Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 101: Yêu đương muốn độc lập (length: 7772)
Phương Minh Tuệ nhận được điện thoại của con trai mình, liền lập tức xuất phát từ nhà.
Cố Yến cũng không nói rõ đầu đuôi sự việc, chỉ nói muốn nàng đến đây đón người.
Tuy rằng Phương Minh Tuệ cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Rõ ràng mấy người bọn họ cùng đi các thành phố khác, sao Vân Tô một mình đột nhiên trở về, còn ở nhà người khác muốn nàng đi đón.
Nhưng nghe giọng nói của con trai có vẻ rất gấp, nàng cũng không nghĩ nhiều, nghĩ đi đón người rồi tính.
Nhưng không ngờ vừa đến nơi này, lại thấy Vân Tô ăn mặc bình thường như vậy.
Như là mới từ trên giường đứng dậy, còn chưa chỉnh tề.
Nàng ấy là ở nhà này qua đêm? Vậy sao lại mặc đồ ngủ, đi dép lê muốn đi?
Trong lòng Phương Minh Tuệ có hàng vạn câu hỏi, nhưng bây giờ không tiện biểu lộ ra.
"Nếu đã có Cố phu nhân đảm bảo, vậy ta tự nhiên yên tâm."
Văn Đình khi đối diện với Phương Minh Tuệ, hiển nhiên cung kính hơn mấy phần.
Vân Tô thấy mình có thể đi, lập tức đi theo sau lưng Phương Minh Tuệ.
Sau đó còn giơ đôi dép lê mình đang đi lên, hướng Văn Đình nói: "Vậy đôi dép lê này..."
Văn Đình cười kiểu thương mại nói: "Cứ coi như là tặng cho Diệp tiểu thư."
Vân Tô liên tục nói cảm ơn, rồi đi theo Phương Minh Tuệ ra khỏi biệt thự Phó gia.
Vân Tô đối diện với Phương Minh Tuệ vẫn có chút áy náy.
Nàng biết chắc là Cố Yến gọi điện thoại gọi Phương Minh Tuệ đến đón mình, nhưng không biết Cố Yến đã giải thích thế nào.
Dù sao chuyện của nàng bây giờ thì ai cũng không thể đưa ra một lý giải hợp lý.
"Diệp đồng học, tình hình của cô hiện tại, hay là đến nhà ta trước nhé?"
Nàng hiện tại không một xu dính túi, đúng là không có chỗ nào để đi, "Vậy làm phiền cô Phương rồi, cô cứ gọi tôi là Tòng Sương."
Phương Minh Tuệ ôn nhu cười: "Được, Tòng Sương."
Vân Tô nghĩ Phương Minh Tuệ kế tiếp sẽ hỏi nàng hiện tại như thế nào, nhưng Phương Minh Tuệ dọc đường đều không nhắc tới.
Ngược lại chính Vân Tô không chịu được.
"Cô Phương, là Cố Yến gọi cô đến sao?"
"Đúng vậy." Phương Minh Tuệ vừa mới cúi đầu xem di động, lúc này ngẩng đầu lên nói với Vân Tô: "Vừa nãy nhắn tin báo cho nó biết, ta đã đón được con rồi."
Phương Minh Tuệ chỉ vào điện thoại di động của mình, hỏi: "Con muốn gọi cho nó không?"
Vân Tô có chút xấu hổ, nhưng vẫn gật đầu, nàng muốn nhanh chóng nói chuyện với Cố Yến.
Phương Minh Tuệ cười càng tươi, đưa điện thoại di động cho Vân Tô.
Điện thoại vừa gọi đã có người bắt máy ngay.
"Cố Yến, là ta."
"Người ta không làm khó em chứ?" Cố Yến vội vàng hỏi.
Ý hắn là chỉ thời gian Vân Tô ở Phó gia.
"Em không sao, bây giờ đã ở trên xe rồi."
"Tốt, anh đã gọi người mua mấy bộ quần áo mang đến cho em, lát nữa em thay, cứ ở nhà anh trước."
Cố Yến đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, đến mức mẹ hắn cũng phải xuất động, Vân Tô lại càng không biết làm sao đối mặt với Phương Minh Tuệ.
Đặc biệt là Phương Minh Tuệ vẫn tỏ vẻ như đã biết rõ tất cả, cũng không biết liệu bà có biết quan hệ của hai người bọn họ hay không.
