình, nếu đang cầm thẻ sinh viên trong tay, vậy thân phận lần này của nàng chắc chắn là sinh viên.
Đồng thời, thẻ sinh viên mà chưa nộp, tức là vẫn chưa báo danh.
Chưa quen với cuộc sống ở đây rất cần một người dẫn đường nha!
Bạn học tốt bụng cũng rất nhanh nhẹn, liền đi lên phía trước dẫn đường cho Vân Tô.
"Đằng nào tớ cũng phải đi báo danh, chúng ta cùng đi nhé."
Vân Tô đi theo mấy bước, mới phát hiện mình đang ở cổng học viện.
Trên một tấm bia đá khắc chữ "Học viện Ngoại ngữ An Đại".
Vân Tô vừa theo chân bạn học tốt bụng, vừa mở thẻ sinh viên ra xem.
Diệp Tòng Sương.
Đây là tên của nàng lần này.
Chuyên ngành tiếng Pháp của khoa Ngoại ngữ.
Tiếng Pháp đối với Vân Tô mà nói cũng không khó, nàng từng học qua.
Cũng nhờ ông bà sắp xếp đủ các lớp học từ nhỏ, để nàng tự tìm hứng thú mà học, nên Vân Tô đã từng học qua vài loại nhạc cụ và ngôn ngữ.
"Bạn học, sao năm ba đại học rồi mà cậu còn không biết phòng cố vấn ở đâu? Thế trước đây cậu báo danh thế nào?"
Vân Tô ngước mắt lên khỏi thẻ sinh viên, thấy bạn học tốt bụng quay lại nghi ngờ hỏi.
"Tớ... Tớ mù đường."
"Trời, khuôn viên trường mình đúng là phức tạp thật, nhưng mà mức độ lạc đường của cậu đúng là hơi quá đấy."
Bạn học tốt bụng gãi đầu, vẻ mặt kinh ngạc, người mù đường đến mức này mà còn có thể tự đi học được sao?
Vân Tô xấu hổ cười trừ.
"Bạn học, vậy cậu học chuyên ngành gì thế?" Bạn học tốt bụng tiếp tục hỏi.
"Tiếng Pháp."
"Ha ha, trùng hợp quá, tớ cũng học tiếng Pháp đây."
Giọng nói vui mừng của bạn học tốt bụng khiến Vân Tô trong chốc lát sinh lòng cảnh giác.
Quả nhiên, anh ta lại hỏi tiếp: "Tớ cũng năm ba đại học, sao trước giờ chưa từng thấy cậu nhỉ?"
"..."
Vân Tô không biết trả lời thế nào, vì nàng từ hư không mà đến...
Nàng mới đến đây, thông tin thân phận đã lộ ra sơ hở?
Hệ thống này an bài kém quá đi!
Làm sao nàng đối diện với tình huống khó xử này đây?
May mà lúc này sắp đến cửa phòng cố vấn, bạn học tốt bụng cũng không cố chấp chuyện Vân Tô trả lời nữa.
"Phía trước chính là phòng làm việc của cố vấn, tốt nhất cậu nên ghi lại đường đi đi, biết đâu học kỳ sau sẽ tự tìm được."
Bạn học tốt bụng quả thực rất nhiệt tình, còn không ngừng nói.
"Bình thường có gì cần tìm cố vấn, mình cũng sẽ tiện hơn, không cần lúc nào cũng phải tìm bạn học dẫn đường. Tất nhiên, không phải tớ không muốn dẫn đường đâu nhé."
Vân Tô vội vàng tiếp lời anh ta: "Tớ nhớ rồi, cảm ơn bạn học, chúng ta vào thôi."
"Được rồi."
Bạn học tốt bụng liền gõ cửa văn phòng, sau đó đẩy cửa bước vào.
Vân Tô theo sau lưng anh ta vào phòng.
Bạn học tốt bụng còn chưa tới bàn làm việc đã hô lên: "Viễn ca, em đến báo danh."
Một vị lão sư đang dựa lưng vào ghế ở bàn làm việc cạnh cửa sổ ngẩng đầu lên, thấy hai người bước vào.
Giọng nói nhẹ nhàng: "Trần Duệ hả, ký tên rồi để thẻ sinh viên ở đây là được."
Trần Duệ đi đến ký tên xong, rồi nghiêng người nhường chỗ trống.
Vân Tô đi lên, cúi người tìm một hồi trên danh sách.
Không thấy tên Diệp Tòng Sương.
Vân Tô có chút mờ mịt, lẽ nào có sai sót gì?
Nàng đành phải cầm thẻ sinh viên đưa cho cố vấn, mở miệng hỏi: "Thầy ơi, sao trong này không có tên của em ạ?"
Cố vấn nghi ngờ nhận thẻ sinh viên.
Xem xong, vẻ mặt cố vấn ngạc nhiên: "À, Diệp Tòng Sương, em là cô sinh viên năm trước xin nghỉ học một năm phải không?"
Vân Tô ngẩn người, hóa ra nàng là thiết lập xin nghỉ học một năm sao?
Vậy thảo nào bạn học năm ba không nhận ra nàng.
"Vâng..." Vân Tô nhỏ giọng đáp.
Đứng bên cạnh Trần Duệ vẻ mặt kinh ngạc mở miệng: "Thì ra là đàn chị à, thảo nào em chưa thấy bao giờ!"
Vân Tô vẫn là cười gượng gạo... Sau đó trong lòng gật đầu lia lịa.
Đúng vậy đúng vậy! Hóa ra là như vậy! Tớ cũng mới biết!
Cố vấn tìm kiếm trong xấp tài liệu trên bàn, lấy ra một tờ giấy đưa cho Vân Tô.
"Trong danh sách chưa kịp bổ sung tên em, em điền vào tờ này rồi làm thủ tục trở lại học là được."
Vân Tô nhận tờ giấy từ tay cố vấn, lại nghe thầy hỏi: "Lần trước em xin nghỉ là do vấn đề sức khỏe phải không? Giờ thì sao rồi?"
Cố vấn cùng bạn học Trần Duệ đều dùng ánh mắt quan tâm nhìn Vân Tô.
"Tốt... Đều tốt ạ, bây giờ em khỏe rồi." Vân Tô lắp bắp nói.
Cố vấn gật gù: "Vậy là tốt rồi, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất."
——— Vân Tô làm xong thủ tục trở lại học, báo danh xong, liền ra khỏi văn phòng.
Vừa rồi cố vấn đã nói với nàng, vì năm ngoái khi sinh viên năm ba được chuyển ký túc xá mới, nên lần này cho nàng cũng đổi lại, nhưng mà là ở phòng ghép ngủ, chuyện này đối với Vân Tô mà nói không có gì quan trọng.
Nàng nhớ kỹ địa chỉ ký túc xá, tính đi tìm xem sao.
Vân Tô ra đến cổng trường, nhìn những bạn sinh viên kéo vali hành lý dọc đường, mới nhớ ra mình chẳng có gì cả.
À, không đúng.
Trên lưng nàng còn có một chiếc ba lô, giờ mới để ý tới.
Chắc là hệ thống chuẩn bị đồ dùng cần thiết cho nhiệm vụ.
Vân Tô lấy ba lô xuống mở ra, quả nhiên, bên trong là chứng minh thư cùng các loại giấy tờ tùy thân, còn có một chiếc điện thoại thông minh.
Vân Tô lấy điện thoại ra mở lên, vừa liếc đã thấy ngày giờ trên màn hình.
Ngày 8 tháng 9 năm 20XX.
Lúc này rồi sao?
Tính ra thì, Cố Yến đã 18 tuổi rồi nhỉ.
Vân Tô còn nhớ rõ, không lâu trước đó nàng vừa tổ chức sinh nhật 6 tuổi cho Cố Yến, vào ngày 25 tháng 6.
Không ngờ đối với nàng mà nói, mới hơn nửa tháng không gặp, Cố Yến đã trưởng thành rồi.
Vân Tô có chút xúc động.
Vậy hắn có ở An Đại này không?
Chắc là có rồi, nếu nàng xuất hiện ở đây, hẳn là có nghĩa nàng đã đến gần mục tiêu nhiệm vụ.
Nhưng bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để tìm Cố Yến, nàng phải đi tìm ký túc xá trước đã.
Vân Tô mở bản đồ hướng dẫn, tìm địa chỉ ký túc xá rồi bắt đầu đi theo.
Trên đường rất nhiều sinh viên, qua lại đều là người đến báo danh ngày hôm nay.
Nàng đi được mấy phút thì phải băng qua sân vận động.
Trên sân vận động rộng lớn toàn là những tân sinh mặc quân phục, đang huấn luyện đội hình dưới ánh nắng gay gắt...
Bạn cần đăng nhập để bình luận