Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 82: Ngươi mặc kệ (length: 7619)

Văn Đình ở phòng nghỉ bên trong đứng ngồi không yên.
Trong lúc đợi kết quả mấy canh giờ này, nàng không ngừng suy nghĩ.
Nếu đúng là, nàng tiếp theo muốn làm như thế nào? Nếu không phải, nàng lại nên tiếp tục đi nơi nào tìm?
Đồng hồ treo trên tường sắp điểm 0 giờ đêm khuya.
Cửa phòng nghỉ cuối cùng bị bác sĩ đẩy ra.
Văn Đình khẩn trương hỏi: "Thế nào rồi, bác sĩ Trần?"
Bác sĩ Trần cầm trong tay một tờ báo cáo kiểm tra mới tinh, đưa cho Văn Đình.
Văn Đình vội vàng nhận lấy, xem kết quả ở trên đó.
Bác sĩ Trần ở một bên giải thích: "Kết quả kiểm tra cho thấy hai người không có quan hệ huyết thống."
Văn Đình trên mặt lộ ra nghi hoặc, điều này không giống với dự đoán của nàng.
Kỳ thực ngay từ lần đầu nhìn thấy Cố Yến, nàng đã cảm thấy chính là người này.
Không biết là từ trường kỳ lạ gì, khiến nàng cảm thấy Cố Yến nhất định sẽ có chút quan hệ với mình.
Nhưng nàng chờ ba tiếng ở đây, kết quả lại nói cho nàng biết, không phải Cố Yến.
Nàng đã tìm nhầm người.
Không thể nào!
Văn Đình theo bản năng cảm thấy chắc chắn kết quả sai rồi.
"Bác sĩ Trần, có khả năng nào kết quả kiểm tra sai không?"
Bác sĩ Trần lắc đầu, chắc chắn nói: "Không sai, lần kiểm tra này toàn bộ quá trình là ta tham gia, càng không có khả năng xảy ra khả năng đổi mẫu."
Nhắc đến đổi, Văn Đình đột nhiên như bị nhắc nhở.
Ở bệnh viện không thể bị đổi, nhưng trên đường đến thì sao?
Văn Đình rất nhanh nghĩ đến cô gái cầm nhầm túi kia.
Sự xuất hiện của cô ta vốn đã rất đáng nghi, hơn nữa cô ta còn quen biết Cố Yến.
Vì sao lại khéo như vậy cùng nàng xuất hiện trong cùng một phòng ăn? Còn cầm túi giống nhau như đúc với nàng?
Văn Đình nói với bác sĩ: "Bác sĩ Trần, đêm nay làm phiền ông rồi, lần sau có thể còn cần sự hỗ trợ của ông."
Nàng chắc chắn còn muốn tiếp tục tìm, thẳng đến khi tìm ra được người đó mới thôi.
Văn Đình cầm báo cáo kiểm tra rời bệnh viện.
Đêm đã rất khuya rồi.
Nàng nhớ đến con trai mình hình như cũng quen biết cô gái cầm nhầm túi kia.
Nàng muốn đi hỏi thăm một chút, rốt cuộc cô gái đó là ai?
Vì sao muốn nhúng tay vào chuyện này?
Nhưng nàng tuy đang nóng vội, cũng biết bây giờ không phải là lúc hỏi Phó Lương Trạch.
Văn Đình không biết là.
Chân trước nàng vừa ra khỏi bệnh viện, Phó Lương Trạch phía sau liền đi theo ra.
Phó Lương Trạch không nghe được Văn Đình và bác sĩ nói chuyện.
Nhưng nhìn biểu tình của Văn Đình khi đi ra, liền biết sự tình chắc chắn không thuận lợi.
Cũng không biết cái không thuận lợi này đối với mẹ hắn mà nói, là tìm được hay là không tìm được?
Kỳ nghỉ phép của Phó Lương Trạch lập tức sẽ kết thúc, nên hắn cũng không định quản chuyện này nhiều.
Thế nhưng sáng sớm hôm sau.
Văn Đình liền đến hỏi hắn về chuyện của Vân Tô.
Văn Đình vừa tỉa cành lá bó hoa, vừa như lơ đãng hỏi một câu.
"Lương Trạch, con có quen cô bé hôm qua gặp không?"
Thế nhưng hắn đối với Vân Tô cũng không quen, chỉ gặp qua vài lần mà thôi.
Phó Lương Trạch càng thêm kỳ quái, mẹ hắn hỏi thăm người không liên quan này làm gì?
"Không quen."
Câu trả lời đơn giản này hiển nhiên không thỏa mãn sự tò mò của Văn Đình.
Cho nên nàng tiếp tục truy vấn: "Vậy các con quen nhau thế nào?"
Đôi mắt của Văn Đình từ đầu đến cuối không rời khỏi bình hoa trên bàn, như thể thật chỉ đang nghiêm túc cắm hoa, tiện thể nói chuyện phiếm với hắn.
Phó Lương Trạch thành thật trả lời: "Ngày con về nước đến trường của Trần Duệ gặp."
"Con cũng quen biết Cố Yến sao?"
Phó Lương Trạch đi đến bên bàn, cầm kéo từ tay Văn Đình bỏ lên bàn.
Nhìn nàng nói: "Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn hỏi cái gì?"
Văn Đình kinh ngạc nhìn Phó Lương Trạch, nói: "Mẹ chỉ là tùy tiện hỏi một chút thôi, nghĩ con vừa về nước sao đã quen bạn rồi."
Phó Lương Trạch trả lời: "Không phải bạn."
Hai người đều không nói gì, trầm mặc một lúc lâu.
Văn Đình còn đang nghĩ làm thế nào để hỏi tiếp, liền nghe được Phó Lương Trạch nói chuyện.
"Mẹ, hôm qua mẹ đợi đến rạng sáng ở bệnh viện, con cũng ở đó."
Nghe nói như vậy, lần này Văn Đình kinh ngạc thật sự.
Nàng nhất thời chưa kịp phản ứng, Phó Lương Trạch liền nói tiếp.
"Con thấy bác sĩ đưa mẹ đi xét nghiệm quan hệ huyết thống DNA."
Giọng điệu của Phó Lương Trạch khẳng định, hắn không phải đang hỏi.
Văn Đình có chút bối rối, rõ ràng không ngờ rằng con trai mình sẽ phát hiện chuyện này.
Cố tỏ vẻ trấn định hỏi: "Con còn thấy gì?"
"Đều thấy hết."
Nói như vậy cũng không sai, hắn chỉ là không nghe được bộ phận quan trọng mà thôi.
Văn Đình nhắm mắt nhận mệnh, mới nói: "Chuyện này không thể nói cho ba con."
"Con sẽ không nói."
"Ngày mai con liền về trường, không cần lại quản chuyện này, mẹ sẽ xử lý ổn thỏa."
Thanh âm Văn Đình nặng nề, ngữ khí kiên định nói với Phó Lương Trạch: "Con sẽ chỉ là con trai duy nhất của ba con."
Trong lòng Phó Lương Trạch chấn động, quả nhiên bị hắn moi ra lời nói.
Hắn dò hỏi: "Mẹ định làm gì với người kia?"
Văn Đình hít sâu một hơi, nói: "Lần này kết quả ta không tin, ta lại đi tìm Cố Yến một lần."
Trong lòng Phó Lương Trạch đã dậy sóng dữ dội, nhưng trên mặt không biểu hiện, tiếp tục nói khách sáo.
"Mẹ nghi ngờ kết quả lần này bị người khác động tay động chân sao?"
"Ngày đó ta để tóc trong túi, nhưng đúng lúc cô bé kia cầm túi giống ta, còn cầm nhầm với ta, ta rất khó không tin là nàng đã đổi mẫu."
"Hơn nữa nàng còn quen biết Cố Yến." Văn Đình càng phân tích càng cảm giác suy đoán của mình không sai, "Lương Trạch, con nói với mẹ xem, cô bé kia có quan hệ thế nào với Cố Yến?"
Phó Lương Trạch đã đại khái nắm được toàn bộ quá trình sự việc.
Ngày đó mẹ hắn đến trường để lấy mẫu tóc của Cố Yến, sau đó trên đường về ở phòng ăn gặp Vân Tô, hai người cầm nhầm túi.
Sau đó ở bệnh viện chờ ba tiếng, kết quả giám định cho thấy Cố Yến không có quan hệ huyết thống với ba hắn, nhưng mẹ hắn không tin.
Nàng nghi ngờ là lúc ở phòng ăn Vân Tô đã động tay chân vào tóc.
Cho nên vừa nãy Văn Đình mới hỏi hắn về chuyện của Vân Tô.
Phó Lương Trạch trả lời: "Quan hệ của họ hình như rất tốt, nhưng cụ thể con cũng không biết."
"Được." Văn Đình nhận thấy Phó Lương Trạch thực sự không quen biết hai người đó, cũng không có ý định hỏi gì thêm, nàng chỉ có thể nghĩ tiếp cách khác.
"Chuyện này con cũng đừng quản, Lương Trạch, con cứ yên tâm học hành ở nước ngoài là được."
Phó Lương Trạch đáp ứng.
Hắn ngày mai nhất định phải đi, chuyện này hắn cũng thực sự không quản được.
Còn về chuyện lần sau trở về, có phải sẽ có thêm một người anh em hay không.
Đó là chuyện sau này.
Hắn luôn không thích phiền toái, chuyện sau này cứ để sau này hãy nói.
——— Vân Tô sau khi gặp Văn Đình thì để bụng, cố ý dặn Cố Yến, sau này nếu Văn Đình lại tìm hắn, nhất định phải nói với nàng.
Cố Yến đồng ý, may mà cũng không hỏi gì thêm.
Vân Tô cảm thấy Cố Yến giống như đối với bất cứ chuyện gì nàng làm đều tin tưởng vô điều kiện, chưa bao giờ hỏi vì sao.
Qua một ngày, Vân Tô nhìn thấy định vị hiển thị Phó Lương Trạch đã xuất ngoại.
Xem ra nam chủ này và Cố Yến cùng xuất hiện trước mắt đến đây là dừng.
Nàng không biết, vậy có tính là đã hoàn thành nhiệm vụ chưa?...
Bạn cần đăng nhập để bình luận