Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 10: Đến trường ngày thứ nhất (length: 7771)
Ngày đầu tiên Cố Yến đến trường mới, Vân Tô đi theo sau, lão sư liền dắt hắn vào lớp.
Cố Yến thấy lão sư là một người phụ nữ nói chuyện ôn nhu, đối xử với mọi người rất hòa nhã, nhìn không đến ba mươi tuổi.
Lão sư giới thiệu Cố Yến với các bạn nhỏ khác, vì Cố Yến là học sinh mới chuyển đến nên các bạn đều rất tò mò về hắn.
Cố Yến vừa ngồi xuống, cô bé bên cạnh liền bắt chuyện với hắn: "Sao bây giờ ngươi mới đến trường? Trước kia ngươi không đi mẫu giáo à?"
Cố Yến liếc cô bé một cái, mặt không cảm xúc đáp: "Trước kia ta học ở trường mẫu giáo khác."
"Vậy sao ngươi không học tiếp ở đó nữa?" Vẻ mặt cô bé rất nghi hoặc, như thật sự rất muốn biết, cả người như muốn xích lại gần Cố Yến.
Cố Yến cảm thấy hơi khó chịu, hắn không thích người khác đến gần như vậy.
Hắn còn chưa kịp lên tiếng, lão sư đã lên tiếng.
"Các bạn không nói nữa, về lại chỗ ngồi đi, đợi tan học rồi tìm hiểu bạn mới nhé, bây giờ chúng ta học vẽ..."
Lão sư bắt đầu giảng bài trên bảng đen, cô bé kia đành phải trở về chỗ ngồi, Cố Yến cảm thấy cuối cùng cũng yên tĩnh.
Đến giờ nghỉ trưa.
Cố Yến ngồi tại chỗ yên lặng đọc sách.
Vừa nãy cô bé lại đi đến, vây quanh chỗ ngồi của hắn, ai ngờ các bạn khác thấy vậy cũng xúm lại.
Chỗ ngồi của Cố Yến bị vây kín, nhìn lên toàn là đầu người.
Cố Yến cau mày, không biết bọn họ muốn gì.
Cô bé lúc nãy nói: "Cặp sách của ngươi đẹp quá, mẹ ngươi mua cho à?"
Cố Yến theo phản xạ sờ chiếc cặp hình gấu nhỏ của mình, nhíu mày rồi lại giãn ra: "Không phải, chị gái mua cho ta."
"Ngươi có chị gái à? Chị gái ngươi tốt với ngươi quá."
Các bạn khác cũng hiếu kỳ nhìn qua nhìn lại đồ trên bàn Cố Yến.
Văn phòng phẩm của Cố Yến đều là Vân Tô chọn, toàn là kiểu dáng mới lạ mà trẻ con thích.
Thấy Cố Yến không trả lời, cô bé nói tiếp: "Ta đeo thử cặp gấu nhỏ của ngươi một chút được không?"
Cố Yến nghe lập tức cảnh giác nhìn cô bé: "Không được!"
Giọng nói của hắn làm cô bé giật mình, không ngờ Cố Yến lại hung dữ như vậy, cô chỉ muốn xem thử cặp sách thôi mà.
Nhưng vốn dĩ đó là đồ của người khác, thấy Cố Yến không đồng ý thì thôi, cô bé tính về lại chỗ ngồi.
Ai ngờ cậu bé mập bên cạnh nghe được liền nổi giận đùng đùng.
Cậu bé mập một tay nắm chặt đấm mạnh vào bàn Cố Yến, bàn bị rung lên.
"Sao ngươi hung dữ với nàng thế? Chỉ là muốn xem cặp sách của ngươi thôi mà?"
Cố Yến giữ bàn lại, giọng cứng nhắc nói: "Ta không có, nhưng cặp sách không cho ngươi được."
Cậu mập nghe không vui, rõ ràng lúc nãy hắn đã hung dữ với Tiểu Tuyết, còn làm Tiểu Tuyết buồn nữa.
Tiểu Tuyết chỉ muốn xem cặp sách của hắn mà hắn không cho, trước kia đồ hắn thích thì cứ giành là xong, giờ có một thằng nhóc mới đến lại chẳng sợ hắn chút nào!
Cậu mập trực tiếp trèo qua bàn, đến chỗ Cố Yến kéo quai cặp sách.
Cố Yến thấy vậy vội ôm cặp vào lòng.
Cậu mập hụt tay, quay đầu nhìn Cố Yến đang trốn tránh, hai tay nắm chặt, trừng mắt nhìn hắn.
Cố Yến nhìn cậu mập như một cái ấm nước sắp nổ.
Sau đó...
Không nhịn được bật cười.
Cậu mập vẫn còn đang giận, còn đang nghĩ cách giành lại cặp sách, kết quả thấy Cố Yến còn cười...
Hắn thẹn quá hóa giận, buông tay ra liền nhào tới giật cặp sách trong tay Cố Yến.
Cố Yến bị hắn kéo lảo đảo về phía trước, nhưng vẫn ôm chặt cặp gấu nhỏ.
Cậu mập to cao hơn hẳn, so với những đứa trẻ cùng tuổi thì lớn hơn nhiều, sức cũng rất mạnh, bình thường hay dựa vào cái sức nặng này để bắt nạt người khác.
Các bạn nhỏ khác thấy hai người tranh nhau cũng không dám vào can.
Chỉ có cô bé tên Tiểu Tuyết đứng bên cạnh kêu lên: "Thiệu Tuấn, sao cậu lại bắt nạt bạn mới?"
Cậu mập, tức Thiệu Tuấn nghe Tiểu Tuyết nói thì hét lên: "Ta có bắt nạt hắn đâu, rõ ràng là hắn không cho ta xem cặp sách mà!"
Cố Yến nghe giọng điệu vô lại của cậu ta mà kinh ngạc: "Cái này là cặp sách của ta, tại sao ta phải cho ngươi?"
Thiệu Tuấn nhe răng giơ chân đạp Cố Yến, tiếp tục giật cặp: "Ta thích cái cặp này, ngươi phải cho ta chơi."
Cố Yến bị hắn đạp một cái, đau đến chân mềm nhũn, chiếc cặp trên tay bị giật mất.
Cậu mập nhìn cái cặp cướp được, đắc ý đưa đến trước mặt Tiểu Tuyết: "Tiểu Tuyết, ngươi thích cặp sách này phải không, ngươi đeo thử đi, chắc chắn ngươi đeo sẽ đẹp lắm."
Tiểu Tuyết không thèm lấy, cái tên Thiệu Tuấn này trước giờ hay ỷ sức mạnh bắt nạt người, Tiểu Tuyết vốn dĩ không thích nói chuyện với hắn.
Thế là Tiểu Tuyết trừng mắt nhìn Thiệu Tuấn một cái rồi bĩu môi đi ra ngoài.
Thiệu Tuấn không hiểu vì sao hắn đã đưa cặp gấu nhỏ cho Tiểu Tuyết mà cô vẫn không vui.
Tiểu Tuyết không vui, hắn cũng không vui.
Cậu mập ném cặp sách của Cố Yến xuống đất, còn đạp thêm vài cái.
"Cặp sách gì mà xấu thế, ngày mai tao bảo mẹ tao mua cái đẹp hơn."
Nói xong cậu mập định quay đi, vừa quay lại đã ăn trọn một đấm chắc nịch vào mặt của Cố Yến.
Cố Yến dùng lực rất mạnh vào cú đấm này, dù không có thể trọng bằng Thiệu Tuấn nhưng hắn cũng không phải là một đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa.
Thiệu Tuấn ôm mặt mãi mới hoàn hồn, sau đó ngồi thụp xuống đất khóc òa.
Hắn trước kia ở trường mẫu giáo luôn tác oai tác quái, chỉ có mình hắn bắt nạt người khác.
Nào ngờ lại bị người khác đánh, còn đau đến vậy, hắn chưa bao giờ bị đánh cả.
Cậu mập càng khóc càng lớn, vừa khóc vừa gào: "Mày dám đánh tao, ô ô ô mẹ ơi — con phải bảo mẹ con đánh mày."
Tiếng động ồn ào như vậy làm lão sư nhanh chóng chạy đến.
Lôi hai người vào phòng làm việc, hỏi đầu đuôi sự tình.
Ai ngờ một người chỉ biết khóc, một người thì ôm chặt cặp sách không nói gì.
Lão sư thật sự hết cách, chỉ còn cách liên lạc cho phụ huynh của hai bên.
--- Lúc nhận được điện thoại của lão sư, Vân Tô đang đắp mặt nạ xem phim.
Ngày đầu tiên Cố Yến đi nhà trẻ, cô còn đang nghĩ, buổi tối đón Cố Yến về sẽ mở một bữa tiệc nhỏ để chúc mừng hắn bắt đầu cuộc sống mẫu giáo mới.
Ai ngờ lão sư lại gọi điện báo Cố Yến đánh nhau ở trường!
Mới đi học ngày đầu tiên thôi đó!
Phản ứng đầu tiên của Vân Tô là lo Cố Yến có bị thương không, sau khi hỏi lão sư thì hình như không có gì nghiêm trọng.
Vân Tô cúp máy, nhanh chóng thu dọn đồ rồi lái xe đến trường.
Trên đường đi Vân Tô nghĩ ngợi lung tung, Cố Yến không phải là người sẽ chủ động gây sự, với cái tính tình thanh lãnh đó, chắc cũng không hay nói chuyện với người khác.
Vậy sao lại đánh nhau? Lẽ nào mấy bạn mẫu giáo bắt nạt vì Cố Yến mới tới à? Không biết hắn có bị thiệt không...
Vân Tô nóng lòng đi đến phòng làm việc của lão sư.
Cô còn chưa vào đến nơi đã nghe thấy bên trong truyền ra giọng nữ the thé: "Nhất định phải bắt con trai tôi quỳ xuống xin lỗi, mặt con trai tôi bị đánh thành cái dạng gì rồi, phụ huynh của thằng bé đâu? Sao giờ còn chưa tới?"
Cố Yến thấy lão sư là một người phụ nữ nói chuyện ôn nhu, đối xử với mọi người rất hòa nhã, nhìn không đến ba mươi tuổi.
Lão sư giới thiệu Cố Yến với các bạn nhỏ khác, vì Cố Yến là học sinh mới chuyển đến nên các bạn đều rất tò mò về hắn.
Cố Yến vừa ngồi xuống, cô bé bên cạnh liền bắt chuyện với hắn: "Sao bây giờ ngươi mới đến trường? Trước kia ngươi không đi mẫu giáo à?"
Cố Yến liếc cô bé một cái, mặt không cảm xúc đáp: "Trước kia ta học ở trường mẫu giáo khác."
"Vậy sao ngươi không học tiếp ở đó nữa?" Vẻ mặt cô bé rất nghi hoặc, như thật sự rất muốn biết, cả người như muốn xích lại gần Cố Yến.
Cố Yến cảm thấy hơi khó chịu, hắn không thích người khác đến gần như vậy.
Hắn còn chưa kịp lên tiếng, lão sư đã lên tiếng.
"Các bạn không nói nữa, về lại chỗ ngồi đi, đợi tan học rồi tìm hiểu bạn mới nhé, bây giờ chúng ta học vẽ..."
Lão sư bắt đầu giảng bài trên bảng đen, cô bé kia đành phải trở về chỗ ngồi, Cố Yến cảm thấy cuối cùng cũng yên tĩnh.
Đến giờ nghỉ trưa.
Cố Yến ngồi tại chỗ yên lặng đọc sách.
Vừa nãy cô bé lại đi đến, vây quanh chỗ ngồi của hắn, ai ngờ các bạn khác thấy vậy cũng xúm lại.
Chỗ ngồi của Cố Yến bị vây kín, nhìn lên toàn là đầu người.
Cố Yến cau mày, không biết bọn họ muốn gì.
Cô bé lúc nãy nói: "Cặp sách của ngươi đẹp quá, mẹ ngươi mua cho à?"
Cố Yến theo phản xạ sờ chiếc cặp hình gấu nhỏ của mình, nhíu mày rồi lại giãn ra: "Không phải, chị gái mua cho ta."
"Ngươi có chị gái à? Chị gái ngươi tốt với ngươi quá."
Các bạn khác cũng hiếu kỳ nhìn qua nhìn lại đồ trên bàn Cố Yến.
Văn phòng phẩm của Cố Yến đều là Vân Tô chọn, toàn là kiểu dáng mới lạ mà trẻ con thích.
Thấy Cố Yến không trả lời, cô bé nói tiếp: "Ta đeo thử cặp gấu nhỏ của ngươi một chút được không?"
Cố Yến nghe lập tức cảnh giác nhìn cô bé: "Không được!"
Giọng nói của hắn làm cô bé giật mình, không ngờ Cố Yến lại hung dữ như vậy, cô chỉ muốn xem thử cặp sách thôi mà.
Nhưng vốn dĩ đó là đồ của người khác, thấy Cố Yến không đồng ý thì thôi, cô bé tính về lại chỗ ngồi.
Ai ngờ cậu bé mập bên cạnh nghe được liền nổi giận đùng đùng.
Cậu bé mập một tay nắm chặt đấm mạnh vào bàn Cố Yến, bàn bị rung lên.
"Sao ngươi hung dữ với nàng thế? Chỉ là muốn xem cặp sách của ngươi thôi mà?"
Cố Yến giữ bàn lại, giọng cứng nhắc nói: "Ta không có, nhưng cặp sách không cho ngươi được."
Cậu mập nghe không vui, rõ ràng lúc nãy hắn đã hung dữ với Tiểu Tuyết, còn làm Tiểu Tuyết buồn nữa.
Tiểu Tuyết chỉ muốn xem cặp sách của hắn mà hắn không cho, trước kia đồ hắn thích thì cứ giành là xong, giờ có một thằng nhóc mới đến lại chẳng sợ hắn chút nào!
Cậu mập trực tiếp trèo qua bàn, đến chỗ Cố Yến kéo quai cặp sách.
Cố Yến thấy vậy vội ôm cặp vào lòng.
Cậu mập hụt tay, quay đầu nhìn Cố Yến đang trốn tránh, hai tay nắm chặt, trừng mắt nhìn hắn.
Cố Yến nhìn cậu mập như một cái ấm nước sắp nổ.
Sau đó...
Không nhịn được bật cười.
Cậu mập vẫn còn đang giận, còn đang nghĩ cách giành lại cặp sách, kết quả thấy Cố Yến còn cười...
Hắn thẹn quá hóa giận, buông tay ra liền nhào tới giật cặp sách trong tay Cố Yến.
Cố Yến bị hắn kéo lảo đảo về phía trước, nhưng vẫn ôm chặt cặp gấu nhỏ.
Cậu mập to cao hơn hẳn, so với những đứa trẻ cùng tuổi thì lớn hơn nhiều, sức cũng rất mạnh, bình thường hay dựa vào cái sức nặng này để bắt nạt người khác.
Các bạn nhỏ khác thấy hai người tranh nhau cũng không dám vào can.
Chỉ có cô bé tên Tiểu Tuyết đứng bên cạnh kêu lên: "Thiệu Tuấn, sao cậu lại bắt nạt bạn mới?"
Cậu mập, tức Thiệu Tuấn nghe Tiểu Tuyết nói thì hét lên: "Ta có bắt nạt hắn đâu, rõ ràng là hắn không cho ta xem cặp sách mà!"
Cố Yến nghe giọng điệu vô lại của cậu ta mà kinh ngạc: "Cái này là cặp sách của ta, tại sao ta phải cho ngươi?"
Thiệu Tuấn nhe răng giơ chân đạp Cố Yến, tiếp tục giật cặp: "Ta thích cái cặp này, ngươi phải cho ta chơi."
Cố Yến bị hắn đạp một cái, đau đến chân mềm nhũn, chiếc cặp trên tay bị giật mất.
Cậu mập nhìn cái cặp cướp được, đắc ý đưa đến trước mặt Tiểu Tuyết: "Tiểu Tuyết, ngươi thích cặp sách này phải không, ngươi đeo thử đi, chắc chắn ngươi đeo sẽ đẹp lắm."
Tiểu Tuyết không thèm lấy, cái tên Thiệu Tuấn này trước giờ hay ỷ sức mạnh bắt nạt người, Tiểu Tuyết vốn dĩ không thích nói chuyện với hắn.
Thế là Tiểu Tuyết trừng mắt nhìn Thiệu Tuấn một cái rồi bĩu môi đi ra ngoài.
Thiệu Tuấn không hiểu vì sao hắn đã đưa cặp gấu nhỏ cho Tiểu Tuyết mà cô vẫn không vui.
Tiểu Tuyết không vui, hắn cũng không vui.
Cậu mập ném cặp sách của Cố Yến xuống đất, còn đạp thêm vài cái.
"Cặp sách gì mà xấu thế, ngày mai tao bảo mẹ tao mua cái đẹp hơn."
Nói xong cậu mập định quay đi, vừa quay lại đã ăn trọn một đấm chắc nịch vào mặt của Cố Yến.
Cố Yến dùng lực rất mạnh vào cú đấm này, dù không có thể trọng bằng Thiệu Tuấn nhưng hắn cũng không phải là một đứa trẻ lớn lên trong nhung lụa.
Thiệu Tuấn ôm mặt mãi mới hoàn hồn, sau đó ngồi thụp xuống đất khóc òa.
Hắn trước kia ở trường mẫu giáo luôn tác oai tác quái, chỉ có mình hắn bắt nạt người khác.
Nào ngờ lại bị người khác đánh, còn đau đến vậy, hắn chưa bao giờ bị đánh cả.
Cậu mập càng khóc càng lớn, vừa khóc vừa gào: "Mày dám đánh tao, ô ô ô mẹ ơi — con phải bảo mẹ con đánh mày."
Tiếng động ồn ào như vậy làm lão sư nhanh chóng chạy đến.
Lôi hai người vào phòng làm việc, hỏi đầu đuôi sự tình.
Ai ngờ một người chỉ biết khóc, một người thì ôm chặt cặp sách không nói gì.
Lão sư thật sự hết cách, chỉ còn cách liên lạc cho phụ huynh của hai bên.
--- Lúc nhận được điện thoại của lão sư, Vân Tô đang đắp mặt nạ xem phim.
Ngày đầu tiên Cố Yến đi nhà trẻ, cô còn đang nghĩ, buổi tối đón Cố Yến về sẽ mở một bữa tiệc nhỏ để chúc mừng hắn bắt đầu cuộc sống mẫu giáo mới.
Ai ngờ lão sư lại gọi điện báo Cố Yến đánh nhau ở trường!
Mới đi học ngày đầu tiên thôi đó!
Phản ứng đầu tiên của Vân Tô là lo Cố Yến có bị thương không, sau khi hỏi lão sư thì hình như không có gì nghiêm trọng.
Vân Tô cúp máy, nhanh chóng thu dọn đồ rồi lái xe đến trường.
Trên đường đi Vân Tô nghĩ ngợi lung tung, Cố Yến không phải là người sẽ chủ động gây sự, với cái tính tình thanh lãnh đó, chắc cũng không hay nói chuyện với người khác.
Vậy sao lại đánh nhau? Lẽ nào mấy bạn mẫu giáo bắt nạt vì Cố Yến mới tới à? Không biết hắn có bị thiệt không...
Vân Tô nóng lòng đi đến phòng làm việc của lão sư.
Cô còn chưa vào đến nơi đã nghe thấy bên trong truyền ra giọng nữ the thé: "Nhất định phải bắt con trai tôi quỳ xuống xin lỗi, mặt con trai tôi bị đánh thành cái dạng gì rồi, phụ huynh của thằng bé đâu? Sao giờ còn chưa tới?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận