Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 33: Quá khứ (length: 7445)
Đào Oánh Nhiên vẫn là trả lời Cố Yến vấn đề.
Đào Oánh Nhiên: [Đúng vậy.] Lần này Cố Yến tin nhắn không phải trả lời ngay, đối diện hình như là đang suy nghĩ cái gì, một lát sau tin nhắn nhắc nhở của Đào Oánh Nhiên mới vang lên.
Cố Yến: [Cám ơn học tỷ.] Hả? Vậy là không hỏi nữa?
Đào Oánh Nhiên lại một lần cảm thấy bất ngờ, Cố Yến thêm nàng chỉ vì hỏi những điều này thôi sao?
Cố ý tìm đến phương thức liên lạc của nàng, hỏi tên cùng tuổi, vậy là hết? Đây là cái thông tin quan trọng gì sao?
Nàng cảm thấy cần thiết phải nói thêm một chút về ưu điểm của Diệp Tòng Sương, để đàn em biết tuổi tác không là vấn đề.
Đào Oánh Nhiên: [Diệp Tòng Sương bản thân rất dịu dàng, là một cô gái có tính cách đặc biệt tốt.] Đào Oánh Nhiên: [Hơn nữa người thật của Diệp Tòng Sương còn xinh hơn trong ảnh.] Đào Oánh Nhiên: [Cái bạn học chụp ảnh kia kỹ thuật không được tốt lắm.] Cố Yến trả lời ngay.
Cố Yến: [Ta cũng cảm thấy vậy.] Đào Oánh Nhiên nhíu mày, đây là?
Có chút thú vị nha~ Đào Oánh Nhiên: [bí mật quan sát.jpg] Đào Oánh Nhiên: [Ngươi gặp qua Diệp Tòng Sương? Các ngươi quen nhau sao?] Đào Oánh Nhiên: [Vậy ngươi có biết ngày mai nàng sẽ đi dự lễ khai giảng không?] Cố Yến: [Không biết, ta cũng không rõ.] Cố Yến: [Cám ơn học tỷ đã cho ta biết.] Duy chỉ không trả lời câu hỏi có hay không gặp qua Diệp Tòng Sương.
Đào Oánh Nhiên cảm thấy, điểm này đáng để suy nghĩ sâu xa.
Vì sao không trả lời? Là đã gặp mà không muốn cho nàng biết, hay là chưa gặp căn bản không có hứng thú?
Hiển nhiên vế sau là không đúng, nếu không có hứng thú thì sẽ không đến hỏi nàng.
Kết thúc trò chuyện với Cố Yến, nàng nghĩ một chút vẫn là mở khung chat của Diệp Tòng Sương ra, gửi cho nàng một tin nhắn.
Đào Oánh Nhiên: [Ngươi thấy Cố Yến người này thế nào?] Câu hỏi này rất mơ hồ, không nói rõ là chỉ về mặt nào, cũng không hỏi bọn họ đã gặp nhau chưa.
Một lát sau, Đào Oánh Nhiên nhận được tin nhắn trả lời của Diệp Tòng Sương.
Diệp Tòng Sương: [Rất tốt ạ.] ——— Cố Yến ngồi trong ký túc xá, nhìn điện thoại mà ngẩn người.
Những tin nhắn mà Đào Oánh Nhiên gửi cho hắn, khiến hắn không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tên không giống, tuổi lại giống với tuổi của tỷ tỷ khi rời đi.
Những điều này đều quá kỳ lạ.
Năm đó sau khi tỷ tỷ rời đi, lúc còn nhỏ hắn đã đau lòng rất lâu, sáu tuổi hắn không tài nào hiểu được, cái địa phương xa xôi trong bài thơ từ biệt đó là chỉ nơi nào.
Buổi sáng hôm đó nhận được tin nhắn của khách sạn gửi tới, hắn chỉ biết là đòi tỷ tỷ gọi điện thoại, nhưng điện thoại của nàng không gọi được, vẫn là không gọi được.
Nhưng hắn vẫn ngày nào cũng gọi, sau một thời gian, điện thoại thông, nhưng người nghe điện thoại lại là người xa lạ.
Sau khi lớn lên hắn mới hiểu ra cái số kia đã bị hủy bỏ vào ngày tỷ tỷ rời đi.
