Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 59: Đối mặt (length: 7593)

Cố Yến nhận được tiền chuyển khoản, có chút do dự.
Vốn định trực tiếp xóa WeChat của người này, dù sao sau này cũng không qua lại nữa.
Nghĩ một hồi, hay là nên hỏi tỷ tỷ trước thì hơn?
Cố Yến đầu tiên chuyển 28 đồng này cho Vân Tô, sau đó liền hỏi có thể xóa Phó Lương Trạch không.
Cố Yến chán nản chờ Vân Tô trả lời, sau đó tiện tay bấm vào vòng bạn bè của Phó Lương Trạch xem thử.
Vòng bạn bè của Phó Lương Trạch toàn là ảnh chụp ăn uống vui chơi, thường xuyên còn kèm theo ảnh tự sướng.
Tất cả đều là loại đã qua chỉnh sửa rất kỹ càng, tạo dáng cầu kỳ.
Cố Yến không hứng thú với mấy thứ này, đang muốn thoát ra ngoài.
Vòng bạn bè của Phó Lương Trạch đột nhiên biến thành một đường cong màu xám.
Thoát ra rồi bấm vào xem lại lần nữa, vẫn là đường cong màu xám cô độc.
Cố Yến có chút nghi ngờ mắt mình, thử gửi cho Phó Lương Trạch một dấu chấm hỏi.
Bên cạnh dấu chấm hỏi lập tức hiện ra một dấu chấm than màu đỏ.
Cố Yến tuy chưa từng gặp phải chuyện bị người ta chặn, nhưng biết dấu chấm than màu đỏ có ý nghĩa gì.
Hắn đây là bị Phó Lương Trạch xóa rồi!
Hắn còn chưa xóa Phó Lương Trạch đâu! Vậy mà để hắn ra tay trước!
Cố Yến tức giận cầm điện thoại ném mạnh xuống bàn, phát ra một tiếng 'bịch' rất lớn.
Người này quả nhiên không phải người tốt lành gì.
Cố Yến nán lại một chút, cảm thấy vì loại chuyện này mà tức giận không phải là tác phong của mình.
Liền cầm điện thoại lên, xóa WeChat của Phó Lương Trạch.
--- Cuối tuần buổi chiều, là diễn tập buổi tiệc tối đón tân sinh.
Trong đại lễ đường đã có các sinh viên từ các khoa sắp xếp chỗ ngồi, người thì khiêng đạo cụ, người thì điều chỉnh âm thanh.
Vân Tô đi cùng Mạnh Tri Tuyết, tuy Mạnh Tri Tuyết không có tiết mục, diễn tập hoàn toàn có thể không cần đến.
Thế nhưng cô nàng thích náo nhiệt như vậy sao có thể bỏ lỡ cơ hội này?
Vừa mới đến, Vân Tô đã thấy Cố Yến đang vẫy tay với mình.
Nàng nhìn chàng trai tươi cười rạng rỡ kia, tựa như ánh mặt trời chiều phủ lên người hắn có chút chói mắt.
Mỗi lần nàng chỉ cần nhìn thấy hắn, ánh mắt của hắn luôn đi trước một bước rơi trên người nàng, sau đó sẽ nở nụ cười với nàng.
Mặc kệ là nụ cười hay ánh mắt, dường như đều chỉ dành cho một mình nàng.
"Tỷ tỷ, ngươi đến rồi."
Cố Yến cười chạy về phía Vân Tô.
Vân Tô nhớ tới một câu.
Nếu như là đi gặp ngươi, ta nhất định sẽ dùng chạy.
"Tỷ tỷ?" Cố Yến gọi một tiếng.
Vân Tô phục hồi tinh thần, bật cười vì những suy nghĩ vớ vẩn của mình.
Nàng thật sự càng ngày càng dễ bị sắc đẹp mê hoặc rồi.
"Các ngươi đến sớm vậy sao?"
Cố Yến và Thiệu Tuấn vừa mới từ hậu trường đi ra, dường như đã đến từ rất lâu.
Cố Yến đáp: "Ăn cơm trưa xong là đến."
"Vừa rồi Yến Ca vừa thử xong đàn dương cầm lại đi xuống, cũng chỉ là tiện thể xác định vị trí."
Vân Tô cảm giác mình giống như đã đến muộn, nơi này cũng đã bắt đầu rồi.
Trên sân khấu có người đang cầm micro điều chỉnh âm, người điều khiển ánh sáng cũng đang chỉnh thiết bị.
Cố Yến theo mắt Vân Tô nhìn sân khấu, nói: "Chúng ta ở phía sau sân khấu đó, lát nữa phải xác định trình tự tiết mục."
"Được."
Vân Tô đi theo Cố Yến lên trên bục, Thiệu Tuấn liền tiến tới bên cạnh Mạnh Tri Tuyết.
"Tiểu Tuyết, có phải vì anh gọi mà em mới tới không? Anh vừa mới luôn đợi em đó."
Mạnh Tri Tuyết đẩy Thiệu Tuấn ra xa, ghét bỏ nói: "Ngươi đừng có đến gần như vậy, bây giờ trời vẫn còn nóng lắm, ta là cùng học tỷ đến."
Thiệu Tuấn đành phải cách Mạnh Tri Tuyết một khoảng, đi theo đuôi cô nàng.
