Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 22: Nãi nãi bình phục (length: 7569)
Hoàng Thu Nguyệt mở mắt trên giường bệnh.
Vân Tô thấy vậy, vội lên tiếng: "Nãi nãi, ta ở đây."
Vân Thanh Tùng cũng kích động tiến lên nắm tay Hoàng Thu Nguyệt: "Thu Nguyệt à, ngươi còn chỗ nào khó chịu không?"
Hoàng Thu Nguyệt trấn an nắm ngược tay Vân Thanh Tùng: "Ta không sao."
Hoàng Thu Nguyệt tỉnh lại, hai ông cháu đều thở phào nhẹ nhõm.
Vân Tô đi nhấn nút gọi trên đầu giường, bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra cho Hoàng Thu Nguyệt.
"Các vị yên tâm, đã không sao, trong khoảng thời gian này chú ý ăn uống thanh đạm."
Lời bác sĩ khiến hai ông cháu đều yên lòng.
Chờ bác sĩ ra khỏi cửa, Hoàng Thu Nguyệt trên giường bệnh mở miệng: "Tiểu Tô, sắc mặt con tệ quá, nhanh đi nghỉ ngơi đi, ở đây có gia gia con là được rồi."
Hôm qua Vân Tô đi dạo cả ngày ở cổ trấn, tối đến lại ở bệnh viện lo lắng, lúc này cả thân thể và tinh thần đều có chút quá sức.
Hiện giờ ở bệnh viện gia gia nãi nãi cũng không cần cô, Vân Tô liền về nhà nghỉ ngơi.
Vân Tô cùng ông bà ở trong một ngôi nhà vườn yên tĩnh, vừa vào cửa là cả vườn ngập tràn hương hoa.
Bởi vì hai vị lão nhân thích hoa cỏ, nên sân rất rộng, đều trồng các loại cây quý được chăm sóc tỉ mỉ.
Vân Tô đi qua một đường hương hoa, vào đại sảnh.
Quản gia Trương nhìn thấy Vân Tô trở về thì ngạc nhiên: "Vân tiểu thư, ngài về rồi ạ."
Quản gia Trương đã hơn sáu mươi tuổi, làm việc ở Vân gia hơn ba mươi năm, cũng là người chứng kiến Vân Tô trưởng thành.
Vân Tô biết ông ấy chắc chắn cũng nhớ nãi nãi, chưa đợi Trương quản gia mở miệng hỏi, cô liền nói: "Trương thúc, cháu tối qua về rồi, hiện giờ nãi nãi đã không sao."
Trương quản gia chắp tay trước ngực vái mấy cái: "Vậy thì tốt rồi, trời phù hộ rồi."
Vân Tô mệt mỏi nhắm mắt lại: "Trương thúc, cháu lên lầu nghỉ ngơi ạ."
"Vâng, Vân tiểu thư."
Vân Tô lên lầu về phòng mình.
Phòng của cô luôn có người đến quét dọn đúng giờ, hiện giờ rất sạch sẽ.
Vân Tô ngủ một giấc liền đến bảy giờ tối, bên ngoài trời đã tối.
Lúc Vân Tô vừa tỉnh dậy còn có chút hoảng hốt, không biết mình đang ở đâu, ngẩn người một lát mới nhớ ra mình đã về nhà.
Cô đã rất lâu không ăn gì, lúc này tỉnh mới thấy đói muốn chết, liền đi xuống bếp kiếm chút đồ ăn.
Vân Tô ngồi ở bàn ăn, ăn mì trứng cà chua nóng hổi, nhìn qua cửa sổ, ánh đèn đường màu trắng lạnh chiếu xuống đường lát đá trong sân.
Đây là hình ảnh quen thuộc nhất với Vân Tô, hơn hai mươi năm cô chơi đùa ở con đường lát đá này, trước đây lúc gia gia sửa hàng rào, cô bé nhỏ luôn chạy nhảy bên cạnh, nàng trưởng thành trong sân nhà này.
Giờ mới có hơn hai tháng không về, lại có chút nhớ nhung.
Vân Tô ăn xong bát mì, bỏ bát đũa vào máy rửa chén, thu dọn đâu ra đấy; chuẩn bị đến bệnh viện thăm nãi nãi.
——— Vân Tô vừa đến cửa phòng bệnh thì thấy Đường Chí Phàm xách giỏ trái cây tới.
"Tổ trưởng?" Vân Tô gọi chào một tiếng.
Đường Chí Phàm một thân tây trang giày da, mái tóc vốn được chải chuốt cẩn thận giờ có vẻ lộn xộn, trông như vừa xong việc là đến đây.
"Vân Tô, tôi vừa ở cục giải quyết xong chút việc, giờ lão phu nhân thế nào rồi?"
Vân Tô ở ngoài cửa phòng bệnh nói nhỏ: "Sáng nay bác sĩ nói đã không có gì đáng ngại, tôi cũng vừa từ nhà đến, chúng ta vào trong thôi."
"Được."
Vân Tô mở cửa mời Đường Chí Phàm vào.
Trong phòng bệnh Hoàng Thu Nguyệt đang dựa vào giường đọc sách, Vân Thanh Tùng ngồi trên sô pha gọt táo.
Thấy hai người đi vào, Hoàng Thu Nguyệt buông quyển sách trên tay.
Hiền từ cười nói: "Sao hai đứa lại đến cùng nhau vậy? Chí Phàm con mau ngồi xuống, Tiểu Tô à, con đi rót nước cho Chí Phàm."
"Vâng, nãi nãi." Vân Tô đặt túi xách xuống, đi lấy bình rót nước.
Vân Thanh Tùng là cục trưởng cục quản lý thời không, cục quản lý thời không xuyên thư có tổng cộng năm tổ, Đường Chí Phàm luôn công tác dưới trướng Vân Thanh Tùng, bởi vì đánh giá cao năng lực làm việc của anh, Đường Chí Phàm ba năm trước được Vân Thanh Tùng đề bạt lên làm tổ trưởng một trong các tổ.
Một năm trước, Vân Tô vào cục quản lý thì được gia gia sắp xếp làm việc dưới trướng Đường Chí Phàm, để anh chiếu cố cô.
Đường Chí Phàm đưa giỏ trái cây cho Vân Thanh Tùng: "Cục trưởng, tình hình sức khỏe của lão phu nhân giờ thế nào ạ?"
Vân Thanh Tùng đặt giỏ trái cây ở đầu giường, lại đưa táo đã gọt cho Hoàng Thu Nguyệt trên giường bệnh.
Ông trả lời Đường Chí Phàm: "Bác sĩ nói hồi phục khá tốt, cần bồi dưỡng kỹ."
"Vậy thì tốt rồi, tối qua tổ bận nhiều việc, giờ mới đến thăm mọi người, mong hai vị thứ lỗi."
Vân Tô bưng cốc nước tới đưa cho Đường Chí Phàm: "Tổ trưởng, tôi vừa kết thúc nhiệm vụ, anh bận cũng là chuyện đương nhiên."
Vân Thanh Tùng cũng quan tâm đến nhiệm vụ lần này của Vân Tô.
"Nhiệm vụ lần này của Tiểu Tô thế nào? Có thấy thú vị không?"
"..."
Vân Tô nhìn bộ dạng cưng chiều của gia gia, cứ như là cố ý để nàng đi chơi vậy.
"Gia gia, cháu hoàn thành rất tốt, cháu không phải là đi chơi." Vân Tô ngồi xuống bên giường ôm cánh tay Hoàng Thu Nguyệt làm nũng: "Nãi nãi, người xem gia gia kìa, lúc nào cũng coi cháu là trẻ con."
"Ha ha, phải phải phải, Tiểu Tô của chúng ta trưởng thành rồi." Hoàng Thu Nguyệt cười vỗ vỗ tay Vân Tô đang ôm tay mình.
Vân Thanh Tùng không đồng ý bĩu môi: "Hừ, vẫn là một con bé thôi, Chí Phàm này, Tiểu Tô có gây họa gì cho cậu không đấy?"
Đường Chí Phàm nghiêm túc trả lời lời lãnh đạo trực tiếp: "Đương nhiên không có."
"Thấy chưa gia gia, con đã nói hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn không có vấn đề mà." Vân Tô vẻ mặt đắc ý nhìn Vân Thanh Tùng.
"Tiểu Tô nhà chúng ta giỏi thật đấy." Vân Thanh Tùng không chút keo kiệt khen ngợi.
"Nhưng mà này, sau này khi chấp hành nhiệm vụ cũng cần tiếp tục cẩn thận, thao tác không tốt sẽ gây ra rối loạn thời không đấy, lúc đó thì phiền phức." Vân Thanh Tùng lại dặn dò Đường Chí Phàm: "Chí Phàm này, cậu vẫn nên để ý đến Tiểu Tô của chúng tôi nhiều một chút."
"Cục trưởng, ngài cứ yên tâm." Đường Chí Phàm lần thứ N đảm bảo với thủ trưởng.
Mấy người hàn huyên một lát, thời gian đã không còn sớm.
Vân Tô tiễn Đường Chí Phàm ra về, cô ở lại phòng bệnh với nãi nãi một lát.
Sau đó dưới sự thúc giục của hai ông bà, Vân Tô cũng đành phải về nhà.
——— Bệnh tình của Hoàng Thu Nguyệt hồi phục rất tốt, bác sĩ nói một thời gian ngắn nữa là có thể xuất viện.
Ngày của Vân Tô cũng rất nhàn nhã.
Ngoài việc mỗi ngày đến bệnh viện ở bên nãi nãi, cô còn giúp gia gia chăm sóc hoa cỏ trong sân.
Ngày Hoàng Thu Nguyệt xuất viện, Vân Tô gọi đầu bếp ở nhà chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn, cả nhà cùng nhau ăn cơm.
Ngày hôm sau, Vân Tô trở về cục quản lý.
Cô đã nhàn rỗi lâu như vậy, từ lần trước trở về đến giờ, rốt cuộc cô chưa từng đến đó.
Cô là đại tiểu thư có ô dù cũng chẳng ai dám nói gì, huống chi mọi người đều biết cô phải chăm sóc phu nhân cục trưởng nằm viện, mặc dù đa phần đều có người hộ lý chăm sóc, nhưng nàng vẫn là ở cạnh bà vui vẻ nói chuyện.
Nào ngờ cô vừa về, còn chưa kịp ngồi xuống ghế, tổ trưởng đã gọi cô lên.
Nhanh như vậy đã giao việc cho cô rồi sao?..
Vân Tô thấy vậy, vội lên tiếng: "Nãi nãi, ta ở đây."
Vân Thanh Tùng cũng kích động tiến lên nắm tay Hoàng Thu Nguyệt: "Thu Nguyệt à, ngươi còn chỗ nào khó chịu không?"
Hoàng Thu Nguyệt trấn an nắm ngược tay Vân Thanh Tùng: "Ta không sao."
Hoàng Thu Nguyệt tỉnh lại, hai ông cháu đều thở phào nhẹ nhõm.
Vân Tô đi nhấn nút gọi trên đầu giường, bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra cho Hoàng Thu Nguyệt.
"Các vị yên tâm, đã không sao, trong khoảng thời gian này chú ý ăn uống thanh đạm."
Lời bác sĩ khiến hai ông cháu đều yên lòng.
Chờ bác sĩ ra khỏi cửa, Hoàng Thu Nguyệt trên giường bệnh mở miệng: "Tiểu Tô, sắc mặt con tệ quá, nhanh đi nghỉ ngơi đi, ở đây có gia gia con là được rồi."
Hôm qua Vân Tô đi dạo cả ngày ở cổ trấn, tối đến lại ở bệnh viện lo lắng, lúc này cả thân thể và tinh thần đều có chút quá sức.
Hiện giờ ở bệnh viện gia gia nãi nãi cũng không cần cô, Vân Tô liền về nhà nghỉ ngơi.
Vân Tô cùng ông bà ở trong một ngôi nhà vườn yên tĩnh, vừa vào cửa là cả vườn ngập tràn hương hoa.
Bởi vì hai vị lão nhân thích hoa cỏ, nên sân rất rộng, đều trồng các loại cây quý được chăm sóc tỉ mỉ.
Vân Tô đi qua một đường hương hoa, vào đại sảnh.
Quản gia Trương nhìn thấy Vân Tô trở về thì ngạc nhiên: "Vân tiểu thư, ngài về rồi ạ."
Quản gia Trương đã hơn sáu mươi tuổi, làm việc ở Vân gia hơn ba mươi năm, cũng là người chứng kiến Vân Tô trưởng thành.
Vân Tô biết ông ấy chắc chắn cũng nhớ nãi nãi, chưa đợi Trương quản gia mở miệng hỏi, cô liền nói: "Trương thúc, cháu tối qua về rồi, hiện giờ nãi nãi đã không sao."
Trương quản gia chắp tay trước ngực vái mấy cái: "Vậy thì tốt rồi, trời phù hộ rồi."
Vân Tô mệt mỏi nhắm mắt lại: "Trương thúc, cháu lên lầu nghỉ ngơi ạ."
"Vâng, Vân tiểu thư."
Vân Tô lên lầu về phòng mình.
Phòng của cô luôn có người đến quét dọn đúng giờ, hiện giờ rất sạch sẽ.
Vân Tô ngủ một giấc liền đến bảy giờ tối, bên ngoài trời đã tối.
Lúc Vân Tô vừa tỉnh dậy còn có chút hoảng hốt, không biết mình đang ở đâu, ngẩn người một lát mới nhớ ra mình đã về nhà.
Cô đã rất lâu không ăn gì, lúc này tỉnh mới thấy đói muốn chết, liền đi xuống bếp kiếm chút đồ ăn.
Vân Tô ngồi ở bàn ăn, ăn mì trứng cà chua nóng hổi, nhìn qua cửa sổ, ánh đèn đường màu trắng lạnh chiếu xuống đường lát đá trong sân.
Đây là hình ảnh quen thuộc nhất với Vân Tô, hơn hai mươi năm cô chơi đùa ở con đường lát đá này, trước đây lúc gia gia sửa hàng rào, cô bé nhỏ luôn chạy nhảy bên cạnh, nàng trưởng thành trong sân nhà này.
Giờ mới có hơn hai tháng không về, lại có chút nhớ nhung.
Vân Tô ăn xong bát mì, bỏ bát đũa vào máy rửa chén, thu dọn đâu ra đấy; chuẩn bị đến bệnh viện thăm nãi nãi.
——— Vân Tô vừa đến cửa phòng bệnh thì thấy Đường Chí Phàm xách giỏ trái cây tới.
"Tổ trưởng?" Vân Tô gọi chào một tiếng.
Đường Chí Phàm một thân tây trang giày da, mái tóc vốn được chải chuốt cẩn thận giờ có vẻ lộn xộn, trông như vừa xong việc là đến đây.
"Vân Tô, tôi vừa ở cục giải quyết xong chút việc, giờ lão phu nhân thế nào rồi?"
Vân Tô ở ngoài cửa phòng bệnh nói nhỏ: "Sáng nay bác sĩ nói đã không có gì đáng ngại, tôi cũng vừa từ nhà đến, chúng ta vào trong thôi."
"Được."
Vân Tô mở cửa mời Đường Chí Phàm vào.
Trong phòng bệnh Hoàng Thu Nguyệt đang dựa vào giường đọc sách, Vân Thanh Tùng ngồi trên sô pha gọt táo.
Thấy hai người đi vào, Hoàng Thu Nguyệt buông quyển sách trên tay.
Hiền từ cười nói: "Sao hai đứa lại đến cùng nhau vậy? Chí Phàm con mau ngồi xuống, Tiểu Tô à, con đi rót nước cho Chí Phàm."
"Vâng, nãi nãi." Vân Tô đặt túi xách xuống, đi lấy bình rót nước.
Vân Thanh Tùng là cục trưởng cục quản lý thời không, cục quản lý thời không xuyên thư có tổng cộng năm tổ, Đường Chí Phàm luôn công tác dưới trướng Vân Thanh Tùng, bởi vì đánh giá cao năng lực làm việc của anh, Đường Chí Phàm ba năm trước được Vân Thanh Tùng đề bạt lên làm tổ trưởng một trong các tổ.
Một năm trước, Vân Tô vào cục quản lý thì được gia gia sắp xếp làm việc dưới trướng Đường Chí Phàm, để anh chiếu cố cô.
Đường Chí Phàm đưa giỏ trái cây cho Vân Thanh Tùng: "Cục trưởng, tình hình sức khỏe của lão phu nhân giờ thế nào ạ?"
Vân Thanh Tùng đặt giỏ trái cây ở đầu giường, lại đưa táo đã gọt cho Hoàng Thu Nguyệt trên giường bệnh.
Ông trả lời Đường Chí Phàm: "Bác sĩ nói hồi phục khá tốt, cần bồi dưỡng kỹ."
"Vậy thì tốt rồi, tối qua tổ bận nhiều việc, giờ mới đến thăm mọi người, mong hai vị thứ lỗi."
Vân Tô bưng cốc nước tới đưa cho Đường Chí Phàm: "Tổ trưởng, tôi vừa kết thúc nhiệm vụ, anh bận cũng là chuyện đương nhiên."
Vân Thanh Tùng cũng quan tâm đến nhiệm vụ lần này của Vân Tô.
"Nhiệm vụ lần này của Tiểu Tô thế nào? Có thấy thú vị không?"
"..."
Vân Tô nhìn bộ dạng cưng chiều của gia gia, cứ như là cố ý để nàng đi chơi vậy.
"Gia gia, cháu hoàn thành rất tốt, cháu không phải là đi chơi." Vân Tô ngồi xuống bên giường ôm cánh tay Hoàng Thu Nguyệt làm nũng: "Nãi nãi, người xem gia gia kìa, lúc nào cũng coi cháu là trẻ con."
"Ha ha, phải phải phải, Tiểu Tô của chúng ta trưởng thành rồi." Hoàng Thu Nguyệt cười vỗ vỗ tay Vân Tô đang ôm tay mình.
Vân Thanh Tùng không đồng ý bĩu môi: "Hừ, vẫn là một con bé thôi, Chí Phàm này, Tiểu Tô có gây họa gì cho cậu không đấy?"
Đường Chí Phàm nghiêm túc trả lời lời lãnh đạo trực tiếp: "Đương nhiên không có."
"Thấy chưa gia gia, con đã nói hoàn thành nhiệm vụ chắc chắn không có vấn đề mà." Vân Tô vẻ mặt đắc ý nhìn Vân Thanh Tùng.
"Tiểu Tô nhà chúng ta giỏi thật đấy." Vân Thanh Tùng không chút keo kiệt khen ngợi.
"Nhưng mà này, sau này khi chấp hành nhiệm vụ cũng cần tiếp tục cẩn thận, thao tác không tốt sẽ gây ra rối loạn thời không đấy, lúc đó thì phiền phức." Vân Thanh Tùng lại dặn dò Đường Chí Phàm: "Chí Phàm này, cậu vẫn nên để ý đến Tiểu Tô của chúng tôi nhiều một chút."
"Cục trưởng, ngài cứ yên tâm." Đường Chí Phàm lần thứ N đảm bảo với thủ trưởng.
Mấy người hàn huyên một lát, thời gian đã không còn sớm.
Vân Tô tiễn Đường Chí Phàm ra về, cô ở lại phòng bệnh với nãi nãi một lát.
Sau đó dưới sự thúc giục của hai ông bà, Vân Tô cũng đành phải về nhà.
——— Bệnh tình của Hoàng Thu Nguyệt hồi phục rất tốt, bác sĩ nói một thời gian ngắn nữa là có thể xuất viện.
Ngày của Vân Tô cũng rất nhàn nhã.
Ngoài việc mỗi ngày đến bệnh viện ở bên nãi nãi, cô còn giúp gia gia chăm sóc hoa cỏ trong sân.
Ngày Hoàng Thu Nguyệt xuất viện, Vân Tô gọi đầu bếp ở nhà chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn, cả nhà cùng nhau ăn cơm.
Ngày hôm sau, Vân Tô trở về cục quản lý.
Cô đã nhàn rỗi lâu như vậy, từ lần trước trở về đến giờ, rốt cuộc cô chưa từng đến đó.
Cô là đại tiểu thư có ô dù cũng chẳng ai dám nói gì, huống chi mọi người đều biết cô phải chăm sóc phu nhân cục trưởng nằm viện, mặc dù đa phần đều có người hộ lý chăm sóc, nhưng nàng vẫn là ở cạnh bà vui vẻ nói chuyện.
Nào ngờ cô vừa về, còn chưa kịp ngồi xuống ghế, tổ trưởng đã gọi cô lên.
Nhanh như vậy đã giao việc cho cô rồi sao?..
Bạn cần đăng nhập để bình luận