Khi còn nhỏ Cố Yến từng oán trách Vân Tô, hắn không hiểu vì sao tỷ tỷ lâu như vậy không trở về thăm hắn.
Hắn nghĩ nhiều nhất là đi vài ngày, tỷ tỷ sẽ trở về.
Sau đó sẽ dẫn hắn cùng nhau chơi đùa, sẽ đưa hắn đi học tiểu học, mỗi ngày tan học đều sẽ đi đón hắn, sẽ vẫn luôn sống cùng hắn.
Nhưng Cố Yến đã không còn chờ được tỷ tỷ trở về nữa.
Sau này lớn thêm một chút, Cố Yến đã nghĩ mình sẽ đi tìm nàng.
Hắn không biết phải đi đâu tìm, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy tỷ tỷ là ở Đông Bình, vào kỳ nghỉ hè năm lớp 10, hắn một mình đi đến đó.
Ở đó hơn một tháng, hắn đi rất nhiều nơi, cũng không gặp lại Vân Tô.
Sau này hắn cứ theo lời dặn của Vân Tô, mỗi ngày từng bước học tập, sống thật tốt.
Cũng không còn oán trách Vân Tô vì sao không quay lại tìm hắn, hắn chỉ lo lắng liệu nàng có gặp chuyện gì không mà hắn lại bất lực.
Vân Tô có thể xuất hiện trong cuộc đời hắn, đã là một chuyện rất đáng để hắn cảm ân, mặc dù cho đến bây giờ hắn cũng không biết vì sao Vân Tô lại giúp hắn, hắn vẫn luôn không có cơ hội trực tiếp hỏi một câu.
Mỗi người đều có chuyện riêng của mình, hắn không có quyền cứ luôn trói buộc nàng bên người, Vân Tô muốn đi đâu làm gì đều là tự do của nàng, hơn nữa đã từng nói với hắn là đừng, bây giờ hắn không còn là cậu bé sáu tuổi thích gây sự nữa.
Nhưng Vân Tô là một tia sáng soi vào tuổi thơ u ám của hắn, hắn chỉ mong nàng tất cả đều tốt, bây giờ ở nơi nào đó trên thế giới vẫn đang sống tốt, hắn có thể không cần gặp nàng.
Sau khi lớn lên Cố Yến chỉ là rất nhớ nàng mà thôi.
Nhưng mà, hắn chẳng thể ngờ được.
Có một ngày sẽ nhìn thấy một người giống tỷ tỷ y hệt ở trong trường đại học.
Vẫn là tỷ tỷ của mười hai năm trước.
Hiện tại hắn thật sự rất không bình tĩnh, đầu óc rối bời.
Nhưng nghĩ nhiều cũng vô dụng, Cố Yến dựa vào những manh mối ít ỏi này, căn bản không có bất kỳ đầu mối nào.
Cô gái tên Diệp Tòng Sương kia ngày mai sẽ đi lễ khai giảng, đây là một cơ hội.
Đặng Tử Nguyên xách cơm tối vào ký túc xá, liền thấy Cố Yến đang ngẩn người.
Hắn bị làm sao vậy?
Từ chiều đã rất không thích hợp rồi, chính xác là từ sau khi nhìn thấy tấm ảnh kia trong điện thoại của hắn.
Lúc huấn luyện còn thất thần vài lần, vì vậy mà bị huấn luyện viên phạt 100 cái hít đất.
Ghê thật, làm xong còn như người bình thường không có gì xảy ra.
Ghê thật. Đặng Tử Nguyên không thể không nể phục.
Nếu là để hắn làm thì còn không bằng bảo hắn cho huấn luyện viên đấm mấy cái còn hơn.
"Cố Yến, ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Đặng Tử Nguyên đi đến trước bàn của mình, lấy hộp cơm ra, vừa nói chuyện với Cố Yến.
Sau khi tan huấn luyện vào buổi chiều, hắn vốn định đi ăn cơm cùng Cố Yến, kết quả vừa giải tán, Cố Yến đã nhanh chân chạy đi, hắn còn chưa kịp phản ứng thì bóng dáng của Cố Yến đã chẳng còn thấy đâu.
Lúc này lại ngồi trong ký túc xá ngẩn người, trông như mất hồn mất vía, không biết đã đi đâu, hay bị cái gì kích thích nữa.
Cố Yến không phản ứng gì quá lớn, giọng nói bình thản: "Đang nghĩ về lễ khai giảng ngày mai."
Đặng Tử Nguyên nghe câu trả lời này cảm thấy rất bất ngờ, Cố Yến là đại diện tân sinh ngày mai, phải lên phát biểu, chẳng lẽ đây là hồi hộp sao?
Hắn cảm thấy từ "hồi hộp" không thích hợp với Cố Yến cho lắm, cái loại thần nhân như Cố Yến sao có thể hồi hộp đến mức ngẩn người chỉ vì một bài phát biểu của tân sinh chứ?
"Ta thấy bản thảo của ngươi không phải đã chuẩn bị xong từ lâu rồi sao? Còn đang nghĩ gì nữa vậy?"
Đặng Tử Nguyên vừa mở hộp cơm ra vừa bắt đầu ăn cơm, sau đó nhìn trạng thái của Cố Yến.
"Ngươi sẽ không còn chưa ăn cơm đấy chứ? Ngươi không đến mức khẩn trương như vậy đâu?"
Cố Yến nghe mùi đồ ăn từ bên chỗ Đặng Tử Nguyên, mới nhận ra mình đã đói bụng lắm rồi.
Sau khi xuống huấn luyện liền chạy thẳng tới tòa nhà dạy học bên ngoài, sau đó đến ký túc xá nữ một chuyến, rồi theo Thiệu Tuấn trực tiếp trở về, căn bản không nhớ ra chuyện ăn cơm.
Cố Yến đứng dậy khỏi ghế, nói với Đặng Tử Nguyên: "Ta đi ăn cơm đây."
Sau đó cởi bộ quân phục huấn luyện xuống, mặc vào áo ngắn tay của mình, cầm điện thoại rồi ra ngoài.
Đặng Tử Nguyên nhìn Cố Yến đóng cửa đi ra, nhớ đến bộ dạng thất hồn lạc phách của Cố Yến khi ngồi trong ký túc xá lúc nãy.
Lắc lắc đầu, tiếp tục ăn cơm.
Không biết cái gì đã câu mất hồn của hắn rồi nữa...
Đào Oánh Nhiên: [Đúng vậy.] Lần này Cố Yến tin nhắn không phải trả lời ngay, đối diện hình như là đang suy nghĩ cái gì, một lát sau tin nhắn nhắc nhở của Đào Oánh Nhiên mới vang lên.
Cố Yến: [Cám ơn học tỷ.] Hả? Vậy là không hỏi nữa?
Đào Oánh Nhiên lại một lần cảm thấy bất ngờ, Cố Yến thêm nàng chỉ vì hỏi những điều này thôi sao?
Cố ý tìm đến phương thức liên lạc của nàng, hỏi tên cùng tuổi, vậy là hết? Đây là cái thông tin quan trọng gì sao?
Nàng cảm thấy cần thiết phải nói thêm một chút về ưu điểm của Diệp Tòng Sương, để đàn em biết tuổi tác không là vấn đề.
Đào Oánh Nhiên: [Diệp Tòng Sương bản thân rất dịu dàng, là một cô gái có tính cách đặc biệt tốt.] Đào Oánh Nhiên: [Hơn nữa người thật của Diệp Tòng Sương còn xinh hơn trong ảnh.] Đào Oánh Nhiên: [Cái bạn học chụp ảnh kia kỹ thuật không được tốt lắm.] Cố Yến trả lời ngay.
Cố Yến: [Ta cũng cảm thấy vậy.] Đào Oánh Nhiên nhíu mày, đây là?
Có chút thú vị nha~ Đào Oánh Nhiên: [bí mật quan sát.jpg] Đào Oánh Nhiên: [Ngươi gặp qua Diệp Tòng Sương? Các ngươi quen nhau sao?] Đào Oánh Nhiên: [Vậy ngươi có biết ngày mai nàng sẽ đi dự lễ khai giảng không?] Cố Yến: [Không biết, ta cũng không rõ.] Cố Yến: [Cám ơn học tỷ đã cho ta biết.] Duy chỉ không trả lời câu hỏi có hay không gặp qua Diệp Tòng Sương.
Đào Oánh Nhiên cảm thấy, điểm này đáng để suy nghĩ sâu xa.
Vì sao không trả lời? Là đã gặp mà không muốn cho nàng biết, hay là chưa gặp căn bản không có hứng thú?
Hiển nhiên vế sau là không đúng, nếu không có hứng thú thì sẽ không đến hỏi nàng.
Kết thúc trò chuyện với Cố Yến, nàng nghĩ một chút vẫn là mở khung chat của Diệp Tòng Sương ra, gửi cho nàng một tin nhắn.
Đào Oánh Nhiên: [Ngươi thấy Cố Yến người này thế nào?] Câu hỏi này rất mơ hồ, không nói rõ là chỉ về mặt nào, cũng không hỏi bọn họ đã gặp nhau chưa.
Một lát sau, Đào Oánh Nhiên nhận được tin nhắn trả lời của Diệp Tòng Sương.
Diệp Tòng Sương: [Rất tốt ạ.] ——— Cố Yến ngồi trong ký túc xá, nhìn điện thoại mà ngẩn người.
Những tin nhắn mà Đào Oánh Nhiên gửi cho hắn, khiến hắn không biết nên bắt đầu từ đâu.
Tên không giống, tuổi lại giống với tuổi của tỷ tỷ khi rời đi.
Những điều này đều quá kỳ lạ.
Năm đó sau khi tỷ tỷ rời đi, lúc còn nhỏ hắn đã đau lòng rất lâu, sáu tuổi hắn không tài nào hiểu được, cái địa phương xa xôi trong bài thơ từ biệt đó là chỉ nơi nào.
Buổi sáng hôm đó nhận được tin nhắn của khách sạn gửi tới, hắn chỉ biết là đòi tỷ tỷ gọi điện thoại, nhưng điện thoại của nàng không gọi được, vẫn là không gọi được.
Nhưng hắn vẫn ngày nào cũng gọi, sau một thời gian, điện thoại thông, nhưng người nghe điện thoại lại là người xa lạ.
Sau khi lớn lên hắn mới hiểu ra cái số kia đã bị hủy bỏ vào ngày tỷ tỷ rời đi.
Khi còn nhỏ Cố Yến từng oán trách Vân Tô, hắn không hiểu vì sao tỷ tỷ lâu như vậy không trở về thăm hắn.
Hắn nghĩ nhiều nhất là đi vài ngày, tỷ tỷ sẽ trở về.
Sau đó sẽ dẫn hắn cùng nhau chơi đùa, sẽ đưa hắn đi học tiểu học, mỗi ngày tan học đều sẽ đi đón hắn, sẽ vẫn luôn sống cùng hắn.
Nhưng Cố Yến đã không còn chờ được tỷ tỷ trở về nữa.
Sau này lớn thêm một chút, Cố Yến đã nghĩ mình sẽ đi tìm nàng.
Hắn không biết phải đi đâu tìm, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy tỷ tỷ là ở Đông Bình, vào kỳ nghỉ hè năm lớp 10, hắn một mình đi đến đó.
Ở đó hơn một tháng, hắn đi rất nhiều nơi, cũng không gặp lại Vân Tô.
Sau này hắn cứ theo lời dặn của Vân Tô, mỗi ngày từng bước học tập, sống thật tốt.
Cũng không còn oán trách Vân Tô vì sao không quay lại tìm hắn, hắn chỉ lo lắng liệu nàng có gặp chuyện gì không mà hắn lại bất lực.
Vân Tô có thể xuất hiện trong cuộc đời hắn, đã là một chuyện rất đáng để hắn cảm ân, mặc dù cho đến bây giờ hắn cũng không biết vì sao Vân Tô lại giúp hắn, hắn vẫn luôn không có cơ hội trực tiếp hỏi một câu.
Mỗi người đều có chuyện riêng của mình, hắn không có quyền cứ luôn trói buộc nàng bên người, Vân Tô muốn đi đâu làm gì đều là tự do của nàng, hơn nữa đã từng nói với hắn là đừng, bây giờ hắn không còn là cậu bé sáu tuổi thích gây sự nữa.
Nhưng Vân Tô là một tia sáng soi vào tuổi thơ u ám của hắn, hắn chỉ mong nàng tất cả đều tốt, bây giờ ở nơi nào đó trên thế giới vẫn đang sống tốt, hắn có thể không cần gặp nàng.
Sau khi lớn lên Cố Yến chỉ là rất nhớ nàng mà thôi.
Nhưng mà, hắn chẳng thể ngờ được.
Có một ngày sẽ nhìn thấy một người giống tỷ tỷ y hệt ở trong trường đại học.
Vẫn là tỷ tỷ của mười hai năm trước.
Hiện tại hắn thật sự rất không bình tĩnh, đầu óc rối bời.
Nhưng nghĩ nhiều cũng vô dụng, Cố Yến dựa vào những manh mối ít ỏi này, căn bản không có bất kỳ đầu mối nào.
Cô gái tên Diệp Tòng Sương kia ngày mai sẽ đi lễ khai giảng, đây là một cơ hội.
Đặng Tử Nguyên xách cơm tối vào ký túc xá, liền thấy Cố Yến đang ngẩn người.
Hắn bị làm sao vậy?
Từ chiều đã rất không thích hợp rồi, chính xác là từ sau khi nhìn thấy tấm ảnh kia trong điện thoại của hắn.
Lúc huấn luyện còn thất thần vài lần, vì vậy mà bị huấn luyện viên phạt 100 cái hít đất.
Ghê thật, làm xong còn như người bình thường không có gì xảy ra.
Ghê thật. Đặng Tử Nguyên không thể không nể phục.
Nếu là để hắn làm thì còn không bằng bảo hắn cho huấn luyện viên đấm mấy cái còn hơn.
"Cố Yến, ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Đặng Tử Nguyên đi đến trước bàn của mình, lấy hộp cơm ra, vừa nói chuyện với Cố Yến.
Sau khi tan huấn luyện vào buổi chiều, hắn vốn định đi ăn cơm cùng Cố Yến, kết quả vừa giải tán, Cố Yến đã nhanh chân chạy đi, hắn còn chưa kịp phản ứng thì bóng dáng của Cố Yến đã chẳng còn thấy đâu.
Lúc này lại ngồi trong ký túc xá ngẩn người, trông như mất hồn mất vía, không biết đã đi đâu, hay bị cái gì kích thích nữa.
Cố Yến không phản ứng gì quá lớn, giọng nói bình thản: "Đang nghĩ về lễ khai giảng ngày mai."
Đặng Tử Nguyên nghe câu trả lời này cảm thấy rất bất ngờ, Cố Yến là đại diện tân sinh ngày mai, phải lên phát biểu, chẳng lẽ đây là hồi hộp sao?
Hắn cảm thấy từ "hồi hộp" không thích hợp với Cố Yến cho lắm, cái loại thần nhân như Cố Yến sao có thể hồi hộp đến mức ngẩn người chỉ vì một bài phát biểu của tân sinh chứ?
"Ta thấy bản thảo của ngươi không phải đã chuẩn bị xong từ lâu rồi sao? Còn đang nghĩ gì nữa vậy?"
Đặng Tử Nguyên vừa mở hộp cơm ra vừa bắt đầu ăn cơm, sau đó nhìn trạng thái của Cố Yến.
"Ngươi sẽ không còn chưa ăn cơm đấy chứ? Ngươi không đến mức khẩn trương như vậy đâu?"
Cố Yến nghe mùi đồ ăn từ bên chỗ Đặng Tử Nguyên, mới nhận ra mình đã đói bụng lắm rồi.
Sau khi xuống huấn luyện liền chạy thẳng tới tòa nhà dạy học bên ngoài, sau đó đến ký túc xá nữ một chuyến, rồi theo Thiệu Tuấn trực tiếp trở về, căn bản không nhớ ra chuyện ăn cơm.
Cố Yến đứng dậy khỏi ghế, nói với Đặng Tử Nguyên: "Ta đi ăn cơm đây."
Sau đó cởi bộ quân phục huấn luyện xuống, mặc vào áo ngắn tay của mình, cầm điện thoại rồi ra ngoài.
Đặng Tử Nguyên nhìn Cố Yến đóng cửa đi ra, nhớ đến bộ dạng thất hồn lạc phách của Cố Yến khi ngồi trong ký túc xá lúc nãy.
Lắc lắc đầu, tiếp tục ăn cơm.
Không biết cái gì đã câu mất hồn của hắn rồi nữa...
Bạn cần đăng nhập để bình luận