Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 32: Nữ hơn ba ôm gạch vàng (length: 7462)

Thiệu Tuấn cúi đầu ủ rũ xoay người tính trở về ký túc xá.
Hắn vừa quay đầu lại liền thấy Cố Yến thong thả đến muộn.
Ngẩn ngơ đứng giữa đường?
"Yến Ca, ngươi làm gì vậy?"
Trên đường người đi cũng đã cẩn thận từng bước nhìn hắn, Yến Ca với một khuôn mặt tuấn tú ngốc nghếch đứng đó.
Cố Yến lấy lại tinh thần, đi đến bên đường, ngồi xuống băng ghế mà vừa nãy Thiệu Tuấn đã nói.
Thiệu Tuấn cũng đi theo qua, gãi đầu một cái nói: "Yến Ca, các nàng đã đi rồi."
"Ta biết, ta thấy rồi."
Thiệu Tuấn nghe vậy, "Sột" một tiếng ngồi xuống cạnh Cố Yến, giọng nói hưng phấn: "Ngươi thấy rồi à? Ngoại hình rất giống đúng không? Ngươi chắc chắn sẽ nhớ rõ hơn ta."
Cố Yến trầm giọng nói: "Không phải giống mà là giống hệt."
"Giống hệt?" Thiệu Tuấn mở to mắt, "Trên đời này còn có thể có người giống hệt nhau à? Sinh đôi à?"
Nhưng sinh đôi thì tuổi cũng không đúng, đều phải cách nhau mười mấy tuổi chứ.
Vậy chẳng lẽ là con gái? Mười mấy tuổi đã sinh con thì quá không thể... Khi đó cũng không thấy chị của Cố Yến dẫn theo một cô bé nào lớn hơn bọn hắn mấy tuổi.
Thiệu Tuấn trong đầu đang miên man suy nghĩ, thì bị giọng nói của Cố Yến cắt ngang.
"Nàng tên gì?"
Thiệu Tuấn ngơ ngác: "Ta không biết, ta không hỏi."
Rồi từ trong túi áo móc điện thoại ra: "Hay là ta nhắn tin hỏi Tiểu Tuyết thử?"
Cố Yến dùng ánh mắt ý bảo hắn nhanh chóng nhắn.
Thiệu Tuấn đang muốn tìm đề tài để nhắn cho Mạnh Tri Tuyết, đúng ý hắn luôn.
Thiệu Tuấn mặt ngây ngô cười, mở khung chat của WeChat với Stickie.
Thiệu Tuấn: [ Tiểu Tuyết, vừa nãy vị học tỷ kia tên gì vậy? ] Thiệu Tuấn hồi hộp nhìn chằm chằm màn hình trò chuyện, chờ Mạnh Tri Tuyết trả lời.
Cố Yến nhìn bộ dạng này của Thiệu Tuấn, liền biết trong chốc lát không hỏi được đâu.
Chỉ có thể tự mình nghĩ cách.
"Đi thôi." Cố Yến đứng dậy.
Thiệu Tuấn mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, hỏi: "Đi đâu vậy?"
"Về ký túc xá." Cố Yến cúi đầu ghét bỏ nhìn bộ dạng ngốc nghếch cầm điện thoại của Thiệu Tuấn, "Ngươi định xuống đêm ở lầu ký túc xá nữ à?"
"Ngươi không định đi hỏi học tỷ kia à?" Thiệu Tuấn đứng lên, giơ giơ điện thoại, "Ta có thể nhờ Tiểu Tuyết gọi học tỷ xuống đây, chờ chút nữa Tiểu Tuyết sẽ trả lời."
"Để tự ta đi hỏi, về trước thôi."
Cố Yến nói xong liền bước đi, Thiệu Tuấn đành phải theo sau.
"Yến Ca, ngươi thấy học tỷ đó là ai chứ? Có quan hệ gì với chị của ngươi?"
"Không biết."
"Thật sự giống nhau như đúc vậy à?" Thiệu Tuấn thấy thật thần kỳ, "Có phải ngươi nhớ nhầm không?"
"Ta nhớ rõ, cả giọng cũng giống."
"Hả?" Thiệu Tuấn kinh hô một tiếng, "Sao có thể giọng cũng giống luôn được?"
"Yến Ca, vậy ngươi nghĩ tại sao? Chẳng lẽ là kiểu người nhân bản gì đó à?"
Thiệu Tuấn từ góc độ luân lý nhảy sang góc độ khoa học.
"À đúng rồi, chị ngươi đi đâu rồi? Mấy người vẫn luôn không liên lạc sao?"
Từ khi Thiệu Tuấn học cao trung liên lạc lại với Cố Yến, liền chưa từng gặp lại người chị kia của hắn lúc còn nhỏ.
Cố Yến nói: "Đi một nơi rất xa."
——— Về tới ký túc xá.
Cố Yến liên lạc với thầy chủ nhiệm lớp mình, hỏi thầy có biết chủ nhiệm khoa tiếng Pháp không, có thể liên lạc được không.
Đối phương trả lời rất nhanh.
Chủ nhiệm: [ Thầy không biết, nhưng lớp mình có group của các thầy chủ nhiệm, em tìm cô ấy có chuyện gì không? ] Cố Yến: [ Phiền thầy cho em xin thông tin liên lạc của cô ấy được không ạ? ] Chủ nhiệm cũng không hỏi nhiều, liền gửi cho Cố Yến số QQ của Đào Oánh Nhiên.
Cố Yến có được số, liền lập tức gửi thông tin kết bạn cho Đào Oánh Nhiên.
Cố Yến: [ Tôi là Cố Yến. ] Đang ở trong ký túc xá, Đào Oánh Nhiên nhìn thấy yêu cầu kết bạn này, cả người đều không bình tĩnh.
Nàng nhìn nhìn mấy cô bạn cùng phòng đang nằm yên tĩnh, cố kìm tiếng hét suýt nữa bật ra.
Cố Yến lại kết bạn với nàng? Là Cố Yến?
Chẳng phải nghe nói rất nhiều người muốn kết bạn trong group với hắn, nhưng hắn đều không đồng ý sao?
Có chuyện gì mà Cố Yến lại tìm tới nàng vậy?
Đào Oánh Nhiên rất nhanh đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của Cố Yến.
Nàng định sẽ chào hỏi một cách chín chắn, nhưng còn chưa kịp gửi, thì tin nhắn của Cố Yến đã đến.
Cố Yến: [ Chào học tỷ, em là Cố Yến, sinh viên năm nhất khoa mình. ] Cố Yến: [ Em có chút việc muốn hỏi, không biết học tỷ có tiện không ạ? ] Đào Oánh Nhiên nhìn tin nhắn hiện ra liên tục, đàn em cũng khá là nhanh tay đấy chứ, đánh chữ nhanh thật.
Hơn nữa lại còn lễ phép thế này, khiến nàng không khỏi nhớ tới một nữ sinh xinh đẹp cùng lớp.
Còn về việc nàng có tiện không, tất nhiên là tiện đến cực điểm rồi, nàng vốn đang rảnh muốn phát điên lên đây.
Đào Oánh Nhiên: [ Nháy mắt gặt hái.jpg ] Đào Oánh Nhiên: [ Đàn em cứ nói ~ chị đây cái gì cũng biết, không biết thì chị đứng mà nghe. ] Cố Yến cũng trả lời tin nhắn rất nhanh, trực tiếp gửi ảnh chụp lúc chiều vừa nãy qua.
Đào Oánh Nhiên nhìn thấy tấm ảnh này, tròng mắt suýt chút nữa thì rớt ra ngoài.
Tại sao Cố Yến lại có ảnh của Diệp Tòng Sương? Còn gửi cho nàng?
Tin nhắn của Cố Yến lại gửi tới ngay.
Cố Yến: [ Đây là bạn học của học tỷ ạ? ] Đào Oánh Nhiên: [ Bức ảnh này em lấy ở đâu ra vậy? ] Cố Yến: [ Em thấy trong group lớp. ] Đào Oánh Nhiên: [ Là bạn học của chị, chắc là bạn học trong lớp chị chụp đó. ] Những chuyện ảnh chụp lan truyền khắp nơi như này ở trong trường đại học rất thường gặp, chỉ cần không làm chuyện gì tổn hại đến người khác, bình thường mọi người cũng không quản.
Chỉ là Đào Oánh Nhiên không ngờ tới, Cố Yến đây là cũng bị nhan sắc của Diệp Tòng Sương thuyết phục rồi sao? Còn tìm đến cả nàng.
Cố Yến: [ Em có thể biết tên của nàng không? ] Đào Oánh Nhiên cảm thấy mình quả nhiên không ghép đôi sai rồi, rõ ràng quá đi... Hai người đều có hứng thú với đối phương.
Giai nhân với soái ca đúng là một cặp trời sinh!
Đào Oánh Nhiên: [ Nàng tên là Diệp Tòng Sương. ] Đào Oánh Nhiên cảm thấy, việc nói tên này chẳng là gì cả, không ảnh hưởng tới toàn cục.
Nhưng nếu Cố Yến hỏi xin thông tin liên lạc, nàng vẫn phải đi hỏi ý kiến Diệp Tòng Sương, nàng ghép cp vẫn có giới hạn cuối cùng là không được bán đứng bạn học.
Nhưng Cố Yến lại không hề hỏi nàng thông tin liên lạc, việc này nằm ngoài dự đoán của nàng.
Cố Yến: [ Nàng vẫn luôn ở An Đại sao ạ? ] Đào Oánh Nhiên: [ Đương nhiên rồi, nhưng nàng mới tới lớp chị vào học kỳ này thôi. ] Đào Oánh Nhiên: [ Diệp Tòng Sương vốn là học năm ngoái, nhưng nàng nghỉ học một năm, nên học kỳ này mới tiếp tục học năm ba đại học. ] Cố Yến: [ Vậy nàng bây giờ bao nhiêu tuổi? ] Đào Oánh Nhiên nhìn thấy câu hỏi này thì hết cả hồn.
Cố Yến dường như cũng cảm thấy hỏi như vậy không hay cho lắm, liền nói thêm một câu.
Cố Yến: [ Ý em là, nàng chỉ chậm một năm học thôi, tức là 21 tuổi đúng không ạ? ] Đào Oánh Nhiên nhìn màn hình điện thoại suy nghĩ?
Cố Yến hỏi như vậy, chẳng lẽ là sợ chênh lệch tuổi tác quá lớn sao?
Đàn em này thật không hiểu chuyện à! Nữ hơn 3, ôm được gạch vàng không biết sao?
Huống chi Tòng Sương nhà bọn mình xinh đẹp như thế, lại còn dịu dàng nữa, hơn ngươi một chút thì làm sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận