Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ

Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 55: Ngươi họ cái gì (length: 7542)

Cô bé cầm ra một cành hoa hồng đỏ được đóng gói tinh xảo, đưa đến trước mặt Vân Tô.
"Chúng ta không phải..."
Cố Yến ngắt lời nàng: "Bao nhiêu tiền?"
Cô bé vui vẻ đáp: "Mười đồng, anh trai bạn gái xinh quá, hai người thật xứng đôi."
Cố Yến lấy điện thoại di động ra quét mã thanh toán trên giỏ của cô bé, nói: "Nàng không phải bạn gái ta, nhưng vẫn cảm ơn ngươi."
Cô bé ngước đầu, ngây thơ hỏi: "Là anh trai còn đang theo đuổi chị gái sao?"
Vân Tô khẽ cười nhận lấy hoa hồng cô bé đưa, nghiêng đầu nhìn Cố Yến, muốn xem hắn trả lời thế nào.
"Yến Ca, mấy người còn làm gì đó? Đi mau lên."
Thiệu Tuấn lớn tiếng ngắt ngang cuộc trò chuyện, quay lại thấy Vân Tô cầm hoa hồng, kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Hoa hồng?" Thiệu Tuấn dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Cố Yến.
Sau đó rút một cành từ trong giỏ hoa, hỏi cô bé: "Bao nhiêu tiền?"
Thiệu Tuấn quét mã thanh toán, rồi chạy về đưa cho Mạnh Tri Tuyết: "Tiểu Tuyết, tặng em."
Mạnh Tri Tuyết do dự nhận lấy hoa trong tay Thiệu Tuấn, hỏi: "Anh tặng hoa cho em làm gì?"
"Đẹp mà, em xem hoa này tươi quá trời, màu sắc cũng đẹp."
Cánh hoa hồng tươi đẹp ướt át, chắc mới vừa đóng gói không lâu, quả thật rất tươi, còn có hương thơm ngào ngạt của hoa hồng.
"Cố Yến còn tặng cho học tỷ nữa kìa." Thiệu Tuấn chỉ vào Cố Yến và Vân Tô đang đi tới.
Mạnh Tri Tuyết thấy Vân Tô trong tay cũng đang cầm một cành hoa hồng, sao giống như hẹn hò thế nhỉ?
Vân Tô ngắm nghía hoa hồng trên tay, hỏi Cố Yến: "Sao tự nhiên anh muốn tặng hoa cho ta?"
"Ta... cô bé bán hoa đó thật không dễ dàng, giúp nàng."
Vân Tô có chút ngạc nhiên nhìn Cố Yến, hắn vậy mà lại lương thiện như vậy à?
Cố Yến che miệng ho nhẹ một tiếng, mở cửa trung tâm thương mại cho Vân Tô: "Tỷ tỷ, chúng ta nên vào thôi."
Vân Tô vừa bước vào trung tâm thương mại, liền gặp hai người quen đang đi tới.
Nói chính xác là ba người, chỉ là nàng chỉ quen hai người trong đó.
"Diệp Tòng Sương?" Trần Duệ đối diện cũng rất ngạc nhiên, "Trùng hợp vậy, ngươi cũng đến đây ăn cơm à?"
"Đúng..." Vân Tô trả lời.
Bên cạnh Trần Duệ còn có Trần Thi Vũ, Vân Tô có chút giật mình, hai người họ quen nhau sao?
Bất quá nàng và Trần Duệ cũng không thân, chỉ là ngày khai giảng hắn đã chỉ đường cho nàng một lần, sau đó cũng không lui tới, chỉ là quen biết là bạn học thôi.
Trần Thi Vũ cười nhẹ, chào hỏi Cố Yến: "Cố Yến, thật là trùng hợp."
Trần Duệ kinh ngạc nói: "Mấy người quen nhau à?"
"Đây là bạn học của ta." Trần Thi Vũ nói chỉ Cố Yến.
Nhưng Cố Yến không trả lời nàng, nụ cười trên mặt Trần Thi Vũ trở nên gượng gạo.
Vừa lúc Trần Duệ đang giới thiệu với mọi người: "Vậy trùng hợp quá, Thi Vũ là em gái tôi."
Trong bốn người đối diện thực ra hắn chỉ quen Diệp Tòng Sương, không biết em gái mình có quan hệ thế nào với họ.
Vân Tô cảm thấy thật trùng hợp, thảo nào đều họ Trần, hai anh em còn thi được vào cùng một trường đại học, thành tích đều rất tốt nha.
Bên cạnh Trần Duệ còn có một nam sinh, vừa rồi vẫn luôn đứng bên cạnh im lặng nghe mấy người chào hỏi, cũng không nói chuyện.
Cố Yến nhìn nam sinh trạc tuổi hắn, cảm thấy khó hiểu có chút quen thuộc, nhưng rõ ràng là mình không quen hắn, cũng chưa từng gặp mặt.
Đối phương hiển nhiên cũng nhận thấy ánh mắt của Cố Yến, đang bất động thanh sắc đánh giá hắn.
Vân Tô thấy Cố Yến đang quan sát nam sinh đối diện chưa lên tiếng, Vân Tô cũng không khỏi nhìn vài lần.
