Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 44: Diệp học tỷ nhảy một bản (length: 7583)

Trần Thi Vũ trong đôi mắt lộ ra lo lắng bất an, nhìn Cố Yến đang ngẩng đầu trên bãi cỏ với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
"Ta lúc đưa tin, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, liền... liền thích ngươi."
Trên bãi cỏ vang lên một trận ồn ào, không ngừng những sinh viên khoa tài chính của chính mình, còn có hai khoa khác cũng được huấn luyện viên mang đến cùng góp vui.
Cái tên Cố Yến ở An Đại rất nhiều người đều biết, lúc này thấy có người công khai thổ lộ với hắn, tất cả đều hứng thú vội vàng tới xem kết quả.
Trần Thi Vũ nhìn Cố Yến im lặng không nói, đỏ mặt lấy hết can đảm mở miệng lần nữa: "Hy vọng ngươi có thể cho ta một cơ hội, để ta làm ngươi... làm bạn gái của ngươi."
Vừa nói xong, mọi người đều tập trung ánh mắt vào Cố Yến trong đám người, vô hình thúc giục hắn mau trả lời.
Cố Yến không rõ ràng tình hình trước mắt, cô nữ sinh này cùng hắn căn bản chưa từng có liên quan, thậm chí hắn còn không biết tên của nàng, không hiểu vì sao lại đột nhiên tỏ tình với hắn trong tình huống này.
Cố Yến nhận lấy mấy trăm ánh mắt nhìn chằm chằm, hơi nhíu mày.
Đặng Tử Nguyên thấy tình hình này, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, hắn ngồi cạnh Cố Yến, cũng bị ép bị mọi người nhìn chằm chằm, thật là xấu hổ a.
Cố tình Cố Yến còn như khúc gỗ ngẩn người ở đó, ít nhất cũng phải đáp lại một câu chứ!
Trần Thi Vũ chờ đợi càng thêm hoảng loạn, bước chân không tự chủ tiến lên một bước nhỏ, mong đợi nhìn Cố Yến.
Đặng Tử Nguyên ghé sát tai Cố Yến cắn răng nhỏ giọng nói: "Cố Yến, ngươi mau trả lời đi, mọi người đều đang nhìn ngươi kìa."
Cố Yến đành phải đứng dậy, mặt không đổi sắc nhìn cô bạn học nữ xa lạ ở trung tâm bãi cỏ.
"Cảm ơn ngươi thích ta, nhưng ta không có cảm giác với ngươi, ta tin rằng ngươi chưa hiểu rõ về tình cảm của mình, nên mới cảm giác thích ta, về sau ngươi nhất định sẽ tìm được người mình thực sự thích, xin lỗi."
Cố Yến không chút tình cảm mà nói vài câu dứt khoát, giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để mọi người ở đây nghe thấy.
Mặt Trần Thi Vũ thoáng cái tối sầm, lông mi cũng hơi run rẩy, vẻ mặt đau buồn nhìn Cố Yến.
Cô vốn là nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu, giờ lại có vẻ đau khổ gần chết khiến mọi người thêm thương xót, làm các nam sinh ở đây càng thêm mềm lòng.
Trần Thi Vũ ôm hy vọng cuối cùng, mở miệng lần nữa: "Chúng ta có thể quen biết một chút, ta thật sự rất thích ngươi."
Cố Yến vẫn câu nói đó: "Xin lỗi."
Trần Thi Vũ không nhịn được nữa, nước mắt trào ra, theo gương mặt trắng bệch không ngừng chảy xuống.
Nàng cảm thấy trái tim mình một lần nữa bị tan nát, nàng biết người mình thật sự thích là Cố Yến, chứ không phải như hắn nói cái gì chưa đủ nhận thức về tình cảm.
Hai cô gái vừa nãy cổ vũ Trần Thi Vũ vội xông lên an ủi nàng, dùng khăn giấy không ngừng lau nước mắt cho Trần Thi Vũ.
Trần Thi Vũ cúi đầu nức nở trở về chỗ ngồi ban đầu, nàng đã đủ khó chịu, căn bản không còn dũng khí nói thêm câu nào.
Cố Yến cũng ngồi xuống bãi cỏ, giống như chuyện vừa xảy ra không liên quan gì đến hắn.
Các bạn học xung quanh đều bắt đầu bàn tán xôn xao, không ngừng đánh giá Cố Yến vẻ mặt hờ hững, cùng Trần Thi Vũ còn đang khóc.
Chuyện này lập tức sẽ trở thành một chuyện bát quái mới của An Đại, vừa rồi thậm chí có người quay phim toàn bộ quá trình, có thể đoán được tối nay chuyện này sẽ bị truyền bá khắp nơi, ngày mai sẽ bị thêu dệt thành cái dạng gì cũng không biết, dù sao lời đồn luôn luôn là thêm mắm dặm muối.
Vì chuyện vừa xảy ra, không khí đang náo nhiệt trở nên rất vi diệu, không còn ai dám lên biểu diễn tiết mục nữa.
Huấn luyện viên nhìn tình cảnh này, đành phải ra mặt duy trì trật tự, cũng không thể để học sinh cứ ngồi đó nói chuyện bát quái được.
Huấn luyện viên hét lớn một tiếng: "Tất cả đứng dậy!"
Bốn năm mươi học sinh khoa tài chính tất cả đều bật dậy khỏi mặt đất, luống cuống chỉnh sửa quân phục, đội mũ, thắt lưng.
"Năm giây, chỉnh trang lại trang phục." Giọng huấn luyện viên uy nghiêm ra lệnh.
"Năm, bốn, ba, hai, một, hết giờ."
Tất cả mọi người đứng tư thế quân đội tiêu chuẩn.
Huấn luyện viên chắp tay sau lưng đi tới đi lui trước đội hình: "Từ giờ trở đi, cho ta đứng tư thế hành quân tại chỗ."
Đám tân sinh không dám có lời oán trách, bởi vì căn bản bọn họ không dám nói gì, nói chuyện chỉ nhận thêm cường độ huấn luyện cao hơn.
Nhưng không cản được vẻ mặt thống khổ xuất hiện trên mặt bọn họ, các lớp khác vẫn đang tiếp tục vui chơi đó! Chỉ có bọn họ một lớp là đứng tư thế hành quân, chuyện quái quỷ gì vậy chứ?
Sớm biết vậy thì không xem náo nhiệt làm gì! Biết đâu còn có thể tiếp tục nghe nhạc hát hò, hiện tại thì hay rồi, chỉ có thể khổ sở đứng nhìn người khác chơi.
"Sao thế, đây là biểu tình gì vậy? Không phục à?" Huấn luyện viên quát vào mặt mấy cậu nam sinh có biểu tình dữ tợn.
"Không phục thì làm mười mấy cái hít đất!"
Lời này vừa ra, biểu tình của mọi người đều trở nên nghiêm túc, không dám nhúc nhích, tư thế quân đội càng thêm chuẩn xác.
Vân Tô thấy cảnh này liền bật cười.
Đào Oánh Nhiên bên cạnh nói: "Cái tên Cố Yến này từ chối con gái đúng là không lưu chút tình cảm nào, người ta đã khóc như thế kia, chậc chậc."
Vân Tô tối nay bị Đào Oánh Nhiên gọi đến cùng nhau vui chơi, huấn luyện viên của bọn họ có chuyện tạm thời vắng mặt, dù sao buổi tối cũng không nhất định phải huấn luyện, liền để chủ nhiệm quản lý đám tân sinh một buổi tối.
Lúc Đào Oánh Nhiên nhận được tin nhắn của huấn luyện viên thì đang dạy học, Vân Tô ngồi bên cạnh nàng, tiện thể bị gọi tới cùng trông chừng đám học đệ học muội.
Không ngờ vừa đến lại được xem một màn tỏ tình kịch tính.
"Tòng Sương, ngươi cười cái gì đấy?" Đào Oánh Nhiên hỏi.
Vân Tô nói: "Thấy cũng thú vị thôi mà."
Cố Yến thật sự quá vô tâm, ít nhất trước mặt mọi người cũng phải để cho con gái chút mặt mũi, Vân Tô cảm thán như bà mẹ già.
Còn nàng thấy có gì thú vị nàng cũng không biết, chỉ thấy vẻ mặt thật thà của Cố Yến rất buồn cười.
Đào Oánh Nhiên nói: "Thật sự rất thú vị, nhưng ngày mai chắc chắn đám tân sinh sẽ đồn ầm lên, con nhỏ đó cũng có dũng khí ghê."
Vân Tô và Đào Oánh Nhiên cũng ngồi xuống bãi cỏ, phía trước mặt là đám tân sinh khoa tiếng Pháp năm nhất.
Vừa rồi bọn họ còn đang ca hát nhảy múa, hiện giờ tất cả đều bị thu hút bởi màn tỏ tình công khai vừa rồi, ríu rít bàn tán.
Đào Oánh Nhiên cảm thấy đã đến lúc mình phải quản lý lại.
Vì thế, nàng cất giọng nói lớn: "Các em đừng có mà bàn tán nữa, bàn tán nữa chị sẽ cho qua kia đứng tư thế hành quân đó."
Trong đám đông lập tức vang lên những tiếng xì xào buồn bã.
"Chủ nhiệm, chị không thể tàn nhẫn như vậy chứ ~"
"Ôi trời ~ Diệp học tỷ, chị mau khuyên chủ nhiệm đi."
Trong đám người, một giọng nói đặc biệt trong trẻo vang lên: "Chúng em không bàn tán nữa, Diệp học tỷ nhảy một bài đi!"
Tiếp theo, tất cả mọi người bắt đầu phụ họa, vừa kêu vừa vỗ tay.
"Diệp học tỷ, nhảy múa! Nhảy múa!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận