Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 47: "Thế thân" ? (length: 7614)

Vân Tô nghiêng đầu vừa lúc chạm phải ánh mắt Cố Yến, dưới ánh đèn lờ mờ, đôi mắt hắn đặc biệt sáng.
Vân Tô hỏi: "Ngươi vừa mới đều nghe thấy?"
Cố Yến gật đầu: "Giọng của bọn họ lớn lắm, ta đều nghe được, rất nhiều người nói muốn tặng hoa cho ngươi, đến lúc đó ta cũng sẽ đi tặng."
Vân Tô bị vẻ mặt nghiêm túc của hắn làm bật cười, cứ nhất quyết tặng hoa cho nàng để làm gì?
Hiện giờ Cố Yến sao mà cứ dính lấy nàng như vậy... Chẳng lẽ là cảm thấy dung mạo nàng giống tỷ tỷ hắn quá, nên xem nàng là "Thế thân" sao?
Vân Tô đáp: "Được thôi."
"Vừa nãy ngươi có phải cũng nhìn thấy chuyện xảy ra ở bên kia?"
Vân Tô ngẩn người, nghĩ đến bộ dạng Cố Yến từ chối cô gái kia, đương nhiên là nàng thấy rồi, nàng từ lúc đầu đã ở đó, đúng ngay chỗ Cố Yến biểu diễn, từ đầu đến cuối đều nhìn hết.
"Ừ, vừa nãy có cô gái thổ lộ với ngươi, ngươi cự tuyệt." Vân Tô giọng bình thản nói.
Cố Yến đáp: "Ta không quen cô ấy, cô ấy đã nói thích ta."
Vân Tô không biết Cố Yến muốn bàn luận với nàng điều gì, chần chừ một lát rồi đành nói: "Vậy có thể từ từ tìm hiểu sau."
Cố Yến dừng bước, nhìn Vân Tô: "Nhưng ta không thích cô ấy, cũng không muốn tìm hiểu."
Vân Tô hỏi: "Vì sao?"
Cô bé đó cũng rất xinh đẹp, nhảy múa đẹp mắt, hát hay, lại còn dũng cảm thổ lộ với Cố Yến như vậy.
Cố Yến thậm chí còn không muốn tìm hiểu, cứ như việc cô nữ sinh kia thích hắn là một gánh nặng vậy.
Chẳng lẽ Cố Yến có vấn đề gì về tình cảm? Mấy năm nay hắn đã trải qua những gì? Rõ ràng đã đưa cuộc sống của hắn vào quỹ đạo chính, đâu còn bị kiểu giáo dục kỳ quái nào nữa chứ?
Cố Yến im lặng hồi lâu, hai người cứ thế lặng lẽ sóng bước đi, Vân Tô cứ tưởng hắn sẽ không trả lời.
Cố Yến chợt lên tiếng, giọng có chút buồn: "Không vì gì cả."
Vân Tô chẳng hiểu ra sao, đứa nhỏ này sao thế? Cứ như không vui, sao mà vẫn giống hồi nhỏ thế chứ.
"Không sao, ngươi không thích thì thôi."
Vân Tô thấy, chuyện hắn vui vẻ là quan trọng nhất, hắn muốn sống thế nào có thể tự mình quyết định.
Con đường này nói dài không dài mà nói ngắn cũng không ngắn, rất nhanh đã đến dưới lầu ký túc xá của Vân Tô.
Cửa ra vào tấp nập người, nhất là mấy đám tân sinh vừa xuống huấn đang mặc quân phục.
Cố Yến đưa Vân Tô đến cửa, rất nhiều nữ sinh đều liếc nhìn hai người "nổi tiếng" trong trường này, ánh mắt hình như tò mò xem hai người quan hệ như thế nào.
Cố Yến thấy ngày càng nhiều người nhìn về phía họ, cũng không tiện nói thêm gì, vội bảo Vân Tô lên lầu.
"Tỷ tỷ, ngươi lên đi, ta về nha."
"Ừ."
Cố Yến nhìn Vân Tô quẹt thẻ vào khu ký túc xá, mới rời khỏi.
Khi Vân Tô vào ký túc xá, Mạnh Tri Tuyết trông cũng có vẻ vừa đến không lâu.
Mạnh Tri Tuyết thấy Vân Tô về thì phấn khởi nói với nàng: "Học tỷ, hôm nay ngươi cũng ở sân vận động, vậy ngươi có nghe được màn tỏ tình kịch tính đó không?"
Vân Tô cảm thấy hôm nay mình cứ bị chuyện này quấn lấy, ai cũng đều đang bàn tán.
Vân Tô đáp: "Có nghe thấy."
Mạnh Tri Tuyết hào hứng phân tích với Vân Tô: "Cô bé đó thật là dũng cảm, lại dám tỏ tình trước mặt gần như toàn bộ tân sinh, cô ấy không sợ mất mặt à, có phải cô ấy quá tự tin rồi không, nhưng ta đoán giờ thì có mà mất mặt."
"Ta đứng hơi xa, nghe không rõ lắm, chỉ nghe Cố Yến từ chối phũ phàng thôi, học tỷ, ngươi nghe được Cố Yến nói gì à?"
Vân Tô nghe Mạnh Tri Tuyết luyên thuyên một tràng dài, trêu ghẹo nói: "Đồng chí Mạnh Tiểu Tuyết, sao ngươi nhiều chuyện thế hả?"
"Ấy dà, học tỷ à~ ta chỉ tò mò thôi mà, lớp ta nhiều người cũng đang bàn tán ấy." Mạnh Tri Tuyết nũng nịu với Vân Tô, rồi cười hì hì nói: "Mà chẳng phải ngươi với Cố Yến quan hệ tốt lắm sao?"
Vân Tô đành đáp: "Cố Yến chỉ bảo không thích cô ấy, mong sau này cô ấy sẽ tìm được người thực sự yêu cô ấy thôi."
Mạnh Tri Tuyết cảm thán: "Chậc chậc, đúng là hắn."
Sau đó như lại nghĩ ra gì, cô nàng nhìn Vân Tô vẻ thần bí, hỏi: "Học tỷ, ngươi nghĩ xem có phải Cố Yến có người trong lòng rồi không? Nên mới từ chối dứt khoát thế?"
Vân Tô hơi giật mình, nàng vừa rồi căn bản không nghĩ đến điều này.
Mạnh Tri Tuyết nói vậy, hình như cũng có thể giải thích được, tại sao Cố Yến lại từ chối dứt khoát đến thế, tại sao lúc nãy Cố Yến nói chuyện với nàng lại có vẻ lạ vậy.
Vậy nên rất có thể là do, hồi cấp ba hắn có mối tình đầu khó quên?
Vân Tô trầm tư, thảo luận với Mạnh Tri Tuyết: "Vậy hồi cấp ba hắn có người thích? Thế sao giờ lại không quen nhau?"
Mạnh Tri Tuyết thấy người vừa rồi còn chẳng có chút hứng thú, giờ lại nghiêm chỉnh hỏi cô, như đang bàn chuyện con mình yêu sớm ấy.
Vân Tô lại tiếp lời: "Ngươi nói Thiệu Tuấn có biết không, quan hệ bọn họ tốt thế mà, mấy chuyện này bọn con trai hay tâm sự với nhau lắm đấy chứ?"
Lúc này thì Mạnh Tri Tuyết đành chịu, học tỷ đây đang nghĩ gì vậy chứ? Cô cảm thấy nếu cứ nói nữa, học tỷ chắc chắn sẽ bắt cô đi hỏi Thiệu Tuấn mất.
Hỏi Thiệu Tuấn xem hồi cấp ba Cố Yến có thích cô nào không, sao lại chia tay, hoặc có nguyên nhân gì khác không.
Mạnh Tri Tuyết vừa nghĩ thôi đã thấy sợ rồi, vội chặn dòng suy tưởng của Vân Tô: "Học tỷ, chẳng lẽ không có khả năng là chuyện không phải cấp ba sao?"
"Vậy là khi nào? Cấp hai à? Ngươi biết chuyện này hả?" Giọng Vân Tô có vẻ lo lắng hẳn.
Mạnh Tri Tuyết cảm thấy, lúc này học tỷ giống như muốn tiếp lời: Cấp hai đã yêu đương? Đứa nhỏ này sao mà thế? Học hành sao mà được?
Mạnh Tri Tuyết buồn cười vì ý nghĩ của mình, đâu có liên quan gì đến nhau chứ? Học tỷ dù lớn hơn Cố Yến mấy tuổi, cũng đâu đến mức làm bậc phụ huynh chứ.
"Hay là đại học?" Mạnh Tri Tuyết nhìn học tỷ đang ngơ ngác kia, đánh liều hỏi.
"À, cũng có thể." Vân Tô chợt tỉnh ngộ.
Tuy rằng đại học mới khai giảng tầm mười ngày, nhưng hoàn toàn có thể gặp được cô gái khiến Cố Yến rung động.
Dù sao cô gái vừa thổ lộ cũng đâu phải là mới quen Cố Yến thôi sao, đã có thể tỏ tình trước bàn dân thiên hạ rồi.
Rồi vì giờ chưa đủ thân, nên Cố Yến cũng không tiếp xúc quá nhiều, nhưng vì nàng làm hắn xao xuyến, nên không ai khác lọt nổi vào mắt xanh, mới có thể từ chối người khác dứt khoát đến vậy.
Vân Tô cảm thấy mình đã gần tới chân tướng rồi.
Mạnh Tri Tuyết lại cảm thấy, vẻ mặt này của học tỷ có vẻ không giống như đã hiểu cô nói gì, học tỷ rốt cuộc là có hiểu không vậy?
Mạnh Tri Tuyết cảm thấy mình đoán không sai.
Cái ánh mắt mà Cố Yến nhìn học tỷ, tuy mơ hồ, nhưng không qua khỏi đôi mắt tinh tường của cô, có vấn đề, hoàn toàn không phải như nhìn một học tỷ mới quen.
"Vậy đó là ai?"
Vân Tô chìm vào suy tư, trong nguyên tác, Cố Yến không có tuyến tình cảm, giờ thì nội dung cốt truyện đã đi trật quỹ đạo rồi, hoàn toàn có khả năng thêm một tuyến tình cảm mới.
Mạnh Tri Tuyết lên tiếng: "Hay là... chính ngươi đi hỏi hắn đi?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận