Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ
Xuyên Thư Sau Bị Nhân Vật Phản Diện Ôm Eo Gọi Tỷ Tỷ - Chương 66: Ngọt hầu (length: 7292)
Vân Tô nghĩ đến mẹ của Cố Yến, Phương Minh Tuệ có lẽ sẽ thích.
Cố Yến nghĩ ngợi: "Cũng được, ta mang về để mẹ ta xử lý đi."
Ngược lại là cùng nàng nghĩ đến cùng một chỗ, dù sao Cố gia lớn như vậy, mỗi phòng đặt một bình hoa, mấy bông hoa này cũng liền có chỗ cắm.
Vân Tô chỉ vào bó hoa trong lòng: "Vậy ta cũng chỉ mang bó hoa này về thôi."
Cố Yến nghe chỉ gật gật đầu, thật ra trong lòng đã sớm vui mừng khôn xiết.
Tỷ tỷ chỉ thích hắn tặng hoa, ý là chỉ thích hắn!
"Chúng ta đi khán phòng đi, còn phải đi tìm mấy đứa em ngươi."
Cố Yến nghe lời Vân Tô, lại gật đầu: "Vậy ngươi đi thay đồ trước đi, ta đợi ngươi."
Đến khi hai người cùng nhau trở lại khán phòng, Vân Tô luôn cảm thấy có người nhìn họ, là ánh mắt không thể bỏ qua được.
Khiến nàng nhớ đến cuộc đối thoại của hai nữ sinh mà nàng vừa nghe được ở phía sau sân khấu; trước đó còn có người chụp lén họ nữa.
Vân Tô cảnh giác nhìn xung quanh, nàng vừa nhìn vậy, rất nhiều ánh mắt liền thu về.
Nhưng vẫn còn người đang nhìn chằm chằm nàng... và bó hoa trong tay.
Mấy bông hoa này vốn định đặt ở hậu trường nhưng Cố Yến nói lát nữa sẽ gọi người đến mang những bông hoa còn lại đi, sợ bị cầm nhầm, Vân Tô liền trực tiếp mang đến khán phòng luôn.
Hiện tại mọi người đều nhìn như vậy, có vẻ hơi kỳ lạ thì phải?
Vân Tô ngồi về chỗ cũ, nhìn phía sau, Cố Yến hình như nửa đường bị bạn cùng phòng gọi lại, chưa cùng đi đến.
Cố Nhạc Dương thấy Vân Tô trở về, mừng rỡ nói: "Diệp tỷ tỷ, chị nhảy đẹp quá, giống như tiên nữ vậy."
Cậu lại nhìn về phía sau, hỏi tiếp: "Anh trai em đâu? Anh ấy không cùng chị đến à?"
Vân Tô nhìn hàng sau.
Cố Yến đang nói chuyện với người bạn cùng phòng mà lúc trước hắn đã gặp, vẻ mặt còn có chút kỳ quái.
——— Cố Yến vừa đi ngang qua Đặng Tử Nguyên thì bị hắn túm lại.
Hắn đành phải ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Đặng Tử Nguyên: "Làm gì?"
Đặng Tử Nguyên nhìn Cố Yến từ trên xuống dưới, nghiến răng nghiến lợi nói: "Trọng sắc khinh bạn!"
"Nguyên cả ngày không thấy bóng dáng người đâu, ngươi lên sân khấu ta mới gặp ngươi lần đầu, hóa ra là đi cùng bạn gái."
Đặng Tử Nguyên sáng nay vừa thức dậy, đã thấy Cố Yến đi ra ngoài, cũng không biết hắn đi đâu, tiệc tối chào tân sinh là bảy giờ mới bắt đầu, đâu cần phải đi sớm vậy chứ?
Cố Yến nghi hoặc nheo mắt: "Cái gì?"
Đặng Tử Nguyên không muốn thấy hắn giả ngu: "Cố Yến, ngươi có bạn gái rồi mà không nói với bọn ta, ngươi quá đáng thật! Nữ thần mà cũng để ngươi hốt được, ta thật đau lòng quá!"
Đặng Tử Nguyên vừa đấm chân vừa dậm tay, không biết còn tưởng bạn gái hắn bị người ta cướp mất.
"Ai nói ta có bạn gái?"
"Còn không chịu thừa nhận à? Mọi người đều biết cả." Đặng Tử Nguyên ôm trán trầm tư, giọng nói tiếc hận, "Ta vừa mới nhìn ra giữa hai người các ngươi mờ ám thôi đó."
Cố Yến không hiểu gì, sao ai cũng biết hắn có bạn gái rồi vậy? Bản thân hắn còn không biết nữa.
Hắn chỉ lên sân khấu tặng hoa cho tỷ tỷ một lần, liền bị gán cho cái danh này sao?
"Còn không phải, đừng nói bậy."
Cố Yến bỏ lại một câu, liền mặc kệ vẻ kinh ngạc của Đặng Tử Nguyên, đi đến chỗ ngồi của mình phía trước.
Đặng Tử Nguyên lại cảm thán trình độ trọng sắc khinh bạn của Cố Yến, vậy mà còn không chịu thừa nhận.
Cái kiểu liếc mắt đưa tình đó còn có thể không phải là yêu đương à?
Cái gì gọi là còn không phải? Chẳng lẽ bây giờ không phải là, sau này mới là?
Lúc Cố Yến trở lại nhìn thấy Cố Nhạc Dương đang chiếm chỗ của mình, ngồi cạnh Vân Tô.
Hắn túm cổ áo em trai mình: "Ngươi ngồi sang đây, đó là chỗ của anh."
Cố Nhạc Dương chật vật quay đầu, giãy giụa nói: "Em muốn ngồi cùng Diệp tỷ tỷ, em đang cho chị ấy xem ảnh em chụp đây."
Cố Yến nhấc bổng Cố Nhạc Dương, đặt về chỗ ngồi bên cạnh, rồi ngồi xuống cạnh Vân Tô.
Sau đó mới nói: "Ảnh gì vậy, cho anh xem với."
Cố Nhạc Dương đối mặt với hành vi bạo lực của anh trai mình tức giận nhưng không dám nói, chỉ có thể ấm ức đưa điện thoại qua.
"Chính là ảnh chụp Diệp tỷ tỷ khiêu vũ, cả lúc anh lên tặng hoa em cũng chụp."
Vân Tô nhìn thấy cảnh hai anh em họ tương tác, hóa ra bình thường họ là như vậy sao.
Vân Tô cười nói: "Nhạc Dương chụp đẹp thật đó, vừa rồi chị cũng xem rồi."
Cố Yến xem từng tấm ảnh trong điện thoại của Cố Nhạc Dương, quả thật chụp rất đẹp, hắn mới biết hóa ra Cố Nhạc Dương có khiếu này.
Nhất là tấm ảnh lúc hắn lên sân khấu tặng hoa, vừa hay bắt được khoảnh khắc hai người hắn và Vân Tô cùng nhau xuất hiện trong khung hình.
Hắn đưa hoa cho Vân Tô, Vân Tô vừa hay nhìn hắn, bức ảnh toát ra một vẻ đẹp hài hòa.
Cố Yến xem xong tất cả ảnh, trả lại điện thoại cho Cố Nhạc Dương: "Gửi hết mấy cái này cho anh."
Cố Nhạc Dương đành phải ôm điện thoại đi gửi ảnh.
"Thật ra..." Mạnh Tri Tuyết ở bên cạnh đột nhiên nói một câu, "Mấy tấm ảnh đó ở đâu cũng có cả."
Vân Tô: ?
"Ở đâu vậy?"
Mạnh Tri Tuyết lặng lẽ ghé vào tai Vân Tô nói nhỏ: "Trên tường tỏ tình đầy người đăng rồi."
Vân Tô kinh ngạc mở điện thoại của mình ra, quả nhiên thấy được trên tường tỏ tình của trường, chỉ mới mấy phút trước.
Hình ảnh là lúc Cố Yến đưa hoa cho nàng, trong ảnh cũng chỉ có hai người họ.
Người gửi bài viết dòng chữ là: Thì ra đôi này là thật sao? Có ai biết gì không ra nói một tiếng xem? Thật là tò mò quá đi.
Mà những bình luận bên dưới tất cả đều nghiêng về một phía.
[Đương nhiên là thật rồi, chả lẽ không ai biết à?] [Trước không phải nghe nói hai người này là quan hệ tỷ đệ sao? Sao lại thành người yêu rồi?] [Tỷ đệ cái gì chứ, người ta đây là tình chị em đó.] [Không phải có người nói cô nữ sinh này gia cảnh không tốt sao? Hình như là trẻ mồ côi.] [Trên lầu ơi, mồ côi thì làm sao, không được yêu đương chắc?] [Sao có thể gia cảnh không tốt được chứ, lúc nàng nhảy mọi người không thấy à? Chả chút luống cuống, thật sự rất giống tiểu thư nhà giàu được nuôi dạy cẩn thận.] [Thật ra tớ cũng thấy vậy, rốt cuộc cũng có người nói ra.] [Có mỗi mình tớ để ý bầu không khí yêu đương của hai người à? Mấy cái ánh mắt cùng hành động tương tác đó, lại còn là người đầu tiên lên sân khấu tặng hoa nữa, ngọt quá đi, ngọt ngào quá~] "Mọi người đều cho rằng hai người các cậu đang hẹn hò rồi."
Mạnh Tri Tuyết cuối cùng đưa ra một kết luận rõ ràng.
Vân Tô nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Mạnh Tri Tuyết: "Sao có thể như vậy được?"
"Chủ yếu là hai người các cậu thật sự... Rất giống đang yêu."
Vân Tô: "..."
Cố Yến nhìn hai người họ đầu sát lại nói nhỏ không biết đang nói cái gì.
Hỏi: "Tỷ tỷ, sao vậy?"
Vân Tô trả lời rồi quay đầu lại chạm ánh mắt với Cố Yến, mặt không tự chủ đỏ lên, rồi vội vàng dời tầm mắt.
"Khụ, không có gì." Vân Tô cố làm ra vẻ trấn tĩnh, hỏi: "Tiệc tối kết thúc anh phải về nhà à?"
"Em..."
Cố Yến còn chưa nói hết câu, thì lời của Cố Nhạc Dương đã vọng đến.
"Anh ơi, mẹ nói hình như mẹ quen Diệp tỷ tỷ, chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
Cố Yến nghĩ ngợi: "Cũng được, ta mang về để mẹ ta xử lý đi."
Ngược lại là cùng nàng nghĩ đến cùng một chỗ, dù sao Cố gia lớn như vậy, mỗi phòng đặt một bình hoa, mấy bông hoa này cũng liền có chỗ cắm.
Vân Tô chỉ vào bó hoa trong lòng: "Vậy ta cũng chỉ mang bó hoa này về thôi."
Cố Yến nghe chỉ gật gật đầu, thật ra trong lòng đã sớm vui mừng khôn xiết.
Tỷ tỷ chỉ thích hắn tặng hoa, ý là chỉ thích hắn!
"Chúng ta đi khán phòng đi, còn phải đi tìm mấy đứa em ngươi."
Cố Yến nghe lời Vân Tô, lại gật đầu: "Vậy ngươi đi thay đồ trước đi, ta đợi ngươi."
Đến khi hai người cùng nhau trở lại khán phòng, Vân Tô luôn cảm thấy có người nhìn họ, là ánh mắt không thể bỏ qua được.
Khiến nàng nhớ đến cuộc đối thoại của hai nữ sinh mà nàng vừa nghe được ở phía sau sân khấu; trước đó còn có người chụp lén họ nữa.
Vân Tô cảnh giác nhìn xung quanh, nàng vừa nhìn vậy, rất nhiều ánh mắt liền thu về.
Nhưng vẫn còn người đang nhìn chằm chằm nàng... và bó hoa trong tay.
Mấy bông hoa này vốn định đặt ở hậu trường nhưng Cố Yến nói lát nữa sẽ gọi người đến mang những bông hoa còn lại đi, sợ bị cầm nhầm, Vân Tô liền trực tiếp mang đến khán phòng luôn.
Hiện tại mọi người đều nhìn như vậy, có vẻ hơi kỳ lạ thì phải?
Vân Tô ngồi về chỗ cũ, nhìn phía sau, Cố Yến hình như nửa đường bị bạn cùng phòng gọi lại, chưa cùng đi đến.
Cố Nhạc Dương thấy Vân Tô trở về, mừng rỡ nói: "Diệp tỷ tỷ, chị nhảy đẹp quá, giống như tiên nữ vậy."
Cậu lại nhìn về phía sau, hỏi tiếp: "Anh trai em đâu? Anh ấy không cùng chị đến à?"
Vân Tô nhìn hàng sau.
Cố Yến đang nói chuyện với người bạn cùng phòng mà lúc trước hắn đã gặp, vẻ mặt còn có chút kỳ quái.
——— Cố Yến vừa đi ngang qua Đặng Tử Nguyên thì bị hắn túm lại.
Hắn đành phải ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Đặng Tử Nguyên: "Làm gì?"
Đặng Tử Nguyên nhìn Cố Yến từ trên xuống dưới, nghiến răng nghiến lợi nói: "Trọng sắc khinh bạn!"
"Nguyên cả ngày không thấy bóng dáng người đâu, ngươi lên sân khấu ta mới gặp ngươi lần đầu, hóa ra là đi cùng bạn gái."
Đặng Tử Nguyên sáng nay vừa thức dậy, đã thấy Cố Yến đi ra ngoài, cũng không biết hắn đi đâu, tiệc tối chào tân sinh là bảy giờ mới bắt đầu, đâu cần phải đi sớm vậy chứ?
Cố Yến nghi hoặc nheo mắt: "Cái gì?"
Đặng Tử Nguyên không muốn thấy hắn giả ngu: "Cố Yến, ngươi có bạn gái rồi mà không nói với bọn ta, ngươi quá đáng thật! Nữ thần mà cũng để ngươi hốt được, ta thật đau lòng quá!"
Đặng Tử Nguyên vừa đấm chân vừa dậm tay, không biết còn tưởng bạn gái hắn bị người ta cướp mất.
"Ai nói ta có bạn gái?"
"Còn không chịu thừa nhận à? Mọi người đều biết cả." Đặng Tử Nguyên ôm trán trầm tư, giọng nói tiếc hận, "Ta vừa mới nhìn ra giữa hai người các ngươi mờ ám thôi đó."
Cố Yến không hiểu gì, sao ai cũng biết hắn có bạn gái rồi vậy? Bản thân hắn còn không biết nữa.
Hắn chỉ lên sân khấu tặng hoa cho tỷ tỷ một lần, liền bị gán cho cái danh này sao?
"Còn không phải, đừng nói bậy."
Cố Yến bỏ lại một câu, liền mặc kệ vẻ kinh ngạc của Đặng Tử Nguyên, đi đến chỗ ngồi của mình phía trước.
Đặng Tử Nguyên lại cảm thán trình độ trọng sắc khinh bạn của Cố Yến, vậy mà còn không chịu thừa nhận.
Cái kiểu liếc mắt đưa tình đó còn có thể không phải là yêu đương à?
Cái gì gọi là còn không phải? Chẳng lẽ bây giờ không phải là, sau này mới là?
Lúc Cố Yến trở lại nhìn thấy Cố Nhạc Dương đang chiếm chỗ của mình, ngồi cạnh Vân Tô.
Hắn túm cổ áo em trai mình: "Ngươi ngồi sang đây, đó là chỗ của anh."
Cố Nhạc Dương chật vật quay đầu, giãy giụa nói: "Em muốn ngồi cùng Diệp tỷ tỷ, em đang cho chị ấy xem ảnh em chụp đây."
Cố Yến nhấc bổng Cố Nhạc Dương, đặt về chỗ ngồi bên cạnh, rồi ngồi xuống cạnh Vân Tô.
Sau đó mới nói: "Ảnh gì vậy, cho anh xem với."
Cố Nhạc Dương đối mặt với hành vi bạo lực của anh trai mình tức giận nhưng không dám nói, chỉ có thể ấm ức đưa điện thoại qua.
"Chính là ảnh chụp Diệp tỷ tỷ khiêu vũ, cả lúc anh lên tặng hoa em cũng chụp."
Vân Tô nhìn thấy cảnh hai anh em họ tương tác, hóa ra bình thường họ là như vậy sao.
Vân Tô cười nói: "Nhạc Dương chụp đẹp thật đó, vừa rồi chị cũng xem rồi."
Cố Yến xem từng tấm ảnh trong điện thoại của Cố Nhạc Dương, quả thật chụp rất đẹp, hắn mới biết hóa ra Cố Nhạc Dương có khiếu này.
Nhất là tấm ảnh lúc hắn lên sân khấu tặng hoa, vừa hay bắt được khoảnh khắc hai người hắn và Vân Tô cùng nhau xuất hiện trong khung hình.
Hắn đưa hoa cho Vân Tô, Vân Tô vừa hay nhìn hắn, bức ảnh toát ra một vẻ đẹp hài hòa.
Cố Yến xem xong tất cả ảnh, trả lại điện thoại cho Cố Nhạc Dương: "Gửi hết mấy cái này cho anh."
Cố Nhạc Dương đành phải ôm điện thoại đi gửi ảnh.
"Thật ra..." Mạnh Tri Tuyết ở bên cạnh đột nhiên nói một câu, "Mấy tấm ảnh đó ở đâu cũng có cả."
Vân Tô: ?
"Ở đâu vậy?"
Mạnh Tri Tuyết lặng lẽ ghé vào tai Vân Tô nói nhỏ: "Trên tường tỏ tình đầy người đăng rồi."
Vân Tô kinh ngạc mở điện thoại của mình ra, quả nhiên thấy được trên tường tỏ tình của trường, chỉ mới mấy phút trước.
Hình ảnh là lúc Cố Yến đưa hoa cho nàng, trong ảnh cũng chỉ có hai người họ.
Người gửi bài viết dòng chữ là: Thì ra đôi này là thật sao? Có ai biết gì không ra nói một tiếng xem? Thật là tò mò quá đi.
Mà những bình luận bên dưới tất cả đều nghiêng về một phía.
[Đương nhiên là thật rồi, chả lẽ không ai biết à?] [Trước không phải nghe nói hai người này là quan hệ tỷ đệ sao? Sao lại thành người yêu rồi?] [Tỷ đệ cái gì chứ, người ta đây là tình chị em đó.] [Không phải có người nói cô nữ sinh này gia cảnh không tốt sao? Hình như là trẻ mồ côi.] [Trên lầu ơi, mồ côi thì làm sao, không được yêu đương chắc?] [Sao có thể gia cảnh không tốt được chứ, lúc nàng nhảy mọi người không thấy à? Chả chút luống cuống, thật sự rất giống tiểu thư nhà giàu được nuôi dạy cẩn thận.] [Thật ra tớ cũng thấy vậy, rốt cuộc cũng có người nói ra.] [Có mỗi mình tớ để ý bầu không khí yêu đương của hai người à? Mấy cái ánh mắt cùng hành động tương tác đó, lại còn là người đầu tiên lên sân khấu tặng hoa nữa, ngọt quá đi, ngọt ngào quá~] "Mọi người đều cho rằng hai người các cậu đang hẹn hò rồi."
Mạnh Tri Tuyết cuối cùng đưa ra một kết luận rõ ràng.
Vân Tô nghiêng đầu nhỏ giọng nói với Mạnh Tri Tuyết: "Sao có thể như vậy được?"
"Chủ yếu là hai người các cậu thật sự... Rất giống đang yêu."
Vân Tô: "..."
Cố Yến nhìn hai người họ đầu sát lại nói nhỏ không biết đang nói cái gì.
Hỏi: "Tỷ tỷ, sao vậy?"
Vân Tô trả lời rồi quay đầu lại chạm ánh mắt với Cố Yến, mặt không tự chủ đỏ lên, rồi vội vàng dời tầm mắt.
"Khụ, không có gì." Vân Tô cố làm ra vẻ trấn tĩnh, hỏi: "Tiệc tối kết thúc anh phải về nhà à?"
"Em..."
Cố Yến còn chưa nói hết câu, thì lời của Cố Nhạc Dương đã vọng đến.
"Anh ơi, mẹ nói hình như mẹ quen Diệp tỷ tỷ, chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận