Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 34: Khóc thút thít (length: 7477)

Khi Thiệu Tuấn trở lại ký túc xá, Mạnh Tri Tuyết vẫn chưa trả lời tin nhắn của hắn.
Thiệu Tuấn: [Tiểu Tuyết, ngươi đừng giận nữa.] Thiệu Tuấn: [Ta sai rồi, ta thật sự sai rồi.] Thiệu Tuấn: [Nhưng ngươi có thể nói cho ta biết ta sai ở đâu không, ta nhất định sửa.] Thiệu Tuấn: [khóc thút thít.jpg] Thiệu Tuấn: [Có phải là ta không nên quấy rầy các ngươi ăn cơm? [ủy khuất]] Thiệu Tuấn: [Lần sau chờ ngươi rảnh thì báo cho ta, ta sẽ tìm ngươi.] Thiệu Tuấn: [Nhưng ngươi chưa bao giờ chủ động tìm ta. [khóc lớn]] Thiệu Tuấn tủi thân ba ba gửi một đoạn dài đi, vẫn không có hồi âm...
--- Mạnh Tri Tuyết nhìn điện thoại, tin nhắn vẫn không ngừng hiện lên.
Tức giận đến nàng trực tiếp cài đặt chế độ không làm phiền cho WeChat của Thiệu Tuấn.
Vân Tô thấy Mạnh Tri Tuyết hùng hổ đâm điện thoại, biết nàng vẫn còn giận.
Cũng không biết hai người này là oan gia ngõ hẹp hay là thanh mai trúc mã nữa.
Thiệu Tuấn hồi bé còn rất nghịch, lúc đó Vân Tô cảm thấy nếu hắn cứ bị gia đình chiều hư thì có thể sẽ bị nuôi thành người xấu mất.
Sau này gặp lại, hắn lại rất hòa thuận với Cố Yến, một bộ dáng ngoan ngoãn đi theo sau Cố Yến, Vân Tô thấy rất bất ngờ.
Bây giờ xem ra, chắc là nhờ Mạnh Tri Tuyết quản thúc, nên đứa nhỏ này mới không thành côn đồ, nhưng mà bây giờ lại lớn thành kẻ thiếu tâm nhãn.
Nhìn xem Mạnh Tri Tuyết bị hắn làm cho tức giận đến mức nào kìa.
Lúc này Mạnh Tri Tuyết đã tắt điện thoại, nàng vẻ mặt xoắn xuýt nhìn Vân Tô.
Vân Tô thấy Mạnh Tri Tuyết có vẻ muốn nói gì đó, liền mở miệng hỏi: "Ngươi muốn nói chuyện vừa rồi sao?"
"Đúng..." Mạnh Tri Tuyết yếu ớt nói, "Vừa rồi làm học tỷ chê cười rồi."
"Có gì đâu, người nam sinh kia xem ra rất để ý ngươi đấy."
Mạnh Tri Tuyết bĩu môi, hai tay che nửa mặt, buồn rầu nói: "Chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau."
Vân Tô kéo ghế ngồi sang một bên, lắng nghe những lời tiếp theo của Mạnh Tri Tuyết.
Mạnh Tri Tuyết như đang nhớ lại, một tay chống cằm bắt đầu kể.
"Hồi bé Thiệu Tuấn thật rất đáng ghét, ỷ vào người to con nên rất thích bắt nạt người khác, nhưng sau này dần dần sửa đổi rồi."
"Học tỷ đừng thấy hắn bây giờ thế này, thật ra hồi nhỏ hắn là một tên béo, mãi đến sau khi tốt nghiệp cấp hai mới gầy đi chút ít, trước khi vào đại học ta và hắn vẫn luôn là bạn học cùng lớp, không biết là duyên phận gì kỳ lạ."
"Sau khi lên cấp ba, với cái thành tích văn hóa đó thì hắn căn bản không thể vào được An Đại, nhưng hắn lại đi học thể thao, mà hắn lại có năng khiếu thể thao, cuối cùng được An Đại tuyển thẳng làm sinh viên thể thao, thế là, lên đại học chúng ta lại học cùng trường."
Mạnh Tri Tuyết ngượng ngùng cười: "Học tỷ, em nói những điều này làm gì chứ?"
"Chủ yếu là vì hôm nay hắn nói năng lung tung trước mặt chị, em xin lỗi chị thay hắn, sau này em sẽ nhắc nhở hắn, không để hắn làm ảnh hưởng đến cuộc sống của chị."
Vân Tô lại rất thích nghe chuyện này, được nghe một đứa bé mà mình quen mười mấy năm trước lớn lên như thế nào, trải nghiệm này thật thú vị.
Giống như người lớn nói với trẻ con "Hồi nhỏ ta từng ôm cháu rồi" vậy...
Hơn nữa, Thiệu Tuấn cũng đâu có nói năng lung tung, Vân Tô bây giờ vẫn còn chột dạ đây, hy vọng Thiệu Tuấn đừng bao giờ nhớ ra mới phải.
Nhưng mà thái độ của Mạnh Tri Tuyết với Thiệu Tuấn này? Vẫn rất để ý mà! Xem ra hai người này đúng là đôi oan gia ngõ hẹp rồi.
Vân Tô nói: "Xin lỗi gì chứ, chị nghe rất thú vị mà, ngược lại là em, hay là trả lời tin nhắn của hắn đi."
Không thì đêm nay Thiệu Tuấn có thể sẽ trốn trong chăn cắn gối khóc thầm mất.
Mạnh Tri Tuyết mím môi, giọng không tự nhiên nói: "Em lát nữa sẽ trả lời hắn."
Vân Tô không nói thêm gì nữa, cầm quần áo đi tắm, chuyện của bọn họ thì cứ để bọn họ tự giải quyết thôi.
Mạnh Tri Tuyết nhìn chiếc điện thoại màn hình đen trên bàn, do dự một lát rồi vẫn cầm lên.
Thiệu Tuấn phía sau lại gửi thêm rất nhiều tin nhắn nữa.
Đều là mấy cái icon khóc lóc om sòm lăn lộn, còn có một đống lời nhận sai.
Mạnh Tri Tuyết lướt qua xem đại khái rồi trả lời hắn một tin.
Mạnh Tri Tuyết: [Biết rồi.] Thiệu Tuấn đang nằm trên giường suy nghĩ vẩn vơ, nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn vang lên bên gối.
Một cái bật dậy, cầm điện thoại lên xem.
Quả nhiên là Tiểu Tuyết!
Rốt cuộc đã trả lời tin nhắn của hắn rồi!
Thiệu Tuấn: [Tiểu Tuyết, vậy ngươi còn giận à?] Thiệu Tuấn: [ngoan ngoãn.jpg] Mạnh Tri Tuyết: [Hôm nay ngươi bị sao vậy?] Thiệu Tuấn: [Ta chỉ là muốn đi gặp ngươi thôi, ngươi cả ngày không trả lời tin nhắn của ta. [ủy khuất]] Mạnh Tri Tuyết: [Sau này ta sẽ chú ý, nhưng ngươi bớt nói nhảm đi.] Thiệu Tuấn: [Được được, ta nhớ rồi!] Thiệu Tuấn: [làm nũng.jpg] Mạnh Tri Tuyết: [Còn nữa, sau này ngươi chú ý lễ phép một chút.] Mạnh Tri Tuyết: [Ngươi ngăn cản học tỷ không cho đi, như vậy là rất mạo phạm.] Thiệu Tuấn lại khóc không ra nước mắt, đó thật sự không phải là ý của hắn, hắn làm vậy là vì huynh đệ tốt mà!
Thiệu Tuấn: [Ta về sau sẽ không bao giờ nữa, nhất định sẽ hiểu lễ phép.] Thiệu Tuấn: [Tiểu Tuyết, ngươi có nhớ hồi mẫu giáo có Cố Yến tỷ tỷ không?] Mạnh Tri Tuyết thấy đề tài đột nhiên chuyển hướng, đầy đầu nghi hoặc, sao đột nhiên lại nhắc đến mẫu giáo vậy?
Mạnh Tri Tuyết: [Cố Yến là người bạn của ngươi?] Thiệu Tuấn: [Đúng, là bạn học mẫu giáo của chúng ta, ta từng kể với ngươi rồi.] Thiệu Tuấn: [Bây giờ cũng là tân sinh của An Đại.] Mạnh Tri Tuyết từ hồi mẫu giáo về sau thì không gặp lại Cố Yến nữa, không có ấn tượng gì về hắn cả, chỉ là đôi khi nghe Thiệu Tuấn nhắc tới.
Cô hoàn toàn không biết Cố Yến lớn lên như thế nào, huống chi là Cố Yến tỷ tỷ.
Thiệu Tuấn đang hỏi gì vậy?
Mạnh Tri Tuyết: [Ta không biết.] Thiệu Tuấn tiếp tục giúp Mạnh Tri Tuyết nhớ lại.
Thiệu Tuấn: [Vậy ngươi có nhớ hồi nhỏ có lần tỷ tỷ của hắn đến trường mẫu giáo mời chúng ta ăn bánh ngọt không?] Mạnh Tri Tuyết gắng sức hồi tưởng một chút, ăn bánh ngọt? Có lẽ có thì phải.
Mạnh Tri Tuyết: [?] Thiệu Tuấn tiếp tục giúp Mạnh Tri Tuyết nhớ lại.
Thiệu Tuấn: [Vậy ngươi có nhớ có lần ta và Cố Yến đánh nhau bị gọi phụ huynh không?] Thiệu Tuấn: [Sau đó người đến là tỷ tỷ của Cố Yến.] Thiệu Tuấn: [Lần đó vẫn là ngươi đến văn phòng xác nhận cho ta mà. [ủy khuất]] Chuyện này Mạnh Tri Tuyết có nhớ.
Đó là lần đầu tiên Thiệu Tuấn phải nếm trái đắng ở trường mẫu giáo, trước đây hắn luôn bắt nạt các bạn khác, mọi người cũng không dám nói với cô giáo, Mạnh Tri Tuyết từng khuyên hắn rất nhiều lần, mỗi lần yên tĩnh được mấy ngày lại bắt đầu gây chuyện.
Nhưng lần đó bị ầm ĩ đến chỗ cô giáo xong, cô cố ý chạy đến văn phòng mách tội, Thiệu Tuấn từ đó biết điều hơn hẳn.
Nhưng mà cô nhớ sao được người nhà của Cố Yến đến là chị hay là anh chứ!
Lúc ấy cô chỉ nghĩ là phải cho Thiệu Tuấn một bài học nên căn bản không để ý chuyện này, cho dù lúc đó có nhìn thấy thì qua nhiều năm như vậy cô đã sớm quên mất rồi.
Mạnh Tri Tuyết: [Ta chỉ nhớ lúc đó ngươi rất đáng ăn đòn.] Thiệu Tuấn: [khóc thút thít.jpg]
Bạn cần đăng nhập để bình luận