Bây giờ nàng cũng không tiện hỏi thẳng Cố Yến, đành phải cúp điện thoại trả lại cho Phương Minh Tuệ.
Xe rất nhanh đã lái vào Cố gia, vẫn là căn biệt thự mà mười hai năm trước Vân Tô từng đến một lần.
Nàng nhìn kiến trúc quen thuộc trước mắt mà hơi cảm xúc, Cố Yến đã sống ở đây mười hai năm.
Phương Minh Tuệ đưa Vân Tô vào phòng khách, nơi đó đã có mấy gói đồ lớn.
Cố Yến gọi người mua quần áo đã đưa đến rồi.
Phương Minh Tuệ đưa gói đồ lớn cho Vân Tô, "Ta đã bảo dì Vương dọn dẹp xong một phòng khách, ta dẫn con qua đó."
Vân Tô nhận gói đồ lớn và liên tục nói cảm ơn, rồi đi theo phía sau đến phòng khách.
Phương Minh Tuệ nhìn bộ dạng câu nệ này của Vân Tô mà buồn cười.
Liền mở miệng trêu chọc: "Tiểu Yến rất quan tâm đến con, có thể thấy nó thích con lắm."
"Dạ..." Người sáng mắt đều có thể nhìn ra, quan hệ của hai người bọn họ căn bản không giấu được.
Phương Minh Tuệ cười nhìn Vân Tô: "Vậy bây giờ hai con là?"
Nói chuyện loại vấn đề này với mẹ của bạn trai, Vân Tô cảm thấy mình thực sự không trụ nổi.
May mà lúc này có người đến cứu nàng.
"Chị Diệp!" Một thân đồ bộ ở nhà, Cố Nhạc Dương chạy đến từ trên cầu thang.
Rồi hỏi Phương Minh Tuệ: "Mẹ, chị Diệp đến nhà mình chơi ạ?"
"Đúng vậy, chị Diệp đến nhà mình làm khách, con đưa chị Diệp lên lầu nghỉ một chút nhé."
Phương Minh Tuệ biết Vân Tô ở cùng với mình chắc chắn không tự nhiên, nên giao nhiệm vụ này cho Cố Nhạc Dương.
Cố Nhạc Dương vui vẻ đưa Vân Tô lên phòng khách trên lầu.
"Chị Diệp, sao chị không cùng anh trai em đến, anh em đâu?"
Cố Nhạc Dương cái gì cũng không biết, hắn không như người lớn có thể giấu kín trong lòng, có gì là hỏi ngay.
Vân Tô nghĩ phải giải thích với hắn như thế nào đây, thì vấn đề tiếp theo của Cố Nhạc Dương lại tới.
"Chị vừa mới ngủ dậy hả?"
Bởi vì Vân Tô mặc đồ ngủ, hắn cảm thấy kỳ lạ.
Cố Nhạc Dương hỏi rất nhiều, nhưng Vân Tô phát hiện hắn chỉ là thuần túy nói nhiều thôi, chứ không phải là muốn biết đáp án.
Nên Vân Tô chỉ nhặt một vài vấn đề không quan trọng mà trả lời hắn.
Đợi Vân Tô thay quần áo xong, biết Cố Yến liên lạc với Cố Nhạc Dương nói đang trên đường về An Thị rồi.
Còn Vân Tô thì vẫn luôn lo lắng cái vòng tay kia, sợ nó lại đột ngột khiến nàng biến mất khỏi Cố gia.
Cho nên nàng chỉ có thể luôn để ý tới nó.
Cố Nhạc Dương đưa Vân Tô đi dạo quanh nhà một lượt, rồi lại muốn Vân Tô cùng mình vẽ tranh.
Lúc đầu Vân Tô còn tưởng rằng chỉ là vẽ nguệch ngoạc đơn giản của học sinh tiểu học, nhưng không ngờ Cố Nhạc Dương vẽ lại rất tốt.
Phòng của hắn có một phòng vẽ tranh riêng, bên trong đầy đủ các loại đồ dùng, còn treo rất nhiều bức tranh mà Cố Nhạc Dương đã vẽ trước đó.
Tuy phong cách của Cố Nhạc Dương bây giờ có hơi non nớt, nhưng tuyệt đối có thể xem là rất có năng khiếu.
Vân Tô cứ như vậy cùng Cố Nhạc Dương ở phòng vẽ tranh đến trưa.
Vì Phương Minh Tuệ có buổi tiệc vào buổi trưa, nên bữa trưa chỉ có Vân Tô và Cố Nhạc Dương cùng nhau ăn.
Lúc ăn cơm, Cố Nhạc Dương hỏi Vân Tô.
"Chị Diệp, chiều nay có một họa sĩ em rất thích tổ chức triển lãm tranh ở An Thị, chị có thể đưa em đi xem không?"
Vì ba mẹ hắn hôm nay đều bận, bọn họ lại không cho một mình hắn đi ra ngoài, vừa lúc có chị Diệp tới, vậy có phải là có thể đưa hắn đi rồi không?
Vân Tô còn đang định mở miệng thì Cố Nhạc Dương lại nói thêm: "Em nói với mẹ rồi, mẹ cũng đồng ý cho em đi."
Nếu Phương Minh Tuệ đã đồng ý thì Vân Tô cũng không có lý do từ chối.
Chỉ là...
"Có phải anh trai em sắp về đến nhà rồi không?"
Cố Yến đã xuất phát từ sáng sớm, hiện tại hẳn cũng sắp đến nơi.
Vân Tô sợ đến lúc Cố Yến về đến nhà, mà họ thì vẫn còn ở ngoài.
Hơn nữa cái vòng tay này không biết khi nào lại có vấn đề, nàng hiện tại cũng muốn tránh đi những chỗ đông người.
"Anh hai vừa nhắn tin cho em nói, anh ấy đến sân bay đã gọi người đến đón rồi."
Dứt lời, Cố Nhạc Dương đặt đũa xuống, bộ dạng ra dáng người lớn nhìn Vân Tô.
"Ai, chị Diệp à, yêu đương cũng cần độc lập chứ, chị không thể cứ dính lấy anh em như thế được, để anh ấy ở nhà một mình cho xong, chị đi xem triển lãm tranh cùng em trước đã nha."
Vân Tô còn chưa nghe hết câu thì đã uống nhầm nước trái cây suýt chút nữa thì phun ra ngoài...
Cố Yến cũng không nói rõ đầu đuôi sự việc, chỉ nói muốn nàng đến đây đón người.
Tuy rằng Phương Minh Tuệ cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Rõ ràng mấy người bọn họ cùng đi các thành phố khác, sao Vân Tô một mình đột nhiên trở về, còn ở nhà người khác muốn nàng đi đón.
Nhưng nghe giọng nói của con trai có vẻ rất gấp, nàng cũng không nghĩ nhiều, nghĩ đi đón người rồi tính.
Nhưng không ngờ vừa đến nơi này, lại thấy Vân Tô ăn mặc bình thường như vậy.
Như là mới từ trên giường đứng dậy, còn chưa chỉnh tề.
Nàng ấy là ở nhà này qua đêm? Vậy sao lại mặc đồ ngủ, đi dép lê muốn đi?
Trong lòng Phương Minh Tuệ có hàng vạn câu hỏi, nhưng bây giờ không tiện biểu lộ ra.
"Nếu đã có Cố phu nhân đảm bảo, vậy ta tự nhiên yên tâm."
Văn Đình khi đối diện với Phương Minh Tuệ, hiển nhiên cung kính hơn mấy phần.
Vân Tô thấy mình có thể đi, lập tức đi theo sau lưng Phương Minh Tuệ.
Sau đó còn giơ đôi dép lê mình đang đi lên, hướng Văn Đình nói: "Vậy đôi dép lê này..."
Văn Đình cười kiểu thương mại nói: "Cứ coi như là tặng cho Diệp tiểu thư."
Vân Tô liên tục nói cảm ơn, rồi đi theo Phương Minh Tuệ ra khỏi biệt thự Phó gia.
Vân Tô đối diện với Phương Minh Tuệ vẫn có chút áy náy.
Nàng biết chắc là Cố Yến gọi điện thoại gọi Phương Minh Tuệ đến đón mình, nhưng không biết Cố Yến đã giải thích thế nào.
Dù sao chuyện của nàng bây giờ thì ai cũng không thể đưa ra một lý giải hợp lý.
"Diệp đồng học, tình hình của cô hiện tại, hay là đến nhà ta trước nhé?"
Nàng hiện tại không một xu dính túi, đúng là không có chỗ nào để đi, "Vậy làm phiền cô Phương rồi, cô cứ gọi tôi là Tòng Sương."
Phương Minh Tuệ ôn nhu cười: "Được, Tòng Sương."
Vân Tô nghĩ Phương Minh Tuệ kế tiếp sẽ hỏi nàng hiện tại như thế nào, nhưng Phương Minh Tuệ dọc đường đều không nhắc tới.
Ngược lại chính Vân Tô không chịu được.
"Cô Phương, là Cố Yến gọi cô đến sao?"
"Đúng vậy." Phương Minh Tuệ vừa mới cúi đầu xem di động, lúc này ngẩng đầu lên nói với Vân Tô: "Vừa nãy nhắn tin báo cho nó biết, ta đã đón được con rồi."
Phương Minh Tuệ chỉ vào điện thoại di động của mình, hỏi: "Con muốn gọi cho nó không?"
Vân Tô có chút xấu hổ, nhưng vẫn gật đầu, nàng muốn nhanh chóng nói chuyện với Cố Yến.
Phương Minh Tuệ cười càng tươi, đưa điện thoại di động cho Vân Tô.
Điện thoại vừa gọi đã có người bắt máy ngay.
"Cố Yến, là ta."
"Người ta không làm khó em chứ?" Cố Yến vội vàng hỏi.
Ý hắn là chỉ thời gian Vân Tô ở Phó gia.
"Em không sao, bây giờ đã ở trên xe rồi."
"Tốt, anh đã gọi người mua mấy bộ quần áo mang đến cho em, lát nữa em thay, cứ ở nhà anh trước."
Cố Yến đã sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, đến mức mẹ hắn cũng phải xuất động, Vân Tô lại càng không biết làm sao đối mặt với Phương Minh Tuệ.
Đặc biệt là Phương Minh Tuệ vẫn tỏ vẻ như đã biết rõ tất cả, cũng không biết liệu bà có biết quan hệ của hai người bọn họ hay không.
Bây giờ nàng cũng không tiện hỏi thẳng Cố Yến, đành phải cúp điện thoại trả lại cho Phương Minh Tuệ.
Xe rất nhanh đã lái vào Cố gia, vẫn là căn biệt thự mà mười hai năm trước Vân Tô từng đến một lần.
Nàng nhìn kiến trúc quen thuộc trước mắt mà hơi cảm xúc, Cố Yến đã sống ở đây mười hai năm.
Phương Minh Tuệ đưa Vân Tô vào phòng khách, nơi đó đã có mấy gói đồ lớn.
Cố Yến gọi người mua quần áo đã đưa đến rồi.
Phương Minh Tuệ đưa gói đồ lớn cho Vân Tô, "Ta đã bảo dì Vương dọn dẹp xong một phòng khách, ta dẫn con qua đó."
Vân Tô nhận gói đồ lớn và liên tục nói cảm ơn, rồi đi theo phía sau đến phòng khách.
Phương Minh Tuệ nhìn bộ dạng câu nệ này của Vân Tô mà buồn cười.
Liền mở miệng trêu chọc: "Tiểu Yến rất quan tâm đến con, có thể thấy nó thích con lắm."
"Dạ..." Người sáng mắt đều có thể nhìn ra, quan hệ của hai người bọn họ căn bản không giấu được.
Phương Minh Tuệ cười nhìn Vân Tô: "Vậy bây giờ hai con là?"
Nói chuyện loại vấn đề này với mẹ của bạn trai, Vân Tô cảm thấy mình thực sự không trụ nổi.
May mà lúc này có người đến cứu nàng.
"Chị Diệp!" Một thân đồ bộ ở nhà, Cố Nhạc Dương chạy đến từ trên cầu thang.
Rồi hỏi Phương Minh Tuệ: "Mẹ, chị Diệp đến nhà mình chơi ạ?"
"Đúng vậy, chị Diệp đến nhà mình làm khách, con đưa chị Diệp lên lầu nghỉ một chút nhé."
Phương Minh Tuệ biết Vân Tô ở cùng với mình chắc chắn không tự nhiên, nên giao nhiệm vụ này cho Cố Nhạc Dương.
Cố Nhạc Dương vui vẻ đưa Vân Tô lên phòng khách trên lầu.
"Chị Diệp, sao chị không cùng anh trai em đến, anh em đâu?"
Cố Nhạc Dương cái gì cũng không biết, hắn không như người lớn có thể giấu kín trong lòng, có gì là hỏi ngay.
Vân Tô nghĩ phải giải thích với hắn như thế nào đây, thì vấn đề tiếp theo của Cố Nhạc Dương lại tới.
"Chị vừa mới ngủ dậy hả?"
Bởi vì Vân Tô mặc đồ ngủ, hắn cảm thấy kỳ lạ.
Cố Nhạc Dương hỏi rất nhiều, nhưng Vân Tô phát hiện hắn chỉ là thuần túy nói nhiều thôi, chứ không phải là muốn biết đáp án.
Nên Vân Tô chỉ nhặt một vài vấn đề không quan trọng mà trả lời hắn.
Đợi Vân Tô thay quần áo xong, biết Cố Yến liên lạc với Cố Nhạc Dương nói đang trên đường về An Thị rồi.
Còn Vân Tô thì vẫn luôn lo lắng cái vòng tay kia, sợ nó lại đột ngột khiến nàng biến mất khỏi Cố gia.
Cho nên nàng chỉ có thể luôn để ý tới nó.
Cố Nhạc Dương đưa Vân Tô đi dạo quanh nhà một lượt, rồi lại muốn Vân Tô cùng mình vẽ tranh.
Lúc đầu Vân Tô còn tưởng rằng chỉ là vẽ nguệch ngoạc đơn giản của học sinh tiểu học, nhưng không ngờ Cố Nhạc Dương vẽ lại rất tốt.
Phòng của hắn có một phòng vẽ tranh riêng, bên trong đầy đủ các loại đồ dùng, còn treo rất nhiều bức tranh mà Cố Nhạc Dương đã vẽ trước đó.
Tuy phong cách của Cố Nhạc Dương bây giờ có hơi non nớt, nhưng tuyệt đối có thể xem là rất có năng khiếu.
Vân Tô cứ như vậy cùng Cố Nhạc Dương ở phòng vẽ tranh đến trưa.
Vì Phương Minh Tuệ có buổi tiệc vào buổi trưa, nên bữa trưa chỉ có Vân Tô và Cố Nhạc Dương cùng nhau ăn.
Lúc ăn cơm, Cố Nhạc Dương hỏi Vân Tô.
"Chị Diệp, chiều nay có một họa sĩ em rất thích tổ chức triển lãm tranh ở An Thị, chị có thể đưa em đi xem không?"
Vì ba mẹ hắn hôm nay đều bận, bọn họ lại không cho một mình hắn đi ra ngoài, vừa lúc có chị Diệp tới, vậy có phải là có thể đưa hắn đi rồi không?
Vân Tô còn đang định mở miệng thì Cố Nhạc Dương lại nói thêm: "Em nói với mẹ rồi, mẹ cũng đồng ý cho em đi."
Nếu Phương Minh Tuệ đã đồng ý thì Vân Tô cũng không có lý do từ chối.
Chỉ là...
"Có phải anh trai em sắp về đến nhà rồi không?"
Cố Yến đã xuất phát từ sáng sớm, hiện tại hẳn cũng sắp đến nơi.
Vân Tô sợ đến lúc Cố Yến về đến nhà, mà họ thì vẫn còn ở ngoài.
Hơn nữa cái vòng tay này không biết khi nào lại có vấn đề, nàng hiện tại cũng muốn tránh đi những chỗ đông người.
"Anh hai vừa nhắn tin cho em nói, anh ấy đến sân bay đã gọi người đến đón rồi."
Dứt lời, Cố Nhạc Dương đặt đũa xuống, bộ dạng ra dáng người lớn nhìn Vân Tô.
"Ai, chị Diệp à, yêu đương cũng cần độc lập chứ, chị không thể cứ dính lấy anh em như thế được, để anh ấy ở nhà một mình cho xong, chị đi xem triển lãm tranh cùng em trước đã nha."
Vân Tô còn chưa nghe hết câu thì đã uống nhầm nước trái cây suýt chút nữa thì phun ra ngoài...
Bạn cần đăng nhập để bình luận