Vân Tô đến hậu trường thì bị người ta gọi đi, là một chàng trai mặc trang phục lịch sự, chắc là người phụ trách buổi tiệc tối.
Anh ta vừa dẫn Vân Tô đi vừa nói: "Tôi là trưởng ban văn nghệ, là người phụ trách chính của buổi tiệc tối đón tân sinh lần này, em là Diệp Tòng Sương phải không?"
Vân Tô đáp lại: "Đúng vậy."
"Vậy lát nữa em cứ lên xác định vị trí trước nhé, vũ đạo không cần nhảy, thời gian của chúng ta có chút gấp, vẫn còn rất nhiều người chưa đến, em cứ làm quen vị trí đại khái thôi, em xem có được không?"
"Được."
Vân Tô đối với vũ đạo rất thuần thục nên cũng không nhất thiết phải lên sân khấu nhảy hoàn chỉnh một lần, chỉ cần cho cô quen thuộc với sân khấu là được.
Nhìn ra thời gian thật sự rất gấp, trưởng ban văn nghệ đi trên đường cũng vội vàng, nhân viên công tác khác đều rối cả lên.
Trưởng ban văn nghệ giải thích với cô: "Diễn tập mà, để tránh khi biểu diễn chính thức sẽ xuất hiện tình trạng luống cuống này, chúng tôi không ngờ lần này tiết mục lại nhiều mà thời gian lại gấp gáp đến vậy."
"Hơn nữa lần này người xem cũng rất đông, mỗi năm tiệc tối đón tân sinh phát vé đều có hạn, bởi vì thật ra thì sinh viên cũ đến cũng không nhiều, cho nên những năm trước có đôi khi vé còn phát không hết, nhưng năm nay lại còn thiếu, chúng tôi đã in thêm 500 tấm rồi đấy."
"Vậy chỗ ngồi ở đây đủ chứ?"
Vân Tô vừa nãy nhìn hội trường này, thật sự rất lớn, đủ chứa tất cả sinh viên năm nhất không thành vấn đề, nhưng nhiều hơn nữa thì chắc chắn sẽ không đủ chỗ.
Trưởng ban văn nghệ giọng tùy ý: "Không sao, họ có thể đứng, đằng sau đất trống còn nhiều."
Dù sao đó là do chính họ muốn xem, hơn nữa anh đã xin ý kiến của lãnh đạo trường, không có chỗ ngồi cũng không sao, lãnh đạo nói không được bỏ lỡ nhiệt tình của các em sinh viên.
"Hơn nữa -" Trưởng ban văn nghệ kéo dài giọng điệu, nhìn Vân Tô, "Chẳng phải họ đến là vì em sao?"
Mấy người lúc này đến sân khấu, trưởng ban văn nghệ liếc nhìn Cố Yến ở dưới khán đài đang nhìn Vân Tô.
Lại cười như không cười nhìn Vân Tô, nói: "Còn cả cái vị ở dưới kia, vừa nãy cùng đi với em đó, hai người các em chính là nhân vật chính của buổi tiệc tối lần này."
Vân Tô bị anh nhìn đến khó hiểu có chút ngượng ngùng, ánh mắt của trưởng ban văn nghệ kia, giống như giữa nàng và Cố Yến có gì đó vậy.
"Thôi, tôi cũng không nói nữa, tôi dẫn em đi xem một vòng sân khấu này nhé."
Trưởng ban văn nghệ cũng nhận thấy sự gượng gạo của Vân Tô, không trêu cô nữa.
Bất quá nhìn kỹ lại, hai người này thật sự có chút mờ ám.
Trưởng ban văn nghệ dẫn Vân Tô đi một vòng, từ lên sân khấu đến xuống sân khấu đều làm quen một lượt.
Sau đó liền đứng giữa sân khấu, nói với Vân Tô những chuyện khác.
Vân Tô một bên ghi nhớ vị trí sân khấu, trong lòng tính toán bước nhảy, cơ bản đều đã đi qua một lần.
"Người ở dưới khán đài vẫn luôn nhìn em đó, em ở trên sân khấu bao lâu thì cậu ta nhìn em bấy lâu."
Trưởng ban văn nghệ đột nhiên nói một câu như vậy, Vân Tô phản ứng kịp, anh nói người ở dưới khán đài chính là Cố Yến.
Bây giờ không có khán giả vào xem, những người khác đều là nhân viên công tác, tất cả đều ở phía sau bận rộn, Thiệu Tuấn và Mạnh Tri Tuyết cũng không biết đã chạy đi chơi đâu rồi.
Vân Tô nhìn về phía Cố Yến ngồi ở dưới khán đài không xa, cả khán phòng rộng lớn chỉ có một mình hắn, bóng dáng ẩn trong bóng tối, nhìn không được rõ lắm.
Người điều chỉnh ánh sáng đang điều chỉnh chùm sáng đều tập trung vào giữa sân khấu, thỉnh thoảng lướt qua người Vân Tô, bóng dáng lúc sáng lúc tối.
Lúc này, không biết có phải do người điều chỉnh ánh sáng chỉnh chưa xong không.
Một chùm sáng đột nhiên chiếu vào người Cố Yến, cả người hắn trong hội trường phát sáng rực rỡ.
Ánh mắt Vân Tô thoáng cái chạm phải ánh mắt hắn...
Bạn cần đăng nhập để bình luận