Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 118: Tưởng niệm đến cực điểm người (length: 7513)

Vân Tô nhìn Vân Thanh Tùng đã thả lỏng vẻ mặt, kiên quyết nhấn xuống cái nút kia.
Trong nháy mắt đó, phòng máy trong sở hữu các đồng hồ đo đều hiện màn hình xanh, tiếp theo xuất hiện một thanh tiến độ.
Thấy tình huống đột biến này, tổ trưởng Ngô hoảng hốt nhìn xung quanh.
Kinh ngạc hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Tất cả mọi người kinh sợ trước tình huống này, nhìn thanh tiến độ không ngừng chạy trên màn hình, không biết chuyện gì đang xảy ra.
Vân Thanh Tùng nhìn thấy hành động của Vân Tô, sau đó nhìn thanh tiến độ đang tăng tốc kia, nhắm mắt lại, trầm giọng nói: "Tất cả đều kết thúc."
Vẻ mặt tổ trưởng Ngô cứng đờ, giọng thô hỏi: "Có ý gì?"
Thấy mọi người không ai phản ứng, Vân Thanh Tùng càng thêm thờ ơ.
Tổ trưởng Ngô nhanh chóng phản ứng lại, luống cuống tay chân ấn loạn trên bàn điều khiển, nhưng thanh tiến độ vẫn không dừng lại.
"Làm sao để nó dừng chạy?" Tổ trưởng Ngô dùng sức túm lấy Vân Tô, dùng dao găm rạch mạnh một đường trên cánh tay nàng.
Vân Tô đau đớn kêu lên, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.
Vân Thanh Tùng nghiêm nghị quát lớn: "Ngươi dừng tay cho ta."
Vân Thanh Tùng và Hoàng Thu Nguyệt đều cứng đờ mặt, đau lòng nhìn cánh tay Vân Tô không ngừng chảy máu.
Tổ trưởng Ngô dữ tợn nhìn chằm chằm Vân Thanh Tùng, tay nắm Vân Tô càng lúc càng chặt, "Mau kêu nó dừng lại!"
Thanh tiến độ trên màn hình đã chạy đến 80%.
"Không dừng được." Vân Thanh Tùng lạnh giọng nói, "Cái chương trình này một khi đã bắt đầu thì không thể dừng giữa chừng."
"Không thể nào!" Vẻ mặt tổ trưởng Ngô gần như điên cuồng, đầy mặt vẻ không tin, "Nếu không dừng lại ta giết nàng!"
Vân Tô cảm thấy tay tổ trưởng Ngô đang nắm mình run rẩy kịch liệt, sợ rằng lo lắng mọi nỗ lực của mình sắp đổ sông đổ biển.
"Ngươi đã thất bại." Vân Tô thở thoi thóp cúi đầu, hơi nhếch môi nói, "Chấp nhận hiện thực đi."
Hoàng Thu Nguyệt nước mắt lã chã, giọng run rẩy nói: "Tiểu Tô, con đừng nói chuyện."
Cổ Vân Tô vẫn đang chảy máu, vết thương trên cánh tay đã đông lại thành một mảng lớn máu bầm, còn máu tươi đỏ tươi đang ào ạt chảy ra.
Thật sự nếu không cầm máu nhanh chóng, hậu quả không thể tưởng tượng được.
Lúc này, ngoài hành lang vang lên một tràng tiếng bước chân mạnh mẽ, một đám cảnh sát giơ súng chạy tới cửa, họng súng đồng loạt nhắm vào tổ trưởng Ngô.
Cảnh sát dẫn đầu hét về phía tổ trưởng Ngô: "Mau thả con tin ra, toàn bộ tòa nhà đã bị bao vây, ngươi không thể nào chạy thoát."
Tổ trưởng Ngô bị tình huống trước mắt kích thích, vội vàng kéo Vân Tô ra phía trước người để chắn thân mình.
Đến tình thế này, hắn không thể không tin đã hoàn toàn hết đường cứu vãn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh tiến độ trên màn hình đạt đến một trăm phần trăm.
Giống như Vân Tô nói, hắn đã thất bại.
Hiện giờ trong tay hắn chỉ còn duy nhất lá bài tẩy Vân Tô này, dựa vào con tin và sự quen thuộc địa hình của cục quản lý, có lẽ hôm nay hắn còn có thể sống sót rời khỏi đây.
Nhưng không cần thiết nữa.
Thứ hắn muốn đã bị tiêu hủy, cho dù có trốn thoát cuộc sống sau này cũng chỉ là tiếp tục trốn chui trốn lủi.
Nhưng đây không phải cuộc sống hắn muốn.
Hắn vốn dĩ có thể thành công, đều tại nàng, đều tại người đàn bà này...
Vân Tô cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của người phía sau, nàng ý thức được tình cảnh hiện tại của mình rất nguy hiểm.
Đến nước này, với mức độ điên cuồng của người này, có khả năng cao nhất là sẽ "cá chết lưới rách".
Mà nàng, rõ ràng đã chọc giận hắn.
Vân Tô từ từ nhắm hai mắt, cảm nhận vết thương của mình đau đớn, sức lực của thân thể như đang chậm rãi rút đi, trước mắt trở nên càng lúc càng mơ hồ, bên tai là tiếng cảnh cáo của cảnh sát và tiếng khóc của bà, nghe không được rõ ràng.
Vân Tô bất lực cười khổ, nàng thật sự là không có may mắn đây mà... Có lẽ hôm nay nàng cũng chỉ có thể bỏ mạng ở đây.
Chỉ là đáng tiếc, nàng vẫn chưa thể gặp được Cố Yến, tên ngốc kia không biết sẽ chờ nàng bao nhiêu năm nữa.
Đang tức giận, tổ trưởng Ngô dùng dao găm rạch thêm một nhát vào cánh tay Vân Tô, dùng giọng chỉ có hai người nghe được nói: "Vân đại tiểu thư, ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta, đừng hòng sống sót rời khỏi đây, cũng tốt để cho Vân cục trưởng thanh cao tự cho là đúng kia nếm trải nỗi đau mất người thân, ha ha, hôm nay ta coi như không uổng công chuyến này a..."
Vân Tô lại bị rạch thêm một nhát, đau nhói trên người lại làm nàng tỉnh táo hơn.
Nàng nghe rõ tiếng bà đang gọi tên mình, thấy rõ đám cảnh sát đang cầm súng từng bước tiến về phía họ.
Nhưng tổ trưởng Ngô sau lưng không hề nhúc nhích, tay cầm dao găm chậm rãi tiến sát cổ nàng.
Vết thương vừa mới đông lại trên cổ Vân Tô lại bị rạch ra, máu tươi theo mũi dao chảy xuống.
Vân Thanh Tùng gấp gáp nói: "Ngươi thả nàng ra, ta đảm bảo ngươi an toàn rời đi."
"Ha ha ——" Tổ trưởng Ngô cười mỉa hai tiếng, sau đó trong nháy mắt mặt mày sa sầm, âm u nhìn mọi người phía trước, "Hiện tại ta không muốn sống sót rời khỏi nữa, nhưng mà... ta nhất định phải lôi tôn nữ bảo bối của Vân cục trưởng xuống mồ chôn cùng."
Tổ trưởng Ngô chế giễu nhìn tất cả, con dao găm trong tay bắt đầu siết chặt.
Hắn sẽ giết người phụ nữ này ngay bây giờ.
"Không thể!" Hoàng Thu Nguyệt hét lớn, che miệng lệ rơi đầy mặt nhìn Vân Tô.
Tổ trưởng Ngô đang chuẩn bị xoay dao găm sang bên phải, đột nhiên cổ tay bị người phía sau gắt gao túm lấy.
Bị bẻ một cái mạnh, tiếng xương khớp trật vang lên, con dao găm "choang" một tiếng rơi xuống đất.
Tổ trưởng Ngô không thể tin được quay đầu lại, rõ ràng không tin rằng ở đây còn có thể xuất hiện người khác.
Hắn còn chưa kịp thấy rõ người phía sau thì đã bị người kia đấm thẳng vào mặt ngã nhào trên đất.
Vân Tô mất đi sự khống chế của tổ trưởng Ngô, cả người ngã xuống đất, vết thương mất máu quá nhiều khiến nàng lại bắt đầu hoảng hốt.
Chỉ thấy trên đất tổ trưởng Ngô lại nhặt dao găm lên, đứng dậy đâm về phía người vừa nãy.
Một đám cảnh sát ào ào tràn vào, trước mắt Vân Tô càng lúc càng mơ hồ, trong cảnh hỗn loạn nàng không nhìn rõ được mặt người, bên tai chỉ nghe được những tạp âm ồn ào.
Hoàng Thu Nguyệt vội vàng đỡ Vân Tô dậy, nghẹn ngào nói: "Tiểu Tô, con cảm thấy thế nào? Ráng chịu đựng, xe cứu thương sắp tới rồi."
Vân Tô khẽ hé mắt, giọng nói yếu ớt gần như không nghe thấy: "Bà ơi..."
"Ngoan, Tiểu Tô, con đừng nói chuyện." Hoàng Thu Nguyệt an ủi, "Không sao rồi, hiện tại không sao nữa."
Vân Tô chớp mắt, đôi mắt mờ mịt nhìn về phía cảnh tượng hỗn loạn kia, tổ trưởng Ngô đã bị cảnh sát áp giải ra ngoài, có mấy người chạy về phía nàng.
Có ông, có Đường Chí Phàm, còn có hai vị tổ trưởng khác.
Còn có, còn có Cố Yến.
Vân Tô mơ màng nghĩ, có phải nàng sắp chết rồi không?
Thì ra trước khi chết sẽ nhìn thấy người mình nhung nhớ đến tột cùng sao?
Nếu không thì sao có thể nhìn thấy Cố Yến...
Vân Tô cảm thấy mình rơi vào một vòng ôm quen thuộc trước khi mất ý thức.
Còn nghe được người đang ôm mình không ngừng gọi "tỷ tỷ" bên tai nàng...
Bạn cần đăng nhập để bình luận