Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 65: Thích hợp nhất ôm (length: 7322)
Trên sân khấu một tiết mục kết thúc, người chủ trì bắt đầu bước lên giới thiệu chương trình tiếp theo.
Cố Yến đưa Vân Tô đến lối vào sân khấu, vì nàng vén rèm lên.
Đèn trên sân khấu tắt, Vân Tô xách váy chậm rãi bước lên.
Giai điệu cất lên, một luồng ánh sáng dịu dàng chiếu lên người Vân Tô, chiếc váy xanh ngọc bích như được rắc đầy ánh sao, tựa như một tiên nữ giáng trần.
Theo tiếng nhạc, Vân Tô nhẹ nhàng uyển chuyển múa, cánh tay mềm mại như dải lụa, mỗi lần chuyển động đều uyển chuyển tựa áng mây.
Cố Yến đứng sau cánh gà nhìn Vân Tô trên sân khấu, dáng múa nhẹ nhàng, mỗi tà vải mỏng theo động tác bay lên như lướt nhẹ trong tim hắn, vừa ngứa ngáy vừa xao xuyến.
Cố Yến ngẩn người nhìn theo, vô tình bắt gặp ánh mắt của Vân Tô trên sân khấu.
Vân Tô không ngờ rằng Cố Yến vẫn đứng sau cánh gà nhìn nàng – nơi đó rất gần nàng.
Nhưng thoáng nghĩ như vậy cũng không ảnh hưởng đến các động tác vũ đạo của nàng, bởi vì chúng đã khắc sâu trong trí nhớ, cơ thể sẽ tự động uyển chuyển theo điệu nhạc.
Cố Yến gắng bình ổn nhịp tim đang đập loạn, sau đó nhìn xuống khán phòng.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn Cố Yến suýt chút nữa đổ cả bình dấm chua.
Đám đàn ông kia sao mắt ai nấy cũng sắp trợn trừng lên rồi? Chỉ thiếu nước chảy cả dãi thôi!
Cố Yến cố kìm nén sự chua xót trào dâng, trong lòng thầm mắng mỏ từng người một lượt.
Đợi mắng xong, hắn lại thấy Phó Lương Trạch đang ngồi ở dưới sân khấu.
Sao người này vẫn còn ở đây? Còn nhìn chằm chằm Vân Tô đang múa trên sân khấu nữa chứ.
Sự ghét bỏ của Cố Yến với Phó Lương Trạch lúc này đã lên đến đỉnh điểm, thậm chí hắn cảm thấy chiếc điện thoại từng thêm WeChat của người này cũng thật ô uế.
Trên sân khấu Vân Tô không biết trong lòng Cố Yến có bao nhiêu là suy tư, chỉ là cả quá trình cô có thể cảm nhận được, Cố Yến ở ngay gần đó đang nhìn cô.
Cố Yến mặc kệ đám người khiến hắn ghét cay ghét đắng ở dưới khán đài, xoay người đi lấy bó hoa đã chuẩn bị.
Điệu múa trên sân khấu sắp kết thúc, Vân Tô chậm rãi thu dáng múa, hai cánh tay nhẹ nhàng hạ xuống, luồng sáng duy nhất trên sân khấu tụ lại vào người nàng.
Dưới khán đài tiếng vỗ tay vang lên, Vân Tô cúi chào cảm ơn.
Cố Yến thấy ở dưới sân khấu có người đang chờ để lên tặng hoa, có cả nam sinh lẫn nữ sinh.
Đa phần chắc là các học đệ học muội khóa dưới của Vân Tô; trước đó ở buổi tập dượt, chính họ là người muốn Vân Tô tham gia tiệc nghênh tân và còn nói sẽ đến tặng hoa.
Nhưng Cố Yến không quan tâm họ là ai, dù sao hắn cũng muốn là người đầu tiên xông lên, hoa trong tay tỷ tỷ phải là do hắn tặng!
Đợi đèn trên sân khấu sáng hết, Cố Yến từ phía sau sân khấu bước ra.
Vân Tô và đám học đệ học muội đang chuẩn bị lên sân khấu đều ngây người.
Trời ạ, cái tên gian lận này làm sao có thể lên nhanh như vậy chứ?
Cố Yến đưa bó hoa trong tay cho Vân Tô, ánh mắt khiêu khích liếc nhìn những người khác vừa mới bước lên sân khấu.
Vân Tô nhận lấy bó hoa từ tay Cố Yến, là một bó tulip trắng muốt, được bọc bằng giấy màu vàng kem sữa, có một chiếc nơ lụa màu hồng nhạt.
Nàng liếc nhìn Cố Yến, vừa hay bắt gặp ánh mắt khiêu khích ngây ngô của hắn, không khỏi bật cười.
Cố Yến thấy Vân Tô cười mình, bẽn lẽn cười với nàng.
Những người khác đứng ở bên cạnh, nhìn bầu không khí màu hồng nhạt bao trùm, nhất thời không biết có nên tiến lên không.
Vẫn có hai học muội dẫn đầu cầm hoa đưa cho Vân Tô: "Học tỷ, em là lớp tiếng Pháp năm nhất, trước đây em có nói rồi, bọn em đến tặng hoa cho chị."
Một tay Vân Tô ôm bó tulip của Cố Yến, tay còn lại nhận hoa học muội đưa tới, nói: "Cảm ơn các em."
Những người khác cũng lần lượt tiến lên, nhao nhao nói.
"Học tỷ, đây là của em tặng chị."
"Học tỷ, chị múa đẹp quá, đúng là tiên nữ."
"Nhận thêm một bó hoa nữa đi học tỷ."
"Học tỷ, chúng ta có thể chụp ảnh chung không?"
Cố Yến thấy mình bị chen ra một bên, một đám người vây quanh Vân Tô.
Vì thời gian trên sân khấu có hạn, mọi người cầm hoa theo Vân Tô đi vào hậu trường.
Cố Yến đành lẳng lặng đi theo sau, nhìn Vân Tô bị nhiều người vây quanh như vậy.
Vào đến hậu trường, các học đệ học muội muốn chụp ảnh chung với Vân Tô, Vân Tô gọi nhân viên công tác của hội sinh viên đến giúp chụp ảnh.
Vân Tô nhìn Cố Yến đang đứng ở một góc, ánh mắt hỏi hắn có muốn đến chụp chung không. Cố Yến nhìn những người đứng cạnh Vân Tô, lắc đầu với nàng.
Cứ để bọn họ chụp đi, dù sao lát nữa hắn có thể chụp ảnh riêng với tỷ tỷ.
Sau khi mọi người chụp xong, có một số lớn đã rời đi.
Chỉ còn lại vài nam sinh, muốn nói gì đó rồi lại thôi nhìn Vân Tô.
Cố Yến thoáng chốc dâng lên cảm giác nguy cơ, nhanh chóng đi đến bên cạnh Vân Tô.
Mấy nam sinh kia liếc Cố Yến, vẫn không nói gì, liền rời đi.
Vân Tô thu dọn những bó hoa trên bàn, tổng cộng có hơn chục bó.
Đây lại thành vấn đề, nhiều hoa như vậy, lại còn cồng kềnh, nàng mang sao cho hết đây.
"Tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau chụp ảnh chung đi."
Vân Tô nghe thấy Cố Yến dùng giọng điệu đầy mong chờ hỏi nàng.
Vân Tô đáp: "Được thôi, sao vừa rồi em không đến chụp chung?"
Cố Yến đương nhiên trả lời: "Bọn họ đông quá, ta không có chỗ đứng."
Thực ra là do hắn không muốn đứng cách Vân Tô quá xa, vừa nãy hai cô bé đứng bên cạnh Vân Tô, hắn cũng không tiện tranh giành, chủ yếu là sợ tỷ tỷ khó xử.
Cố Yến nghĩ ngợi lòng vòng đến tận mười tám chỗ.
"Tỷ tỷ chị cầm hoa, để ta chụp ảnh."
Cố Yến lại nhét bó tulip vào tay Vân Tô, lấy điện thoại ra mở camera.
Vân Tô cầm hoa đứng cạnh Cố Yến, nàng thấp hơn Cố Yến nửa cái đầu, Cố Yến hơi nghiêng người mới có thể chụp được cả hai.
Hai người đầu kề nhau, Vân Tô nâng bó hoa trong ngực cao lên một chút.
Không hiểu sao trong đầu nàng lại nghĩ tới một câu đã từng thấy trên mạng.
Chiều cao chênh lệch giữa họ là hoàn hảo nhất để ôm nhau.
Cố Yến chụp xong liền cất điện thoại.
Vừa hay bắt gặp Vân Tô đang nhìn hắn, Cố Yến không biết nàng đang nghĩ gì.
Hỏi: "Tỷ tỷ, chị đang nghĩ gì vậy?"
"Em cao thật đấy?"
Cố Yến không hiểu sao nàng lại đột ngột hỏi như vậy, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời: "187, hồi quân sự ở trường có đo."
Vân Tô thầm nghĩ, quả thật rất thích hợp.
Cố Yến hỏi tiếp: "Tỷ tỷ, sao thế ạ?"
"Không có gì." Vân Tô lắc đầu, chỉ vào đống hoa trên bàn: "Chị đang nghĩ đống hoa này phải làm sao đây, hoa em vừa nhận đâu?"
"Em bảo họ cầm về hết rồi, em không nhận."
Được thôi, Vân Tô cũng biết, với tính cách của Cố Yến, hắn sẽ làm ra chuyện này.
Cố Yến nhìn đống hoa trên bàn: "Chị muốn mang hết về à?"
"Ký túc xá thì đủ chỗ để, nhưng nhiều thế này..." Vân Tô hỏi Cố Yến, "Hay là em mang bớt về nhà nhé?"
Cố Yến đưa Vân Tô đến lối vào sân khấu, vì nàng vén rèm lên.
Đèn trên sân khấu tắt, Vân Tô xách váy chậm rãi bước lên.
Giai điệu cất lên, một luồng ánh sáng dịu dàng chiếu lên người Vân Tô, chiếc váy xanh ngọc bích như được rắc đầy ánh sao, tựa như một tiên nữ giáng trần.
Theo tiếng nhạc, Vân Tô nhẹ nhàng uyển chuyển múa, cánh tay mềm mại như dải lụa, mỗi lần chuyển động đều uyển chuyển tựa áng mây.
Cố Yến đứng sau cánh gà nhìn Vân Tô trên sân khấu, dáng múa nhẹ nhàng, mỗi tà vải mỏng theo động tác bay lên như lướt nhẹ trong tim hắn, vừa ngứa ngáy vừa xao xuyến.
Cố Yến ngẩn người nhìn theo, vô tình bắt gặp ánh mắt của Vân Tô trên sân khấu.
Vân Tô không ngờ rằng Cố Yến vẫn đứng sau cánh gà nhìn nàng – nơi đó rất gần nàng.
Nhưng thoáng nghĩ như vậy cũng không ảnh hưởng đến các động tác vũ đạo của nàng, bởi vì chúng đã khắc sâu trong trí nhớ, cơ thể sẽ tự động uyển chuyển theo điệu nhạc.
Cố Yến gắng bình ổn nhịp tim đang đập loạn, sau đó nhìn xuống khán phòng.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn Cố Yến suýt chút nữa đổ cả bình dấm chua.
Đám đàn ông kia sao mắt ai nấy cũng sắp trợn trừng lên rồi? Chỉ thiếu nước chảy cả dãi thôi!
Cố Yến cố kìm nén sự chua xót trào dâng, trong lòng thầm mắng mỏ từng người một lượt.
Đợi mắng xong, hắn lại thấy Phó Lương Trạch đang ngồi ở dưới sân khấu.
Sao người này vẫn còn ở đây? Còn nhìn chằm chằm Vân Tô đang múa trên sân khấu nữa chứ.
Sự ghét bỏ của Cố Yến với Phó Lương Trạch lúc này đã lên đến đỉnh điểm, thậm chí hắn cảm thấy chiếc điện thoại từng thêm WeChat của người này cũng thật ô uế.
Trên sân khấu Vân Tô không biết trong lòng Cố Yến có bao nhiêu là suy tư, chỉ là cả quá trình cô có thể cảm nhận được, Cố Yến ở ngay gần đó đang nhìn cô.
Cố Yến mặc kệ đám người khiến hắn ghét cay ghét đắng ở dưới khán đài, xoay người đi lấy bó hoa đã chuẩn bị.
Điệu múa trên sân khấu sắp kết thúc, Vân Tô chậm rãi thu dáng múa, hai cánh tay nhẹ nhàng hạ xuống, luồng sáng duy nhất trên sân khấu tụ lại vào người nàng.
Dưới khán đài tiếng vỗ tay vang lên, Vân Tô cúi chào cảm ơn.
Cố Yến thấy ở dưới sân khấu có người đang chờ để lên tặng hoa, có cả nam sinh lẫn nữ sinh.
Đa phần chắc là các học đệ học muội khóa dưới của Vân Tô; trước đó ở buổi tập dượt, chính họ là người muốn Vân Tô tham gia tiệc nghênh tân và còn nói sẽ đến tặng hoa.
Nhưng Cố Yến không quan tâm họ là ai, dù sao hắn cũng muốn là người đầu tiên xông lên, hoa trong tay tỷ tỷ phải là do hắn tặng!
Đợi đèn trên sân khấu sáng hết, Cố Yến từ phía sau sân khấu bước ra.
Vân Tô và đám học đệ học muội đang chuẩn bị lên sân khấu đều ngây người.
Trời ạ, cái tên gian lận này làm sao có thể lên nhanh như vậy chứ?
Cố Yến đưa bó hoa trong tay cho Vân Tô, ánh mắt khiêu khích liếc nhìn những người khác vừa mới bước lên sân khấu.
Vân Tô nhận lấy bó hoa từ tay Cố Yến, là một bó tulip trắng muốt, được bọc bằng giấy màu vàng kem sữa, có một chiếc nơ lụa màu hồng nhạt.
Nàng liếc nhìn Cố Yến, vừa hay bắt gặp ánh mắt khiêu khích ngây ngô của hắn, không khỏi bật cười.
Cố Yến thấy Vân Tô cười mình, bẽn lẽn cười với nàng.
Những người khác đứng ở bên cạnh, nhìn bầu không khí màu hồng nhạt bao trùm, nhất thời không biết có nên tiến lên không.
Vẫn có hai học muội dẫn đầu cầm hoa đưa cho Vân Tô: "Học tỷ, em là lớp tiếng Pháp năm nhất, trước đây em có nói rồi, bọn em đến tặng hoa cho chị."
Một tay Vân Tô ôm bó tulip của Cố Yến, tay còn lại nhận hoa học muội đưa tới, nói: "Cảm ơn các em."
Những người khác cũng lần lượt tiến lên, nhao nhao nói.
"Học tỷ, đây là của em tặng chị."
"Học tỷ, chị múa đẹp quá, đúng là tiên nữ."
"Nhận thêm một bó hoa nữa đi học tỷ."
"Học tỷ, chúng ta có thể chụp ảnh chung không?"
Cố Yến thấy mình bị chen ra một bên, một đám người vây quanh Vân Tô.
Vì thời gian trên sân khấu có hạn, mọi người cầm hoa theo Vân Tô đi vào hậu trường.
Cố Yến đành lẳng lặng đi theo sau, nhìn Vân Tô bị nhiều người vây quanh như vậy.
Vào đến hậu trường, các học đệ học muội muốn chụp ảnh chung với Vân Tô, Vân Tô gọi nhân viên công tác của hội sinh viên đến giúp chụp ảnh.
Vân Tô nhìn Cố Yến đang đứng ở một góc, ánh mắt hỏi hắn có muốn đến chụp chung không. Cố Yến nhìn những người đứng cạnh Vân Tô, lắc đầu với nàng.
Cứ để bọn họ chụp đi, dù sao lát nữa hắn có thể chụp ảnh riêng với tỷ tỷ.
Sau khi mọi người chụp xong, có một số lớn đã rời đi.
Chỉ còn lại vài nam sinh, muốn nói gì đó rồi lại thôi nhìn Vân Tô.
Cố Yến thoáng chốc dâng lên cảm giác nguy cơ, nhanh chóng đi đến bên cạnh Vân Tô.
Mấy nam sinh kia liếc Cố Yến, vẫn không nói gì, liền rời đi.
Vân Tô thu dọn những bó hoa trên bàn, tổng cộng có hơn chục bó.
Đây lại thành vấn đề, nhiều hoa như vậy, lại còn cồng kềnh, nàng mang sao cho hết đây.
"Tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau chụp ảnh chung đi."
Vân Tô nghe thấy Cố Yến dùng giọng điệu đầy mong chờ hỏi nàng.
Vân Tô đáp: "Được thôi, sao vừa rồi em không đến chụp chung?"
Cố Yến đương nhiên trả lời: "Bọn họ đông quá, ta không có chỗ đứng."
Thực ra là do hắn không muốn đứng cách Vân Tô quá xa, vừa nãy hai cô bé đứng bên cạnh Vân Tô, hắn cũng không tiện tranh giành, chủ yếu là sợ tỷ tỷ khó xử.
Cố Yến nghĩ ngợi lòng vòng đến tận mười tám chỗ.
"Tỷ tỷ chị cầm hoa, để ta chụp ảnh."
Cố Yến lại nhét bó tulip vào tay Vân Tô, lấy điện thoại ra mở camera.
Vân Tô cầm hoa đứng cạnh Cố Yến, nàng thấp hơn Cố Yến nửa cái đầu, Cố Yến hơi nghiêng người mới có thể chụp được cả hai.
Hai người đầu kề nhau, Vân Tô nâng bó hoa trong ngực cao lên một chút.
Không hiểu sao trong đầu nàng lại nghĩ tới một câu đã từng thấy trên mạng.
Chiều cao chênh lệch giữa họ là hoàn hảo nhất để ôm nhau.
Cố Yến chụp xong liền cất điện thoại.
Vừa hay bắt gặp Vân Tô đang nhìn hắn, Cố Yến không biết nàng đang nghĩ gì.
Hỏi: "Tỷ tỷ, chị đang nghĩ gì vậy?"
"Em cao thật đấy?"
Cố Yến không hiểu sao nàng lại đột ngột hỏi như vậy, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời: "187, hồi quân sự ở trường có đo."
Vân Tô thầm nghĩ, quả thật rất thích hợp.
Cố Yến hỏi tiếp: "Tỷ tỷ, sao thế ạ?"
"Không có gì." Vân Tô lắc đầu, chỉ vào đống hoa trên bàn: "Chị đang nghĩ đống hoa này phải làm sao đây, hoa em vừa nhận đâu?"
"Em bảo họ cầm về hết rồi, em không nhận."
Được thôi, Vân Tô cũng biết, với tính cách của Cố Yến, hắn sẽ làm ra chuyện này.
Cố Yến nhìn đống hoa trên bàn: "Chị muốn mang hết về à?"
"Ký túc xá thì đủ chỗ để, nhưng nhiều thế này..." Vân Tô hỏi Cố Yến, "Hay là em mang bớt về nhà nhé?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận