Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 57: Khẳng định có đạo lý của nàng (length: 7491)
Bồi, đương nhiên phải bồi, tuy rằng hắn không phải cố ý, thế nhưng phí giặt giày hắn vẫn là bồi thường được.
"Được, bao nhiêu tiền, ta quét mã cho ngươi." Phó Lương Trạch lấy điện thoại di động ra hỏi trước mặt nữ sinh.
"Điện thoại di động ta hết pin, ngươi thêm WeChat của Cố Yến một chút, ngươi gọi cho hắn lát nữa bảo hắn nói cho ta đi."
Bốn người nhìn qua có lẽ đi ăn cơm xong trở về, nhanh như vậy điện thoại liền hết pin? Hơn nữa...
"Vì sao còn muốn thêm WeChat?"
Phó Lương Trạch rất nghi hoặc, quét mã thanh toán không được sao?
"Ta không muốn thu nhiều của ngươi, lát nữa ta mang giày ra tiệm giặt đồ, hết bao nhiêu tiền thì ta sẽ thu của ngươi bấy nhiêu, ta sẽ nhờ Cố Yến nhắn tin qua WeChat nói cho ngươi."
Phó Lương Trạch cảm thấy thật sự không cần thiết, hắn hoàn toàn có thể trả nhiều hơn một chút, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Tòng Sương, hắn cảm thấy cũng không tiện nói như vậy.
Đành phải đồng ý đề nghị có hơi phiền phức này của nàng.
Phó Lương Trạch hỏi Cố Yến bên cạnh mặt không đổi sắc: "Huynh đệ, hay là ta thêm ngươi một chút?"
Cố Yến có chút không tình nguyện, nhưng vẫn là lấy điện thoại ra, mở mã QR đưa qua.
Hai người thêm WeChat.
Phó Lương Trạch cầm điện thoại thu vào, nói với hai người: "Vậy lát nữa các ngươi báo cho ta biết, ta sẽ chuyển tiền."
"Được."
Vân Tô vui vẻ đáp ứng, nàng hiện tại còn thấy hơi chột dạ đây.
Vừa nãy từ xa đã thấy Phó Lương Trạch ở chỗ này, nàng cảm thấy không thể bỏ qua cơ hội lần này.
Hắn lần này về nước, ai biết hắn có thể ở lại vài ngày hay không liền đi đâu? Cho dù không đi, bọn họ cũng chưa chắc có thể gặp lại trùng hợp như vậy.
Nếu lần này cho nàng cơ hội, nàng đương nhiên phải tận dụng cho tốt.
Mục đích của nàng là muốn cho Cố Yến và Phó Lương Trạch cùng xuất hiện.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Cố Yến giống như một chút cũng không muốn nói chuyện với người ta, vừa nãy còn nói Phó Lương Trạch không giống người tốt.
Vân Tô lúc ấy nhìn ly trà sữa trong tay, quyết định nhanh chóng, chỉ có thể làm người giả vờ bị đụng.
Nàng giả vờ như vô tình đi đến bên cạnh Phó Lương Trạch, lại vụng trộm chờ khi Phó Lương Trạch đi tới, nàng lại cố ý chen vào làm hắn đụng vào ly trà sữa trong tay nàng.
Kỳ thật khi đụng cũng không có bao nhiêu lực, nàng hoàn toàn có thể giữ chắc, thế nhưng nàng không còn cách nào, đành phải vu oan cho Phó Lương Trạch một chút.
Vân Tô xoay tay một cái, đôi giày của nàng lại một lần nữa bị trà sữa làm ướt...
Sau đó trải qua màn kịch dối trá của nàng, liền thành công khiến Cố Yến và Phó Lương Trạch thêm WeChat.
Như vậy hai người coi như là đã có bước đầu tiếp xúc rồi.
Về phần về sau bọn họ sẽ như thế nào, nàng tính toán đi một bước tính một bước.
"Tỷ tỷ, ngươi ngồi ở đây, ta đi mua giày cho ngươi."
Cố Yến kéo Vân Tô ngồi xuống ghế dài ven đường, liền muốn cởi giày của nàng ra.
Vân Tô vội vàng ngăn lại: "Không sao, chỉ ướt một chút thôi, vẫn có thể đi được, ta về ký túc xá thay là được rồi."
"Người kia quá bất cẩn, đi đường không có mắt."
Vân Tô chột dạ nghe Cố Yến mắng Phó Lương Trạch, đây là lần đầu tiên nàng nghe Cố Yến mắng người sau lưng đấy.
Kỳ thật chuyện này thật sự không thể trách hắn! Phó Lương Trạch, cũng chỉ có thể để ngươi chịu cái tiếng oan này thôi.
"Không sao, lát nữa kêu hắn bồi thường tiền."
"Đây không phải là chuyện tiền, bây giờ ngươi mang giày thế này rất không thoải mái." Thanh âm trầm giọng của Cố Yến nghe có chút không vui.
Vân Tô hiện tại ngồi trên băng ghế, Cố Yến ngồi xổm trước mặt nàng, Vân Tô nhìn cái đầu xù lông trước mắt.
Không nhịn được liền đưa tay sờ lên, xoa nhẹ vài cái tóc Cố Yến.
Ừm ~ mềm mại như hồi nhỏ.
Lần này sờ xong, hai người đều ngây người.
Cố Yến ngước đầu nhìn Vân Tô, tay Vân Tô vẫn còn trên tóc hắn.
Vân Tô vội vàng rụt tay lại, chân thành nói: "Tóc của ngươi mềm thật đó."
Cố Yến nắm lấy tay Vân Tô đã rụt về, đặt lại lên đầu mình, ngoan ngoãn cọ vài cái.
"Tỷ tỷ, vậy ngươi cứ sờ tiếp đi."
Mạnh Tri Tuyết: "Á ~"
Thiệu Tuấn: "Á...~"
Hai người bên cạnh đã sớm không chịu được cảnh tượng vừa nãy, vẫn luôn ở bên cạnh làm phông nền, tận lực không đi quấy rầy bọn họ.
Thế nhưng! Đây cũng quá không để ý đến hoàn cảnh, hai người bọn họ còn ở đây! Đến cùng có xem bọn họ ra gì không vậy?
Vân Tô sờ soạng lung tung mái tóc Cố Yến, liền rút tay về đứng lên.
Nhanh chóng chuyển sự chú ý của bọn họ: "Được được rồi, chúng ta về thôi."
Mạnh Tri Tuyết che mắt, hướng về phía hai kẽ tay hở ra hai con ngươi đen láy.
Nói: "Hay là để ta và Thiệu Tuấn về trước đi, hai người cứ chơi tiếp."
Thiệu Tuấn phụ họa: "Đúng, ta đưa Tiểu Tuyết về trước đã."
Vân Tô còn chưa kịp phản bác, Mạnh Tri Tuyết đã kéo Thiệu Tuấn chạy như làn khói, bỏ lại hắn và Cố Yến hai người đứng tại chỗ.
"Tỷ tỷ?"
Vân Tô ngẩng đầu nhìn hắn.
"Ngươi kêu Phó Lương Trạch thêm WeChat của ta, có mục đích gì sao?"
"Không có..." Vân Tô dùng lý do vừa nãy, "Chỉ là điện thoại của ta hết pin thôi."
"Nhưng vừa nãy điện thoại trong túi ngươi sáng."
Cố Yến vô tình vạch trần nàng.
Quần áo mùa hè vải rất mỏng, màn hình điện thoại Vân Tô hướng ra ngoài hơn nữa sắc trời lại tối tăm, khi điện thoại có tin nhắn màn hình sáng lên, trong hoàn cảnh này rất rõ ràng.
Vân Tô lấy điện thoại trong túi ra nhìn thử, là tin nhắn trong nhóm lớp, nhưng vừa vặn để Cố Yến thấy được, điện thoại xác thật vẫn còn pin.
"Ta..." Vân Tô ấp úng, đành phải tìm một lý do vụng về, "Ta quên."
Lý do này Cố Yến chắc chắn sẽ không tin.
"Không sao." Biểu tình của Cố Yến không thay đổi, cũng không tiếp tục hỏi nữa, "Vậy lát nữa ngươi báo tiền giặt giày cho ta, ta sẽ gửi cho hắn."
"Được..."
Cố Yến cười với Vân Tô như thường ngày, Vân Tô cảm thấy Cố Yến có chút quá mức bất thường, như vậy mà không hỏi sao? Đến đứa ngốc cũng không tin đi.
Cố Yến như không có chuyện gì nói: "Đi thôi, ta đưa ngươi về ký túc xá."
Cố Yến đi theo bên cạnh Vân Tô, không nhanh không chậm bước đi.
Hắn vẫn còn chưa biết rõ vì sao lại thêm WeChat của Phó Lương Trạch, thế nhưng nếu tỷ tỷ không muốn nói, hắn tự nhiên sẽ không ép nàng.
Nàng làm vậy chắc chắn có lý do của nàng.
Hắn chỉ cần nghe theo là được.
Vân Tô kỳ thật hiện tại có chút lo lắng, tuy rằng đây là nhiệm vụ của nàng, muốn cho Cố Yến và Phó Lương Trạch hai người có mối quan hệ.
Nhưng đây có thật là một chuyện tốt không?
Cuộc sống của Cố Yến bây giờ rất tốt, nếu lại để hắn có dính líu đến Phó gia, có thể sẽ quay trở lại bi kịch ban đầu?
Một khi hắn và Phó Lương Trạch dính líu quá nhiều, những chuyện cũ sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ, đến lúc đó phải kết thúc thế nào?
Bất quá hiện tại Cố Yến có Cố gia bảo vệ, cũng sẽ không đến mức đó chứ?
"Đúng rồi, trước đây ngươi nói ngươi còn có em trai, em trai ngươi bao lớn rồi?"
Vân Tô đột nhiên nhớ đến việc Cố Yến nói về em trai trước đó, nhân tiện giả vờ nói chuyện phiếm một chút.
Cố Yến đáp: "Mới tròn mười tuổi, còn đang học tiểu học."
Mười tuổi, vậy chính là nhỏ hơn Cố Yến tám tuổi.
"Ta là khi sáu tuổi được Cố gia nhận nuôi, hai năm sau mẹ ta mới sinh em trai bây giờ."
"Em trai ta tên Cố Nhạc Dương, vui vẻ nhạc, phi dương dương, nó đáng yêu lắm, mấy ngày nữa tiệc nghênh tân ngươi có thể sẽ gặp được nó."
"Được, bao nhiêu tiền, ta quét mã cho ngươi." Phó Lương Trạch lấy điện thoại di động ra hỏi trước mặt nữ sinh.
"Điện thoại di động ta hết pin, ngươi thêm WeChat của Cố Yến một chút, ngươi gọi cho hắn lát nữa bảo hắn nói cho ta đi."
Bốn người nhìn qua có lẽ đi ăn cơm xong trở về, nhanh như vậy điện thoại liền hết pin? Hơn nữa...
"Vì sao còn muốn thêm WeChat?"
Phó Lương Trạch rất nghi hoặc, quét mã thanh toán không được sao?
"Ta không muốn thu nhiều của ngươi, lát nữa ta mang giày ra tiệm giặt đồ, hết bao nhiêu tiền thì ta sẽ thu của ngươi bấy nhiêu, ta sẽ nhờ Cố Yến nhắn tin qua WeChat nói cho ngươi."
Phó Lương Trạch cảm thấy thật sự không cần thiết, hắn hoàn toàn có thể trả nhiều hơn một chút, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Tòng Sương, hắn cảm thấy cũng không tiện nói như vậy.
Đành phải đồng ý đề nghị có hơi phiền phức này của nàng.
Phó Lương Trạch hỏi Cố Yến bên cạnh mặt không đổi sắc: "Huynh đệ, hay là ta thêm ngươi một chút?"
Cố Yến có chút không tình nguyện, nhưng vẫn là lấy điện thoại ra, mở mã QR đưa qua.
Hai người thêm WeChat.
Phó Lương Trạch cầm điện thoại thu vào, nói với hai người: "Vậy lát nữa các ngươi báo cho ta biết, ta sẽ chuyển tiền."
"Được."
Vân Tô vui vẻ đáp ứng, nàng hiện tại còn thấy hơi chột dạ đây.
Vừa nãy từ xa đã thấy Phó Lương Trạch ở chỗ này, nàng cảm thấy không thể bỏ qua cơ hội lần này.
Hắn lần này về nước, ai biết hắn có thể ở lại vài ngày hay không liền đi đâu? Cho dù không đi, bọn họ cũng chưa chắc có thể gặp lại trùng hợp như vậy.
Nếu lần này cho nàng cơ hội, nàng đương nhiên phải tận dụng cho tốt.
Mục đích của nàng là muốn cho Cố Yến và Phó Lương Trạch cùng xuất hiện.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Cố Yến giống như một chút cũng không muốn nói chuyện với người ta, vừa nãy còn nói Phó Lương Trạch không giống người tốt.
Vân Tô lúc ấy nhìn ly trà sữa trong tay, quyết định nhanh chóng, chỉ có thể làm người giả vờ bị đụng.
Nàng giả vờ như vô tình đi đến bên cạnh Phó Lương Trạch, lại vụng trộm chờ khi Phó Lương Trạch đi tới, nàng lại cố ý chen vào làm hắn đụng vào ly trà sữa trong tay nàng.
Kỳ thật khi đụng cũng không có bao nhiêu lực, nàng hoàn toàn có thể giữ chắc, thế nhưng nàng không còn cách nào, đành phải vu oan cho Phó Lương Trạch một chút.
Vân Tô xoay tay một cái, đôi giày của nàng lại một lần nữa bị trà sữa làm ướt...
Sau đó trải qua màn kịch dối trá của nàng, liền thành công khiến Cố Yến và Phó Lương Trạch thêm WeChat.
Như vậy hai người coi như là đã có bước đầu tiếp xúc rồi.
Về phần về sau bọn họ sẽ như thế nào, nàng tính toán đi một bước tính một bước.
"Tỷ tỷ, ngươi ngồi ở đây, ta đi mua giày cho ngươi."
Cố Yến kéo Vân Tô ngồi xuống ghế dài ven đường, liền muốn cởi giày của nàng ra.
Vân Tô vội vàng ngăn lại: "Không sao, chỉ ướt một chút thôi, vẫn có thể đi được, ta về ký túc xá thay là được rồi."
"Người kia quá bất cẩn, đi đường không có mắt."
Vân Tô chột dạ nghe Cố Yến mắng Phó Lương Trạch, đây là lần đầu tiên nàng nghe Cố Yến mắng người sau lưng đấy.
Kỳ thật chuyện này thật sự không thể trách hắn! Phó Lương Trạch, cũng chỉ có thể để ngươi chịu cái tiếng oan này thôi.
"Không sao, lát nữa kêu hắn bồi thường tiền."
"Đây không phải là chuyện tiền, bây giờ ngươi mang giày thế này rất không thoải mái." Thanh âm trầm giọng của Cố Yến nghe có chút không vui.
Vân Tô hiện tại ngồi trên băng ghế, Cố Yến ngồi xổm trước mặt nàng, Vân Tô nhìn cái đầu xù lông trước mắt.
Không nhịn được liền đưa tay sờ lên, xoa nhẹ vài cái tóc Cố Yến.
Ừm ~ mềm mại như hồi nhỏ.
Lần này sờ xong, hai người đều ngây người.
Cố Yến ngước đầu nhìn Vân Tô, tay Vân Tô vẫn còn trên tóc hắn.
Vân Tô vội vàng rụt tay lại, chân thành nói: "Tóc của ngươi mềm thật đó."
Cố Yến nắm lấy tay Vân Tô đã rụt về, đặt lại lên đầu mình, ngoan ngoãn cọ vài cái.
"Tỷ tỷ, vậy ngươi cứ sờ tiếp đi."
Mạnh Tri Tuyết: "Á ~"
Thiệu Tuấn: "Á...~"
Hai người bên cạnh đã sớm không chịu được cảnh tượng vừa nãy, vẫn luôn ở bên cạnh làm phông nền, tận lực không đi quấy rầy bọn họ.
Thế nhưng! Đây cũng quá không để ý đến hoàn cảnh, hai người bọn họ còn ở đây! Đến cùng có xem bọn họ ra gì không vậy?
Vân Tô sờ soạng lung tung mái tóc Cố Yến, liền rút tay về đứng lên.
Nhanh chóng chuyển sự chú ý của bọn họ: "Được được rồi, chúng ta về thôi."
Mạnh Tri Tuyết che mắt, hướng về phía hai kẽ tay hở ra hai con ngươi đen láy.
Nói: "Hay là để ta và Thiệu Tuấn về trước đi, hai người cứ chơi tiếp."
Thiệu Tuấn phụ họa: "Đúng, ta đưa Tiểu Tuyết về trước đã."
Vân Tô còn chưa kịp phản bác, Mạnh Tri Tuyết đã kéo Thiệu Tuấn chạy như làn khói, bỏ lại hắn và Cố Yến hai người đứng tại chỗ.
"Tỷ tỷ?"
Vân Tô ngẩng đầu nhìn hắn.
"Ngươi kêu Phó Lương Trạch thêm WeChat của ta, có mục đích gì sao?"
"Không có..." Vân Tô dùng lý do vừa nãy, "Chỉ là điện thoại của ta hết pin thôi."
"Nhưng vừa nãy điện thoại trong túi ngươi sáng."
Cố Yến vô tình vạch trần nàng.
Quần áo mùa hè vải rất mỏng, màn hình điện thoại Vân Tô hướng ra ngoài hơn nữa sắc trời lại tối tăm, khi điện thoại có tin nhắn màn hình sáng lên, trong hoàn cảnh này rất rõ ràng.
Vân Tô lấy điện thoại trong túi ra nhìn thử, là tin nhắn trong nhóm lớp, nhưng vừa vặn để Cố Yến thấy được, điện thoại xác thật vẫn còn pin.
"Ta..." Vân Tô ấp úng, đành phải tìm một lý do vụng về, "Ta quên."
Lý do này Cố Yến chắc chắn sẽ không tin.
"Không sao." Biểu tình của Cố Yến không thay đổi, cũng không tiếp tục hỏi nữa, "Vậy lát nữa ngươi báo tiền giặt giày cho ta, ta sẽ gửi cho hắn."
"Được..."
Cố Yến cười với Vân Tô như thường ngày, Vân Tô cảm thấy Cố Yến có chút quá mức bất thường, như vậy mà không hỏi sao? Đến đứa ngốc cũng không tin đi.
Cố Yến như không có chuyện gì nói: "Đi thôi, ta đưa ngươi về ký túc xá."
Cố Yến đi theo bên cạnh Vân Tô, không nhanh không chậm bước đi.
Hắn vẫn còn chưa biết rõ vì sao lại thêm WeChat của Phó Lương Trạch, thế nhưng nếu tỷ tỷ không muốn nói, hắn tự nhiên sẽ không ép nàng.
Nàng làm vậy chắc chắn có lý do của nàng.
Hắn chỉ cần nghe theo là được.
Vân Tô kỳ thật hiện tại có chút lo lắng, tuy rằng đây là nhiệm vụ của nàng, muốn cho Cố Yến và Phó Lương Trạch hai người có mối quan hệ.
Nhưng đây có thật là một chuyện tốt không?
Cuộc sống của Cố Yến bây giờ rất tốt, nếu lại để hắn có dính líu đến Phó gia, có thể sẽ quay trở lại bi kịch ban đầu?
Một khi hắn và Phó Lương Trạch dính líu quá nhiều, những chuyện cũ sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ, đến lúc đó phải kết thúc thế nào?
Bất quá hiện tại Cố Yến có Cố gia bảo vệ, cũng sẽ không đến mức đó chứ?
"Đúng rồi, trước đây ngươi nói ngươi còn có em trai, em trai ngươi bao lớn rồi?"
Vân Tô đột nhiên nhớ đến việc Cố Yến nói về em trai trước đó, nhân tiện giả vờ nói chuyện phiếm một chút.
Cố Yến đáp: "Mới tròn mười tuổi, còn đang học tiểu học."
Mười tuổi, vậy chính là nhỏ hơn Cố Yến tám tuổi.
"Ta là khi sáu tuổi được Cố gia nhận nuôi, hai năm sau mẹ ta mới sinh em trai bây giờ."
"Em trai ta tên Cố Nhạc Dương, vui vẻ nhạc, phi dương dương, nó đáng yêu lắm, mấy ngày nữa tiệc nghênh tân ngươi có thể sẽ gặp được nó."
Bạn cần đăng nhập để bình luận