Nam sinh này trông rất đẹp trai, chiều cao gần bằng Cố Yến, mái tóc màu nâu đậm hơi xoăn, đôi mắt đào hoa hơi dài, đuôi mắt sắc sảo, khi nhìn người như có như không.
Nam sinh là người mở miệng nói chuyện trước, nói với Trần Duệ: "Trần Duệ, cậu gặp bạn học, có muốn cùng bọn họ không?"
Tuy hắn nhận thấy, mấy bạn học này hình như không thân thiết lắm, chỉ là đang khách sáo với nhau thôi.
Đặc biệt là người vừa nhìn hắn mấy lần, khí chất rất mạnh, trông không dễ chọc.
Trần Duệ vỗ nhẹ vai nam sinh: "Lương Trạch, cậu nói gì vậy? Hôm nay tớ và Thi Vũ đặc biệt đến đón gió cho cậu đó."
Sau đó Trần Duệ liền quay sang nói với Vân Tô: "Diệp Tòng Sương, vậy chúng ta đi trước nhé, bạn tớ vừa về nước, cậu ấy còn cố ý đến trường của chúng ta, tớ phải đưa cậu ấy đi dạo."
Trần Duệ nói xong, tưởng là đi ngay được, lại nghe Vân Tô hỏi.
"Bạn của cậu họ gì?"
Lời này vừa ra, mọi người hơi ngạc nhiên nhìn Vân Tô, không hiểu sao tự nhiên nàng lại hỏi thế.
Vân Tô cũng có chút xấu hổ, là do nghe được Trần Duệ gọi hắn "Lương Trạch" nên nhất thời xúc động hỏi thôi.
Ngược lại là nam sinh tên "Lương Trạch" phản ứng lại, lễ phép mỉm cười nói: "Ta là Phó Lương Trạch."
Phó Lương Trạch thấy Vân Tô có chút ngơ ngác, còn giải thích cho nàng: "Phó Thái phó, mát mẻ lạnh, đầm lầy trạch."
Trong lòng Vân Tô quả thật có chút kinh ngạc, nam chính đã xuất hiện rồi sao?
Mấy ngày nay nàng gần như đã quên chuyện này nên cũng không để ý, không ngờ Phó Lương Trạch đột nhiên lại về nước.
Hơn nữa lại còn quen biết Trần Duệ, nên mới gặp bọn họ ở đây.
Phó Lương Trạch đúng là xui xẻo gặp Cố Yến, mà xét về quan hệ họ còn là anh em cùng cha khác mẹ.
Vân Tô nhìn Cố Yến, lại nhìn Phó Lương Trạch, thực ra nét mặt hai người vẫn có chút giống nhau.
Những người khác đều không hiểu, Mạnh Tri Tuyết thấy họ hàn huyên nãy giờ, liền hỏi Vân Tô: "Học tỷ, sao vậy? Chị quen anh ta sao?"
"Không quen, ta chỉ thuận miệng hỏi thôi." Rồi nói với Phó Lương Trạch: "Ngại quá, vừa nãy có chút mạo phạm."
Phó Lương Trạch nhếch mép cười, đôi mắt đào hoa hơi híp lại, cười nói: "Không mạo phạm, chúng ta có thể làm quen, tự nhiên muốn nói cho ngươi ta tên, vừa nghe Trần Duệ gọi ngươi là... Diệp Tòng Sương?"
Vân Tô đề phòng nhìn Phó Lương Trạch, đôi mắt đào hoa này sao cứ tùy tiện phóng điện thế? Gió nào đưa tên công tử lăng nhăng nam chính này tới đây vậy?
"Tỷ tỷ?"
"Ừm?"
Vân Tô nhìn Cố Yến sắc mặt có vẻ không vui, gọi nàng một tiếng mà không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào nàng.
"Trần Duệ, vậy chúng ta đi trước." Vân Tô nói với Trần Duệ.
"Được; chúng ta cũng đi đây, mấy người chơi vui vẻ." Trần Duệ kéo tay Phó Lương Trạch, "Lương Trạch, đi thôi, còn phải dẫn cậu đi dạo quanh An Đại nữa chứ."
Phó Lương Trạch nhìn Vân Tô nở nụ cười, lại liếc mắt nhìn Cố Yến, mới đi theo Trần Duệ và Trần Thi Vũ.
Vân Tô thấy tâm trạng Cố Yến không tốt, chẳng lẽ là vì gặp Phó Lương Trạch?
Dù sao hai người này là kẻ thù trời sinh, theo cốt truyện ban đầu thì bọn họ luôn luôn bất hòa, cuối cùng sẽ đấu đá nhau đến mức ngươi sống ta chết.
"Cố Yến, tâm trạng anh không tốt à?"
Cố Yến thở hắt ra, hỏi Vân Tô: "Tỷ tỷ thật sự không biết người kia sao?"
"Anh nói Phó Lương Trạch à? Ta không biết."
"Ta không thích hắn."
"Ừm? Sao vậy?"
Vân Tô cảm thấy Cố Yến sao giống như đang làm nũng.
"Hắn cười với tỷ mặt mày hớn hở, vừa thấy đã biết không phải người tốt lành gì."
Bạn cần đăng nhập để bình luận