Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 67: Ngươi còn nhớ rõ sao (length: 7338)

Cố Yến cùng Vân Tô nghe lời này, đều trong lòng đã giật mình.
Cố Yến vội vàng hỏi: "Ngươi đem ảnh chụp gửi cho mụ mụ xem?"
Cố Nhạc Dương ngây thơ trả lời: "Đúng vậy, ta ở cùng mụ mụ nói chuyện phiếm, nàng nói muốn ta cho nàng xem ảnh chụp hiện trường, ta liền gửi mấy tấm hình của ngươi, còn có tấm ngươi đưa hoa cho Diệp tỷ tỷ."
"Cho ta xem."
Cố Nhạc Dương đưa điện thoại di động của mình cho Cố Yến.
Trên di động là trang trò chuyện WeChat.
Phương Minh Tuệ ban đầu hỏi vài câu quan tâm Cố Nhạc Dương an toàn, hỏi hắn ở đây có thú vị không các thứ.
Sau đó tiện miệng nói một câu, nếu có gì vui và đẹp mắt thì chụp ảnh gửi cho nàng.
Cố Nhạc Dương liền gửi những ảnh chụp mình chụp, phần lớn đều là ảnh Cố Yến chơi đàn dương cầm.
Cuối cùng có một tấm Vân Tô xuất hiện, chính là tấm Cố Yến đưa hoa, hai người cùng khung hình.
Sau đó Phương Minh Tuệ giống như qua vài phút mới hồi tin.
[Dương Dương, anh trai ngươi đưa hoa cho cô bé kia là ai vậy?] Cố Nhạc Dương trả lời: [Là bạn của anh trai.] [Có vẻ như cũng là người quen của mụ mụ, nhưng nhìn không rõ lắm, còn có ảnh khác không?] Đến đây Cố Nhạc Dương liền không trả lời, hắn vừa xem xong câu này liền trực tiếp hỏi Cố Yến.
Vân Tô không thấy được lịch sử trò chuyện trong điện thoại, nhưng cũng có thể đoán được đại khái.
Cố Nhạc Dương nhất định là gửi ảnh của nàng cho Phương Minh Tuệ, nên nàng nhận ra nàng.
Nhưng mà giọng nói không chắc chắn của Cố Nhạc Dương vừa rồi, có thể là vì Phương Minh Tuệ chỉ thấy ảnh, cộng thêm thời gian trôi qua nhiều năm, cho nên chỉ hơi nghi ngờ.
Vân Tô lặng lẽ quan sát thần sắc của Cố Yến.
Sao hắn lại đang nhíu mày suy tư vậy? Không phải là nghi ngờ tại sao mụ mụ hắn lại quen nàng sao?
"Tỷ tỷ, ngươi vừa mới hỏi ta." Cố Yến đưa điện thoại lại cho Cố Nhạc Dương, nói, "Tối nay ta phải về nhà một chuyến."
Lại nói với Cố Nhạc Dương: "Ngươi nói với mụ mụ là không có ảnh chụp khác."
Cố Nhạc Dương ngẩn người gật đầu: "À."
"Ngươi..." Vân Tô nghĩ ngợi, quyết định vẫn hỏi, "Vừa nãy a di nói gì?"
Cố Yến nhìn nàng một lúc lâu, mới nói: "Nàng nói ngươi có vẻ quen."
Lại bổ sung: "Chắc là nhìn nhầm, dù sao ảnh chụp không rõ lắm, lại chụp hơi xa, người không quen nhìn nhầm cũng rất bình thường."
Vân Tô đúng là bị hắn an ủi, Cố Yến như hiểu nàng lo lắng điều gì, luôn có thể nói đúng trọng điểm.
Nếu Cố Yến đã nói như vậy, nàng cũng không muốn quản nhiều.
Chỉ là một tấm ảnh thôi, lại còn chụp xa như vậy, dù sao chắc là nàng cũng không có cơ hội gặp Phương Minh Tuệ.
——— Sau khi tiệc tối kết thúc, Vân Tô cùng Mạnh Tri Tuyết trực tiếp trở về ký túc xá.
Xe của Cố gia chờ ở bên ngoài, Cố Yến liền đưa Cố Nhạc Dương về nhà.
Cố gia vẫn ở căn biệt thự mà Cố Yến đã ở từ năm sáu tuổi.
Cố Châu vẫn là một người cuồng công việc, thường xuyên bận rộn không về nhà, lúc này cũng chỉ có Phương Minh Tuệ ở nhà một mình.
A di Cố gia thấy hai người về, nhanh chóng đi gọi Phương Minh Tuệ xuống.
"Phu nhân, hai thiếu gia đã về."
Phương Minh Tuệ nghe thấy tiếng từ đại sảnh đi ra đến ngoài sân, thấy hai đứa con trai một lớn một nhỏ vừa xuống xe.
"Sao hai đứa không vào nhà?"
Phương Minh Tuệ được chăm sóc rất tốt, hoàn toàn không nhận ra gần 50 tuổi, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ ôn nhu, đúng chuẩn phu nhân nhà giàu.
Cố Nhạc Dương chỉ vào cốp xe nói: "Mụ mụ, chúng con mang rất nhiều hoa về, mụ mau ra giúp con lấy vào đi."
Tài xế mở cốp xe, Phương Minh Tuệ đến gần nhìn thấy có gần mười bó hoa.
"Sao nhiều hoa vậy?" Phương Minh Tuệ hỏi, "Người khác tặng cho Tiểu Yến?"
Con trai bà được nhiều người yêu thích, bà đã quá rõ từ nhỏ, nếu Cố Yến lên sân khấu biểu diễn, có thể nhận được nhiều hoa cũng không có gì lạ.
Cố Yến trả lời: "Không phải, là đưa cho người khác, nhưng nàng không có chỗ để, nên bảo con mang về nhà."
Phương Minh Tuệ hơi ngạc nhiên, con trai của bà sao còn có thể lo chuyện này?
"Vậy chúng ta mang vào trước đi." Phương Minh Tuệ còn gọi tài xế, "Tiểu Trương, phiền anh giúp chúng tôi mang một ít vào."
Tổng cộng năm người bao gồm tài xế và a di trong nhà, cùng nhau đem hoa từ cốp xe vào phòng khách.
Phương Minh Tuệ nhìn đống hoa này, lại nhớ đến ảnh chụp vừa xem.
Cố Yến vậy mà lại lên sân khấu tặng hoa cho một cô gái, mà cô bé đó... dung mạo thực sự quá giống.
Phương Minh Tuệ nói với Cố Nhạc Dương: "Dương Dương, con lên lầu ngủ đi, giờ đã muộn rồi, ngày mai con còn phải đi học."
Hôm nay là chủ nhật, sau tiệc tối trở về nhà, giờ cũng đã hơn mười giờ.
Cố Nhạc Dương còn là học sinh tiểu học, nên đi ngủ rồi.
Cố Nhạc Dương ngoan ngoãn nghe lời lên lầu.
Dưới lầu chỉ còn Cố Yến và Phương Minh Tuệ đứng trước đống hoa đặt đầy trên bàn trà.
Phương Minh Tuệ ngồi xuống ghế sô pha, do dự nhìn Cố Yến một hồi lâu.
Cố Yến biết nàng muốn hỏi gì, ngồi xuống ghế đối diện chờ Phương Minh Tuệ mở miệng.
"Tiểu Yến." Phương Minh Tuệ gọi hắn, giọng dịu dàng, hỏi tiếp, "Con còn nhớ tỷ tỷ hồi nhỏ không?"
Cố Yến ngẩn ra, hắn tưởng Phương Minh Tuệ sẽ hỏi trực tiếp về tấm hình kia.
"Nhớ." Cố Yến biết rõ còn cố hỏi, "Mẹ, sao tự nhiên hỏi cái này?"
"Lúc tỷ ấy vừa đi, con còn khóc đòi đi tìm, mấy tháng đầu bọn ta dỗ thế nào cũng không nín, sau này chờ con lớn thêm chút, mới dần không nhắc đến."
Phương Minh Tuệ nhớ lại chuyện cũ, vừa đầu họ đã dùng mọi mối quan hệ để đi tìm, nhưng vẫn không có tin tức gì, giống như người đó bốc hơi khỏi thế gian trong một đêm.
Sau này Cố Yến có thể cũng từ từ chấp nhận, số lần hỏi cũng ít dần.
Cho đến khi bà mang thai Cố Nhạc Dương, không thể phủ nhận là lúc đó hai vợ chồng có phần lơ là Cố Yến, dù sao đó cũng là đứa con ruột sau bao nhiêu năm, đương nhiên sẽ rất vui vẻ.
Sau khoảng thời gian đó, việc Cố Yến muốn tìm tỷ tỷ không còn nhắc đến nữa, hai vợ chồng họ cũng không hỏi lại, một lòng dồn hết vào đứa con trai út vừa sinh.
Về sau họ nhận ra đã bỏ bê Cố Yến, trong lòng cũng áy náy, bắt đầu cân bằng sự quan tâm dành cho hai con.
May mà Cố Yến từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, dù là trong học tập hay sinh hoạt đều không cần người khác phải lo lắng, luôn tự mình hoàn thành rất tốt, họ cũng không tiếc tiền để khai phá thiên phú của Cố Yến, cho con có điều kiện sinh hoạt và nguồn tài nguyên giáo dục tốt nhất.
Mấy năm nay bà đã gần quên tỷ tỷ của Cố Yến, nhưng dung mạo của nàng thật sự xinh đẹp và dễ nhận diện, chỉ cần thấy được gương mặt đó, bà sẽ nghĩ đến những ký ức đã qua.
Phương Minh Tuệ hỏi Cố Yến: "Con còn nhớ dáng vẻ nàng lớn lên thế nào không?"
Cố Yến không chút nghĩ ngợi trả lời: "Không nhớ lắm, hồi đó con còn nhỏ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận